,
muội muội chỉ biết vải này là mua từ nhà mẹ đẻ, trong lòng cứ nghĩ thôi
thì coi như chiếu cố người nhà một chút. Nhà mẹ đẻ muội buôn bán cũng có danh có tiếng, cho nên những chuyện này muội cũng không hỏi kỹ. Xin tỷ
tỷ thứ cho muội muội đã quá sơ xuất."
Nhược Thủy nhìn Thẩm Mộ Yên, một câu sơ xuất là muốn phủi đi tất cả những chuyện sai trái sao?
Nhược Thủy lại nhìn về phía Trương Hiển, nàng mấp máy đôi môi đỏ mọng:
"Chuyện trong nhà quá nhiều đương nhiên muội muội không thể quản lý hết
mọi mặt, thế nhưng chủ tử coi sóc không xuể thì thân là ma ma quản gia
chẳng lẽ cũng không hay biết sao?"
Trong lòng Trương Hiển
không ngừng rủa, vốn chuyện này chẳng liên quan đến bà ta, thế nhưng chủ tử lại nói cứ dùng nhiều tiền như thế đi, thân là một hạ nhân chẳng lẽ
lại nói không được? Trương Hiển gia cúi đầu nói: "Là lão nô sơ sót."
Nhược Thủy cười bảo: "Chức ma ma quản gia của bà cũng quá nhàn rỗi rồi nhỉ,
hỏi đến chuyện gì cũng một câu không biết, hai câu không biết. Cả hai
người đều bảo mình sơ xuất, vậy giá cả này là ai bàn bạc với tiệm Thái
Xương? Người ta nói bao nhiêu tiền thì mình trả bấy nhiêu không buồn
thương lượng gì sao? Chúng ta cũng là nhà làm ăn, ta không ngờ lợi nhuận lại dễ kiếm vào túi đến như thế."
Ai báo giá chứ, đương
nhiên là Thẩm Mộ Yên rồi. Thẩm Mộ Yên trầm tư hồi lâu mới lên tiếng:
"Khi ấy muội nghĩ là người trong nhà không lẽ lại gạt nhau, cho nên tẩu
tẩu nói bao nhiêu muội liền tin là bấy nhiêu."
Nhược Thủy mở
miệng bảo: "Muội cũng quá tin người rồi. Chẳng ai ngờ tới tẩu tử muội
lại lừa gạt cả muội, tuy muội đã gả ra ngoài những vẫn là muội tử nhà
họ, đã là người nhà mà còn hạ thủ với nhau, ta thấy mà không nhịn được.
Không sao, bà chủ tiệm Thái Xương không coi muội là muội tử thì đã có ta đây. Tỷ tỷ ta sẽ thay muội đòi lại công đạo, mau gọi bà chủ tiệm Thái
Xương đến đây đối chất với chúng ta, ta muốn cả Đài Châu này đều biết cô ta kiếm lời bằng cách nào!"
Thẩm Mộ Yên càng hoảng sợ, thế
này há chẳng phải quá tuyệt tình, triệt đường làm ăn của nhà mẹ thị ta
sao. Trong buôn bán thì danh tiếng là quan trọng nhất, rất nhiều chủ
tiệm vì thanh danh mà thà hi sinh tài lộc hòng dàn xếp ổn thỏa, nếu
chuyện này không lo chu toàn e là cửa tiệm nhà mẹ thị ta cũng không cần
mở cửa hoạt động nữa.
Thẩm Mộ Yên khẽ khàng cất tiếng khẩn
cầu: "Tẩu tẩu nhà muội chỉ là nhất thời thiếu suy nghĩ nên mới làm ra
việc ngu ngốc này, mong tỷ tỷ thứ cho tẩu ấy."
Nhược Thủy
lạnh lùng đáp: "Nhất thời? Cô ta bán cùng một giá này cho nhà chúng ta
những mấy năm liền, thế này nào có phải nhất thời chứ, rõ ràng là đến
chết cũng không hối cải. Gọi thế e là còn nhẹ."
Thẩm Mộ Yên
vẫn mở miệng cầu xin cho nhà mẹ đẻ mình: "Nếu chuyện này mà đồn ra ngoài thì tiệm vải nhà mẹ đẻ muội không thể mở cửa được nữa, xin tỷ tỷ rủ
lòng, tha thứ cho tẩu tử lần này. Muội sẽ gọi tẩu ấy đến nhận lỗi với tỷ tỷ."
Nhược Thủy lắc đầu nói: "Chỉ nhận lỗi không thôi thì quá dễ dàng rồi, còn phải trả lại số bạc đã lấy đắt của chúng ta mới được."
Thẩm Mộ Yên ngơ ngẩn gật đầu nói: "Được, muội sẽ quay về làm ngay." Nhược Thủy gật đầu ý cho Thẩm Mộ Yên lui trước.
Vừa bước vào phòng thì Thẩm Mộ Yên đã đụng phải tiểu muội nhà mình, chớp
mắt đã hất ngã ly trà rồi quát lớn: "Người nào người nấy đều cho là ta
sống quá ung dung an nhàn phải không! Bây giờ thì hay rồi, ăn của người
ta sau cũng bị người ta bắt nôn ra bằng được. Đã bảo đừng đi mà cứ đi,
hết lần này đến lần khác coi lời ta nói như gió thoảng bên tai."
Thẩm tiểu muội dè dặt hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, Thẩm Mộ yên tức tốc kể
lại một lần. Thẩm tiểu muội lo lắng hỏi: "Nếu vậy có phải chỉ tối nay
thôi tỷ phu sẽ biết chuyện?" Thẩm Mộ Yên cười lạnh nói: "Chẳng phải là
Diêu thị muốn tố với Nhị gia chuyện ta tham tiền sao, sao có thể không
nói kia chứ. Bây giờ lại còn thiếu Tiết gia đến mấy trăm lượng bạc."
Thẩm tiểu muội nhẹ nhàng hỏi: "Có thật là chúng ta phải trả lại tiền không?"
Thẩm Mộ Yên thở dài mà rằng: "Xem tình hình tối nay ra sao đã rồi tính."
Thẩm tiểu muội nghe vậy thì đảo mắt một vòng rồi gật đầu.
Hiển nhiên là việc này chưa kết thúc ở đó, làm sao mà coi như xong được chứ, tuồng hay hẵng còn chưa mở màn, diễn viễn sáng giá còn chưa đăng đài
kia mà. Buổi tối hôm ấy, sau khi Tiết Minh Viễn trở về, Nhược Thủy bèn
thuật lại đầu đuôi câu chuyện, đồng thời lấy xấp giấy ghi lại giá cả của những cửa hàng khác ra, Tiết Minh Viễn lập tức hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.
Tiết Minh Viễn cầm xấp giấy lên, lật lật mấy cái xem qua rồi nói: "Gọi Mộ Yên đến đây."
Thẩm Mộ Yên biết là Tiết Minh Viễn đã trở về nên cố ý làm ra vẻ tiều tụy.
Vừa thấy Tiết Minh Viễn, thị ta đã quỳ sụp trên đất khóc lóc thảm thiết: "Nhị gia, đều tại thiếp không tốt, là do thiếp ngu ngốc, ngài đừng tức
giận. Thiếp đã tự trách mình bất tài, ngài cũng phạt thiếp đi. Ngài phạt thiếp rồi trong lòng thiếp cũng thấy nhẹ nhàng hơn." Tiết Minh Viễn
ngồi một bên cười lạnh bảo: "Ngươi quá ngu ngốc ư, ta thấy ngươi là quá
thông minh mới đúng."
Trái với sự tức giận của Tiết Minh
Viễ