-
Hôm qua, con gặp Tiểu Thúy nhà Vương phu nhân nên đứng đó nói chuyện cùng nàng
một chút… Đại khái ý là hai người là quen biết cũ, nhìn thấy nhau là chuyện
phiếm, bàn về một vở kịch đã từng xem nói đến một nhân vật, Ngọc Liên nhận xét
nhân vật đó là kẻ giả tạo
Khả năng biểu đạt của
Ngọc Liên rất tốt, mỗi chi tiết đều rất tỉ mỉ hơn nữa còn vẻ mặt chân thật, vô
tội, lại có hôm qua Tiểu Thúy làm chứng giống như tất cả đạo lí đều về phía
nàng.
Thái phu nhân nhướng mi,
ánh mắt nhìn Hồng Hạnh càng lúc càng sắc bén, mà vẻ mặt Cận Thiệu Khang càng
lúc càng thâm trầm.
-
Con đang nói chuyện với Tiểu Thúy, Hồng Hạnh tỷ tỷ đột nhiên xông lên tát con hai
cái, còn giật tóc con, đẩy con ngã xuống.
Ngọc Liên vừa nói vừa ủy
khuất khóc.
Hồng Hạnh thấy mọi người
xung quanh đều có vẻ tin lời Ngọc Liên thì nóng lòng, hét lớn:
-
Thái phu nhân, không nên tin lời nàng ta, con ngồi không xa nàng ta, nàng ta là
cố ý, lúc trước nàng ta nói con không nghe thấy nhưng chỉ hai câu nói đó thì
con nghe rất rõ ràng….
Thái phu nhân chỉ vào
nàng:
-
Liễu Nguyệt, vả miệng cho ta! Ta nói từng người nói một mà cũng dám xen vào.
Nha đầu không quy củ này, đánh mạnh cho ta.
Liễu Nguyệt tiến tới
trước mặt Hồng Hạnh, tát vài cái nghe rõ tiếng, Hồng Hạnh cuống quýt kêu la.
Một bên Ngọc Liên hoảng
sợ mở to mắt nhìn. Cận Yên Nhiên có chút không đành lòng còn Vương thị và Vu
Thu Nguyệt đều cười lạnh bàng quan. Tương Nhược Lan không nghĩ tới thái phu
nhân bình thường ôn nhu lại có thể tàn nhẫn như thế, trong lòng hơi lạnh.
Đánh vài cái thái phu
nhân mới bảo ngừng. Liễu Nguyệt lui về bên cạnh thái phu nhân, Hồng Hạnh co
quắp trên mặt đất, hai má vừa hồng vừa sưng, khóe miệng có chút máu, đau đến
nước mắt ròng ròng nhưng trước uy thế của thái phu nhân cũng không dám khóc
thành tiếng, chỉ dám sụt sùi ngắt quãng.
Thái phu nhân lạnh lùng
nhìn nàng rồi hỏi Ngọc Liên:
-
Ngươi nói xong chưa?
Ngọc Liên quỳ trên đất,
run giọng nói:
-
Nô tỳ…. Nô tỳ nói xong rồi.
-
Bây giờ đến lượt ngươi nói.
Thái phu nhân lạnh lùng
chỉ Hồng Hạnh đang quỳ rạp trên đất.
Hồng Hạnh vừa khóc vừa
nói:
-
Thái phu nhân …. nô tỳ bị oan… là nàng hãm hại con… Con rõ ràng nghe thấy nàng
vũ nhục tiểu thư nhà con nên con mới không nhịn được đánh nàng! Thái phu nhân….
tin con…
Hồng Hạnh từ nhỏ tới lớn
đi theo Tương Nhược Lan tác oai tác quái, chỉ có nàng đánh người chứ chưa bao
giờ bị ai đánh. Bây giờ, bị thái phu nhân cho vài bạt tai khiến nàng khiếp sợ
nói không ra lời. Hơn nữa vốn không đọc nhiều sách sao có thể nói rõ ràng rành
mạch như Ngọc Liên xuất thân là môn đệ chốn thư hương. Chỉ nói mấy câu đó thôi
cũng thấy không ra làm sao.
Mọi người nhìn nàng càng
lúc càng khinh bỉ, Hồng Hạnh thấy thế càng hoảng hốt, để thoát tội, nàng chỉ
vào Ngọc Liên:
-
Nhất định là chủ tớ các nàng hãm hại con, hãm hại phu nhân nhà con!
Vương thị ngồi cách đó
không xa nghe thế liền đá lên người nàng, cả giận nói:
-
Nô tì chết bầm, vì muốn thoát tội cái gì cũng dám nói, không sợ bị rút lưỡi
sao.
Hồng Hạnh bị nàng đá té
ngã trên đất thảm thiết kêu, Tương Nhược Lan thấy thế giận dữ, chỉ vào Vương
thị quát:
-
Đệ muội, mẫu thân để cho Hồng Hạnh nói chuyện ngươi đánh cái gì. Ngươi dấu tâm
tư gì. Ngươi có để mẫu thân vào mắt chăng?
Hồng Hạnh thấy chủ tử nói
đỡ liền khóc rống lên.
Vương thị rùng mình vội
quỳ gối trước mặt thái phu nhân nói:
-
Thái phu nhân, ta không cố ý, ta chỉ là nghe cẩu nô tài sủa bậy cắn người mà
nhất thời tức giận thôi. Xin thái phu nhân trách phạt.
Thái phu nhân nhíu mày
nhìn Vương thị nói:
-
Nơi này đã đủ loạn rồi lại còn thêm ngươi nữa. Hai người các ngươi đi ra ngoài!
Bà nhìn về phía Triệu di
thái thái.
Triệu di thái thái vội
đứng dậy, bộ dáng phục tùng kéo Vương thị ra ngoài. Vương thị tâm không cam
tình không nguyện rời đi. Lúc gần đến cửa trừng mắt nhìn Tương Nhược Lan thấy
nàng đang lạnh lùng nhìn lại, ánh mắt sắc bén như dao, trong lòng Vương thị
phát lạnh, vội quay đi.
Ra khỏi Tùng Hương viện,
Triệu di thái thái nhìn xung quanh một chút rồi mới nhỏ giọng nói:
-
Sau này chuyện đại phòng ngươi bớt can thiệp đi.
Vương thị ủy khuất nói:
-
Ta tân tân khổ khổ giới thiệu biểu muội cho Hầu gia cũng chỉ nghĩ sau này có
thể nhờ cậy biểu muội thôi. Thiệu Đường khảo thí không trúng, ngày sau có thể
trông nom chuyện làm ăn trong nhà cũng tốt. Tiền tài nắm giữ trong tay mình
cũng không cần nhìn sắc mặt người khác. Không nghĩ lại bị bát phụ này ngáng
đường.
Sau đó ghé sát vào Triệu
di thái thái nói:
-
Nhưng bây giờ bát phụ không được sủng, nếu chúng ta có thể giúp biểu muội nắm
đại quyền, sau này biểu muội sẽ nhớ đến chúng ta.
Sau đó lại thở dài:
-
Đáng tiếc, biểu muội quá mềm yếu.
Triệu di thái thái cười
lạnh nói:
-
Có thật là người mềm yếu hay không mà ngươi lại giúp nàng như thế. Chỉ sợ người
ta bên ngoài mềm yếu bên trong là dao nhọn. Đến lúc người ta cầm đằng chuôi,
ngươi ngu ngốc ăn khổ mà cũng chả biết gì đâu.
Vương thị sửng sốt dừng
chân rồi lập tức đuổi theo nói:
-
Kh
