"Tần Tống. . . . . ." Cô giáo Trần thu lại ánh mắt, chần chừ hỏi: "Cậu. . . . . . là bạn trai của Tiểu Ly? Ý tôi
là An Tiểu Ly!" Bà sợ Tần Tống nhận lầm người, vỗ mạnh lên lưng con gái.
Tần Tống ôm chặt trái tim đã ngắc ngoải, gật đầu rồi lại gật đầu đầy khó khăn.
Cô giáo Trần vừa vui vừa buồn tàn phá cánh tay bắp chân của An Tiểu Ly, nhéo theo vòng thuận chiều kim đồng hồ rồi ngược chiều kim đồng hồ. Cậu nhóc tên là Tần Tống này đẹp hơn con gái nhà mình, nếu là thật thì lãi
to rồi. Nhưng dựa theo dự đoán ban đầu của bà, sao lại thấy biểu tình
của thằng cháu mình không bình thường nhỉ?
Tần Tống đẹp trai,
lại là người quen nhõng nhẽo trước mặt người lớn, ứng phó cô giáo Trần
có xuất thân tính cách như vậy là việc rất dễ dàng. Cô giáo Trần rõ ràng rất thích anh, cũng không nhắc tới chuyện trừng trị An Tiểu Ly nữa.
Đến lúc ăn hoa quả sau bữa tối, cô giáo Trần gõ bàn, cười híp mắt nói:
"Thấy hai đứa vợ chồng son ngọt ngào như vậy, mẹ không quấy rầy hai đứa
nữa. Tối nay mẹ tới chỗ Ngộ Bạch!"
An Tiểu Ly run rẩy, nghẹn
dưa vàng, vừa ho khan vừa phun ra ngoài, Trần Ngộ Bạch không nhịn được
đưa tay vỗ lưng cô. Cổ họng của cô cực mỏng, cộng với tính tình hấp tấp, bình thường vẫn hay nghẹn, anh buồn bực không thôi.
Cô giáo
Trần bực mình liếc nhìn con gái, "Sao con bé này lại không có phong thái như vậy chứ!" Bà cười híp mắt nhìn Tần Tống, "Cháu nhìn nó đi, chẳng
giống bác tẹo nào!"
Tần Tống suýt chút rập khuôn theo Tiểu Ly mà phun trà trong miệng ra.
"Tiểu Tống à, nói cho bác chuyện giữa cháu với Tiểu Ly nhà bác đi, " Cô giáo Trần nhiệt tình kéo tay Tần Tống, "Mặc dù bác có vẻ cao quý nghiêm túc, thật ra là người rất hiền hoà, cũng không phong kiến, cháu yên tâm đi! Dù bác không tán thành chuyện chưa lập gia đình mà sống chung như
vậy nhưng chỉ cần cuộc sống sau này của vợ chồng son hai đứa tốt đẹp, có dự định rõ ràng cho tương lai thì bác và ba của Tiểu Ly cũng không có ý kiến gì đâu."
Lần này Tần Tống thật sự phun trà, "Khụ khụ. . . . . . bác à, " Tần Tống luống cuống lau đi, "Cháu và Tiểu Ly. . . . . .
Dạ, chúng cháu cũng có dự định rồi, bác yên tâm!"
An Tiểu Ly
vừa lén lút đánh giá sắc mặt Trần Ngộ Bạch, vừa cười gượng ha ha đối phó với cô giáo Trần, "Mẹ, hay là mẹ tới chỗ con đi! Lâu lắm rồi con không
ngủ với mẹ."
Mắt của cô giáo Trần chợt bừng sáng, nhấp một ngụm trà rồi cười cười, "Vậy con với mẹ tới nhà của anh họ con đi, mẹ cũng
muốn tâm sự với con gái ngoan của mẹ! Tiểu Tống, cháu có ngại không?"
