ao gồm cả việc tôi
không vâng lời thầy giáo, trốn học đi ra ngoài. Nếu thế tôi e rằng, cái hình tượng
ngoan ngoãn nhiều năm qua tôi cố công gây dựng sẽ sụp đổ và bị thiêu hủy hoàn toàn
trong nháy mắt.
Đó là chưa kể có hai kết cục bi thảm khó
tránh khỏi: Thứ nhất, ba tôi sẽ bị đứa con gái vô cùng đáng yêu luôn ngoan
ngoãn dọa cho cả người mềm nhũn, khiến cái xẻng đang cầm trong tay ‘vô tình’ rớt
lên trúng đầu tôi. Thứ hai, ba nổi giận lôi đình, thuận tay dùng cái xẻng gõ
luôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của tôi.
Tóm lại, hai cái kết cục đều là tôi bị
cái xẻng kia làm chết thảm. Tôi nghĩ, mình chết như vậy thật quá bi kịch. Vì thế,
lắc đầu từ bỏ ý định, bày ra một nụ cười đúng tiêu chuẩn.
“Buổi chiều bọn con phải tự học đó ba.
Nhưng trong trường ồn ào quá, nên con xin thầy về nhà.”
“Thế hả? Vậy con mau vào ôn tập đi, ba
không làm phiền con nữa.”
Tôi gật đầu, lại nhìn thấy ánh sáng phát
ra từ cái xẻng trong tay ông, hỏi:
“Ba cầm xẻng đứng ngoài cửa làm gì vậy?”
Ông sờ sờ đầu tôi, mỉm cười hiền hòa: “Xẻng
nhà chú con vừa bị gãy, ba mang cho họ mượn dùng tạm.
Nói xong, chỉ vào một góc sân của nhà
chú Hạ: “Con vào ôn tập bài vở đi, ba ra tiệm đem vài món về cho con.”
Tôi vâng lời bước vào nhà, trở về phòng
của mình.
Do miệng vết thương nhỏ, nên ngón tay đã
ngừng chảy máu. Nếu không, vết sẹo này của tôi sẽ khó mà lành được.
Tôi lấy tay xoa nhẹ lên cổ chân bị trật
khớp, cho đến khi không còn thấy đau nữa.
Tôi định leo lên giường nghỉ ngơi, vừa
nhắm mắt nằm xuống thì có tiếng điện thoại di động vang lên.
Những lần trước, người gọi cho tôi không
phải là Lăng Linh thì cũng là An Nhược. Đằng nào cũng hỏi mấy câu đại loại như:
Bọn mình sẽ đi đâu? Hoặc tôi đã ăn cơm chưa?
Tôi chả thèm đắn đo, vẫn nhắm mắt trả lời
điện thoại luôn: “Ừ, mình về nhà rồi, không đi ăn đâu. Vừa rồi xảy ra một chuyện
long trời lở đất, các cậu đừng nói không tin nha. Các cậu chắc chắn không thể
tưởng tượng nổi, thầy Chu – Chu Dật kia là một tên vô cùng thô bạo. Hồi nãy tại
cổng trường, ông ta đánh một đám học sinh tơi bời không tha mống nào hết. Trời
ơi là trời, thật khủng bố! Tại sao nhà trường lại mời một người bạo lực và nguy
hiểm như thế về làm chủ nhiệm lớp chúng ta? Các cậu nói có đúng không?”
Tôi liến thoắng diễn thuyết lung tung với
đầu dây bên kia về cuộc ẩu đả đầy kịch tính ban nãy. Nhưng tôi nhận được câu trả
lời hoàn toàn bất ngờ, bên kia đầu dây chỉ truyền lại tiếng hít thở và một sự
im lặng đáng ngại…
“Trò Chu Đạm Đạm, em cảm ơn thầy giáo của
mình như vậy sao?”
Tôi sợ tới mức từ trên giường đứng bật dậy,
thiếu điều té lăn quay ra đất, điện thoại cũng sắp tuột khỏi tay. Tại sao giọng
nói bên kia là… của tên thầy bạo lực mà tôi vừa nhắc tới?
“Thầy… thầy… thầy… sao thầy biết số điện
thoại của em?”
“Đừng quên thầy là giáo viên chủ nhiệm lớp
em.”
Tôi hừ một tiếng, đang có ý định muốn nhục
mạ anh ta, thì bất ngờ cửa phòng bật mở, ba thò đầu vào dò xét: “Đản Đản, con
đang nói chuyện phiếm với ai đấy? Đi ra ngoài ăn cơm mau.”
Hết cách, trước mặt ba mình, tôi không
thể thô bạo được.
“Vâng ạ… Thưa thầy, em phải đi ra ngoài
ăn cơm.”
Tôi sợ ba nghe được, cố đè thấp giọng,
làm ra vẻ thành thật hỏi: “Thầy tìm em có việc gì không ạ?”
Người đầu dây bên kia dường như sửng sốt,
có lẽ không đoán được tại sao thái độ của tôi lại thay đổi chóng mặt như vậy.
“Buổi chiều em có thể nghỉ, thầy cho
phép.”
Tôi sung sướng đứng phắt dậy: “Thật sao ạ?
Thầy thật sự quá tốt và rất quan tâm đến học sinh bọn em.”
Giọng của Chu Dật nghe như thật vui vẻ:
“Ha ha, thầy chưa nói xong mà Chu Đạm Đạm. Em đã xin nghỉ chiều nay, thì thầy sẽ
đưa một ít bài tập cho em làm ngày mai nộp lên. Thầy tin tưởng, không có bạn bè
quấy rầy, em sẽ hoàn thành thật nhanh chóng. Còn nhớ cách thức không? Đó là giải
nghĩa bài văn và viết một bài tiểu luận tự chọn, mô phỏng như bài thi chính thức
nhé.”
Niềm vui mừng của tôi trong chớp mắt đã
đóng băng, và rạn vỡ thành một tiếng nức nở… Cái gì thế này? Muốn tôi trong một
buổi chiều phải làm xong một bài giải nghĩa và tiểu luận như bài thi á? Ông giết
quách tôi cho rồi…
“Thầy ơi! Em... em là một người không có
lý tưởng lớn lao. Mai mốt cũng không muốn trở thành nhà thơ hay nhà văn gì cả,
xin đừng tàn nhẫn như vậy.”
Người ở đầu dây bên kia nghe xong trầm
ngâm, hỏi một câu thật sâu xa: “Vậy lý tưởng của em là gì?”
Tôi ho lên hai tiếng, cầm điện thoại do
dự vài giây, rồi nói như đinh đóng cột: “Em vốn nghĩ muốn làm nhà đầu tư cổ phiếu,
nhưng cảm thấy phiêu lưu quá lớn. Sau khi tìm hiểu kỹ thị trường, em cho rằng
làm đậu hủ là an toàn nhất. Nếu làm cứng gọi là đậu phụ khô, nếu làm mềm là đậu
hủ non, làm mỏng là tàu hủ kỵ, làm lỏng là sữa đậu nành, nếu lên men là chao,
công việc nhẹ nhàng mà không mệt. Thầy, lý tưởng của em chính là làm đậu hủ.”
“Xoẹt…” Người nào đó nhịn không được cười
khẽ.
Tôi ở bên này đắc ý dào dạt, thử xem thầy
dạy dỗ em như thế nào đâ “Trò Chu Đạm Đạm, lý tưởng của em thật đặc biệt và thật
chi tiết, khiến thầy cảm thấy mặc cảm quá.” Chu Dật