con trai của Thẩm Mộ Yên,
một cậu bé mới sáu tuổi nhưng đã mập đến có bụng.
________________________________________
[1'> Tam cữu ca: cách gọi anh em bên vợ.
Đến lượt đám nhỏ
kính trà, bước lên đầu tiên chính là cậu cả Tiết Đinh, bé trai này mới
sáu tuổi nhưng đã có bụng nhỏ tròn ủm. Nhược Thủy quan sát Tiết Đinh,
sau lại nhìn Tiết Hạo đứng dưới một chút.
Trình tự kính trà
này nói đúng thì cũng đúng, trưởng ấu thứ tự trước sau. Nhưng nếu nói
không đúng thì cũng thật không đúng, đích thứ đương nhiên có sự khác
biệt, không có thứ đạo lý nào lại đặt con vợ cả sau con vợ lẽ cả. Song,
Nhược Thủy nhận thấy mọi người đều coi đây là chuyện bình thường, nàng
rất nhạy bén, chẳng nói gì mà tiếp tục giữ nét mặt tươi cười như hoa
nhìn xuống bên dưới.
Tiết Đinh đủng đỉnh bước lên phía trước, được bà vú hướng dẫn khấu đầu, dâng trà cho Nhược Thủy. Nhược Thủy cười rồi kéo đứa bé lại hỏi: "Là Đinh nhi phải không, con đọc sách gì? Thích ăn cái gì nhất nào?" Tiết Đinh ngọt ngào nói rằng: "Thích ăn bánh
ngọt." Nhược Thủy cười cười nói: "Đứa bé này cũng rất thực tế, chỉ nghe
mỗi một câu sau."
Thẩm Mộ Yên đứng bên cạnh cung kính nói:
"Đại công tử đã học xong《Mông cầu》, đang học《Thiên tự văn》." Nhược Thủy
làm như không nghe thấy, tiếp tục cười hỏi, "Nào, Đinh nhi ngoan, nói
mẫu thân nghe con đang đọc sách gì?" Tiết Đinh chẳng nói lời nào, chỉ
vùng vẫy trong lòng Nhược Thủy, Nhược Thủy vừa cười vừa hỏi lại một lần, Tiết Đinh đột nhiên đổi tính, cáu kỉnh gào lên: "Phiền chết được, chẳng phải người ta đã nói là đang đọc《Thiên tự văn sao》sao? Bộ không nghe
thấy à, đúng là đần độn!"
Lời vừa thốt ra, ánh mắt mọi người
đều đổ dồn về phía họ, Thẩm Mộ Yên sợ hãi, vội quỳ sụp xuống đất. Nháy
mắt, không khí trong phòng trở nên ngượng ngùng, dù Nhược Thủy đã gả
vào, thế nhưng hiện tại trong lòng mọi người, chẳng ai coi nàng là người của Tiết gia. Chẳng riêng gì Tiết gia, những nhà khác cũng đều như vậy
cả, bằng không sao người ta lại nói vợ mới ra oai phủ đầu chứ, chư vị có ai thấy phối ngẫu ra oai phủ đầu chưa?
Nói đi nói lại thì
tình cảm giữa con người với nhau phải từ từ gầy dựng, không thể yêu cầu
người ta vừa gặp mình đã thân thiết như tìm được người thân thất lạc từ
kiếp trước. Đó cũng là lý do mà lúc này Nhược Thủy cố tình lưu lại một
ấn tượng hoàn mỹ trong lòng người nhà Tiết gia, lúc mọi người gặp nhau
lần đầu tiên là khoảng thời gian vui vẻ, thuận hòa. Nhược Thủy tươi cười nói: "Ta nói đứa nhỏ này rất thực tế, suy nghĩ gì, nói điều gì cũng rất thẳng thắn nhỉ."
Những lời này của Nhược Thủy đã khéo thu
vén một màn kia, mọi người cũng đều hưởng ứng theo. Màn đầu tiên này rốt cuộc cũng qua. Vú em vội vàng kéo Tiết Đinh lại bên cạnh mình, tiếp
theo đến lượt cậu hai Tiết Hạo. Tiết Hạo hơi gầy, vừa gầy lại vừa nhỏ
con, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo như đang gắng gượng. Dưới sự hướng dẫn của bà vú, sau khi kính trà xong, Nhược Thủy cũng như lúc nãy, kéo đứa nhỏ
lại phía mình. Không giống khi Tiết Đinh ngồi trong lòng Nhược Thủy giãy dụa không yên, cơ thể nhỏ bé của Tiết Hạo chỉ như hơi chống cự lại
Nhược Thủy, toàn thân cứng đờ như không quen bị người ta ôm ấp. Nhược
Thủy vẫn lại vừa cười vừa hỏi hai câu khi nãy: "Nào, nói mẫu thân nghe
con đi học thế nào? Thường ngày thích ăn món gì nào?"
Tiết
Hạo khẽ nhích khỏi người Nhược Thủy, sau đó mới lên tiếng: "Con chưa học vỡ lòng, thường ngày thích ăn thịt." Nhược Thủy hơi ngẩn ra, nàng nhớ
rõ hai đứa nhỏ chỉ vênh nhau vài tháng, sao một đứa đã học xong《Mông
cầu》mà đứa kia còn chưa học vỡ lòng? Tiết Minh Viễn nhìn ra được sự nghi hoặc của Nhược Thủy, bèn cất tiếng: "Hạo nhi còn nhỏ, đợi khi lên tám
rồi học luôn là được."
Thấy Tiết Minh Viễn mở lời, Thẩm Mộ
Yên đứng bên canh liền bồi thêm: "Nhị công tử hiếu động, không chịu ngồi yên trên ghế, gia nói đợi nhị công tử lớn hơn một chút rồi học cũng
được." Tiết Hạo nghe thấy vậy bèn trợn mắt nhìn Thẩm Mộ Yên, nét mặt của đứa nhỏ này nào giấu diếm được ai, việc này cứ thế mà lọt hết vào mắt
mọi người. Thẩm Mộ Yên liền cúi đầu, ra chiều oan ức.
Nhược
Thủy ráng nhẫn nại, khi nãy nàng có thể khiển trách Thẩm Mộ Yên nói leo, thế nhưng mới ngày đầu tiên cũng không nên để lại cho người ta ấn tượng quá mạnh mẽ, dù sao đây cũng không phải trong cung. Nhược Thủy gật đầu, trong lòng nàng ngầm hiểu có những chuyện sau này phải hỏi thăm một
chút, lời Tiết Minh Viễn nói chưa chắc đã là thật, bởi chàng cũng có thể bị người ta lừa phỉnh.
Sau đó là cậu ba Tiết Uyên hiền lành, nụ cười hơi ngây ngô, bảo gì thì làm nấy. Nhược Thủy rất thích đứa nhỏ
hơi ngốc nghếch này, cười tươi tắn kéo nó vào lòng, hỏi lại những câu
ban nãy. Quả nhiên Tiết Uyên cũng chưa học vỡ lòng, thích ăn nhất là quả táo. Vừa vặn trong tân phòng có bày táo cầu bình an, Nhược Thủy bèn sai người mang đến một trái, nhét vào đôi bàn tay mập mạp của Tiết Uyên.
Tiết Uyên đón lấy trái táo bằng hai tay, lí rí nói tiếng cảm ơn như con
mèo nhỏ, sau đó lại nhìn trái nhìn phải một chút chứ không ăn.
Cuối cùng mấy cậu con trai của Tiết Minh Hiên kính trà