Một bàn ngoại trừ sinh vật khác thường nào đó ra đều là người thông
minh. Đã nói đến thế Tần Tống đã nhìn ra đầu mối, vội vàng lắc đầu nói
không ngại không ngại. Rồi nhìn kỹ sắc mặt của anh ba, mặc dù gắng sức
kiềm chế lửa giận nhưng cũng dồn hết thảy vào lòng bàn tay.
Ồ,
nói như vậy, thì ra là hai kẻ đen tối đang ngấm ngầm đấu nhau qua cô An
Tiểu Ly ngốc nghếch này sao? Tần Tống nhức đầu, vậy còn kéo anh vào làm
gì?
. . . . . .
Đêm không trăng, gió lớn.
Thích hợp để giết người.
Vừa về tới nhà, Sprite đã ve vẩy đuôi nhào tới, An Tiểu Ly quá sợ hãi,
vội vàng lùi lại trốn sau lưng Trần Ngộ Bạch. Nhưng Sprite lại không
nghe lời lặng lẽ đuổi theo cô, cọ đầu lên chân cô. Trần Ngộ Bạch nhíu
mày quát lớn, Sprite mới cúi đầu kêu ư ử rồi thu hồi móng vuốt, hết sức
thức thời mà ngựa quen đường cũ chạy ra ban công, không thèm ngoái đầu
lại.
Cô giáo Trần mỉm cười sâu xa, không bình luận gì thêm.
Trần Ngộ Bạch cầm đồ dùng vệ sinh mới đến, nói hơi mệt, về phòng ngủ trước.
Cô giáo Trần cũng kêu mệt, sai An Tiểu Ly đi xả nước cho bà, nói muốn
hưởng thụ bồn tắm mát xa. An Tiểu Ly hầu hạ thái hậu vào phòng tắm, được cho biết trong hai tiếng không được quấy rầy, cô vội vàng lùi ra ngoài, lấm lét tiến vào phòng Trần Ngộ Bạch.
Trần Ngộ Bạch mới vừa tắm xong, tóc ướt sũng, mặc áo tắm nằm ngửa trên ghế bên cửa sổ hút thuốc lá.
An Tiểu Ly tìm cái gạt tàn cho anh, thế nhưng anh chẳng thèm liếc nhìn, tiện tay hẩy tàn thuốc xuống sàn nhà.
"Tiểu Bạch. . . . . ." Tiểu Ly ngồi xổm xuống, ngẩng mặt lên nhìn. Trần Ngộ Bạch không để ý tới cô, cô đáng thương kéo nhẹ tay áo anh.
Trong lòng Trần Ngộ Bạch uất nghẹn, thật sự chẳng muốn để ý tới cô.
Nhưng nghe thấy cô dịu dàng gọi anh, không khống chế được mà quay đầu
đi, "Có việc gì thế? Em họ."
An Tiểu Ly ngửi thấy mùi hờn giận nồng đậm, không nhịn được mà bật cười.
Trần Ngộ Bạch bực mình, dụi thuốc lá lên bậc cửa sổ, đứng dậy lên giường, xốc chăn nằm xuống, tức giận cuộn tròn lại.
An Tiểu Ly càng nhìn càng thấy anh đáng yêu, tình thương của mẹ bỗng nổi lên, vào phòng tắm lấy máy sấy, quỳ gối trên giường sấy tóc cho anh.
Trần Ngộ Bạch không nhúc nhích, để mặc cô loay hoay. Sấy tóc xong, An
Tiểu Ly lười biếng gục trên người anh, chân rung rung vô cùng thích thú. Bình thường không cảm thấy gì cả, hai tiếng ngắn ngủi của cô giáo Trần
này lại khiến cô cảm thấy cực kỳ đáng quý. Tựa như lúc này mới phát
hiện, ở bên người đàn ông bề ngoài lạnh lùng nội tâm trẻ con thật sự là
chuyện rất rất tốt.
"Là em không tốt, lần này cô giáo Trần về
nhà, em s