cho thím nên không
cần quỳ. Nhược Thủy từ nhỏ đã thuộc lòng thi thư, lời nói văn nhã êm
tai, đại tẩu Chung thị thấy vậy rất hài lòng, tuy rằng không hiểu rõ ý
tứ trong câu thơ nhưng bản thân thấy được chân mày phu quân dần dần giãn ra, còn khen thi từ rất đẹp, rất xuôi tai!
Màn gặp mặt hỗn
loạn kết thúc, Nhược Thủy theo Tiết Minh Viễn đi dâng nén nhang cho cha
mẹ chồng. Sau đó dâng hương làm lễ chấp thiếp với Viên thị - nguyên phối của Tiết Minh Viễn. Tiết Minh Viễn thấy khi Nhược Thủy dâng hương cho
Viên thị động tác chuẩn mực không chút sai sót, ý cười trên khuôn mặt
càng nồng đượm, nàng thê tử này của y quả không đơn giản. Mà ngay lúc
này, trong lòng Nhược Thủy cũng không có lấy một chút khó chịu gì, bởi
lẽ so đo với người đã khuất thật vô nghĩa, dù thế nào nàng cũng không
thắng được.
Chuyện hôm nay đến đây coi như đã ổn thỏa, trận
đầu đã đánh xong, ngày mai lại đến nghi thức ra mắt nhà họ Tiết. Tiết
Minh Viễn đưa Nhược Thủy về phòng, vừa đi vừa trò chuyện: "Ngày hôm nay
quá vất vả rồi, nàng mau về nghỉ ngơi một chút. Tuy chúng ta sống cùng
đại ca đại tẩu nhưng không ăn chung, trong viện ta có nhà bếp riêng. Vì
hỷ sự nên kinh thương đã trễ nải vài ngày, có vài chuyện phải xử lý gấp, ta đến đằng trước một lát sẽ quay lại ngay."
Nhược Thủy cười nói: "Không cần gấp, chính sự quan trọng hơn. Chàng đi mau đi, cơm chín rồi thiếp sẽ phái người đến gọi chàng." Tiết Minh Viễn cong khóe môi nở nụ cười, cất tiếng bảo: "Được, được, vậy ta đi nhé. Phải rồi, lời của
Đinh nhi nàng chớ để trong lòng, đứa bé này tuy hơi tùy hứng nhưng bản
chất rất tốt, sau này nàng sẽ hiểu."
Nhược Thủy lắc đầu nói:
"Sao thiếp lại đi so đo với một đứa bé chứ, chẳng phải người ta vẫn
thường nói 'đồng ngôn vô kỵ' đó sao." Tiết Minh Viễn cười bảo: "Ta đi
đây, có việc gì nàng cứ sai người đến thư phòng tìm ta." Nhược Thủy liếc nhìn Tiết Minh Viễn bằng đôi mắt quyến rũ, rồi mới xoay người rời đi.
Tiết Minh Viễn cười khẽ rồi cũng quay đầu.
Sau khi Nhược Thủy trở về phòng, mấy đứa nhỏ cũng được đưa về phòng mình, Tiết Uyên cầm
trái táo đến phòng Tiết Hạo, bà vú bổ ra làm hai phần, chia cho hai
huynh đệ cùng ngồi ăn trên bậc cửa. Tiết Uyên nói: "Đệ thấy mẫu thân rất tốt, có phải sau này có chuyện gì chúng ta đều có thể nói với người
không?" Tiết Hạo phản bác lại: "Đệ xem, di nương ở trước mặt phụ thân
đối xử với chúng ta không tốt sao, thế nhưng khi phụ thân quay lưng thì
đối xử với hai ta như thế nào? Vú nói như vậy gọi là người hai mặt đó!"
"... Sau này không ai có thể làm chỗ dựa cho chúng ta, vì chúng ta đứng ra
làm chủ sao?" Khuôn mặt nhỏ của Tiết Uyên cúi gằm, ủy khuất nói. Tiết
Hạo choàng tay ôm lấy đệ đệ của mình bảo rằng: "Đợi sau này ca thi đậu
trạng nguyên làm quan lớn, ca sẽ làm chỗ dựa cho đệ, làm chủ cho đệ. Khi ấy đệ muốn ăn cái gì thì ăn, muốn chơi cái gì thì chơi!"
Tiết Uyên cười nói: "Ca, huynh học xong《Thiên văn tự》rồi sao?" Tiết Hạo kinh thường nói: "Xong từ lâu rồi, ta bắt đầu xem đến《Đồng tử tu tri》. Có
điều ta nghe Hổ Tử nhà hàng xóm bảo khi đọc xong《Đồng tử tu tri》nên đọc
tiểu học thư, nhưng vú không biết nhiều chữ đến thế... Vậy nếu không
thành ta lại phải chờ đến tám tuổi sao?" Tiết Uyên cũng học nhíu mày
theo Tiết Hạo, miệng thì thầm nói: "Phải, đúng là khó ha."
Lúc Chung thị trở về phòng liền ngồi xuống giường nhỏ, vừa cười vừa khen
ngợi Nhược Thủy: "Đấy ông xem, Chu phu nhân đúng là không nói dối. Tôi
thấy Nhược Thủy đúng là cô nương nhà Diêu gia rồi, ông coi đó, toàn thân khí phái, lời nói ra cũng không giống người thường. Trông lại thái độ
không thèm để ý đến tiểu thiếp của muội ấy mà xem, đó chính là khí phách của cô nương nhà thế gia. Hôn sự này chẳng phải quá chính xác rồi sao."
Tiết Minh Hiên mỉm cười nói: "Quả đúng là giống cô nương con nhà gia thế
lớn, kiến thức thực không tồi." Nói xong, Tiết Minh Viễn khẽ thở dài một tiếng: "Thế nhưng đệ muội đúng là thuộc làu rất nhiều thi thư, những
lời muội ấy nói hôm nay xuất phát từ điển cố mà tôi lại không nhớ rõ.
Nhưng bà nhìn lại Tiết Minh Viễn nhà mình mà xem, chú ấy nào có cơ hội
đọc thi thư, bây giờ có học cũng tốn thời gian, sao có thể xuất khẩu
thành thơ chứ. Tôi chỉ sợ Tiết Minh Viễn nhà mình không hòa hợp nổi với
vị đệ muội bụng đầy kinh luân kia."
Chung thị thấy phu quân
mình tự trách bèn lên tiếng khuyên nhủ: "Chuyện của vợ chồng chú ấy ông
quản làm gì. Hơn nữa làm gì có đôi vợ chồng nào nàng một câu từ, ta một
câu thơ chứ. Tôi một chữ cũng không biết, ông lại là quan to tiến sĩ do
hoàng thượng thân phong, nào có vấn đề gì đâu." Tiết Minh Viễn cười lắc
đầu, làm sao có thể giống như được chứ, thế nhưng bản thân quan tâm
chuyện này cũng chẳng ích gì.
Rốt cuộc vì sao hai huynh đệ
Tiết gia một người làm tiến sĩ còn người kia chỉ đọc vài quyển sách chứ? Đây chính là chuyện mà Đường ma ma đang cùng Nhược Thủy tìm hiểu. Hôm
nay Đường ma ma không theo Nhược Thủy lên nhà trên mà làm theo kế hoạch
hai người thảo luận từ trước, nhiệm vụ của bà chính là trà trộn vào đám
tôi tớ ở Tiết gia.
Dù gì cũng là ma m