ngón tay mảnh mai cầm viên phấn, cúi đầu quan sát kĩ tôi
đang dán chặt trên bàn, vẻ mặt lộ ra nụ cười ngấm ngầm:
“Trò Chu Đạm Đạm, nói kế hoạch ôn tập của
em cho thầy nghe xem.”
Kế hoạch ôn tập á? Đó là cái quỷ gì? Từ
khi bước vào trung học đến nay, tôi chả biết ôn tập là cái cóc gì!
Anh ta thật sự là một gã thầy giáo cổ lỗ
sỉ!
Nụ tười tinh quái của anh ta được giấu
sau cặp kính: “Sao thế? Không việc gì chứ?”
Ha ha, tưởng dạy dỗ được tôi à? Đừng có
nằm mơ nhé!
Tôi thong thả lắc đầu, thái độ tỏ ra có
chút miễn cưỡng đáng tiếc: “Không phải em bỏ qua ôn tập đâu thầy! Thật ra, em
có nỗi khổ tâm riêng.”
Anh ta hơi bất ngờ: “Ồ, nỗi khổ tâm gì?”
Ơ…
Tôi hắng giọng ho lên hai tiếng, dồn khí
lên đan điền, làm ra vẻ thật nghiêm túc, nói: “Tổ quốc chưa thống nhất, em chưa
có tâm tình ôn tập ạ.”
“Ha… ha… ha… ha…”
Cả lớp học chợt bật cười nghiêng ngã. Đầu
óc trống rỗng của tôi như gặt hái được sự thỏa mãn lớn, vì đám đông khẳng định
những tế bào hài hước của tôi.
“Ha ha…” Chu Dật cũng bắt chước đám đông
cười hai tiếng, làm tôi hết hồn suýt nữa rơi cả kính sát tròng ra ngoài.
Anh ta nhàn nhạt nhếch môi nhìn tôi châm
chọc, sau đó trở lên bảng: “Thầy sẽ cho bài tập của ngày hôm nay, các em hãy giải
nghĩa và phân tích vấn đề từ trang 98 – 104.”
“A, tốt quá~~~!” Cả lớp hào hứng vỗ tay
hoan hô, vì số lượng bài tập của lão Chu biến thái cho hôm nay đặc biệt rất
nhân từ.
“Tuy nhiên…” Anh ta đẩy mắt kính lên cao
một chút rồi nói tiếp: “Đối với học trò cá biệt, thì thầy phải cho bài tập một
cách đặc biệt để nâng cao năng lực học tập.”
Anh ta nhìn quanh lớp học một vòng, tiếp
tục dùng giọng điệu nhàn nhã nói: “Trò Chu Đạm Đạm, ngoài những bài tập thầy
đưa, em hãy viết một bài tiểu luận như yêu cầu đề thi vào trường đại học. Đề mục
tự chọn, không được sao chép mà phải viết bằng tay mô phỏng theo các bài thi.
Ngày kia đem nộp lên cho thầy nhé.”
Gian trá – nguy hiểm – xảo quyệt không biết
xấu hổ! Ỷ mình là thầy giáo, liền khoác áo lang sói bắt nạt người khác!
A a a a a a a!
Tôi khóc không ra nước mắt, ngửa mặt lên
hét to ghi hận trong lòng. Tôi muốn thí cái mạng già với tên Chu Dật này!
Lướt quanh những khuôn mặt đang tươi cười
hả hê khi thấy người gặp họa. Tôi thật muốn rút trong túi sách ra một cây đao,
vọt tới trước mặt Chu Dật chém cho lòi phèo anh ta ra.
Anh ta gật đầu hài lòng, thậm chí còn rất
đắc ý nói: “Tan học.” Sau đó lấy tay tháo cặp mắt kiếng xuống, nghênh ngang bước
ra khỏi cửa.
Miệng tôi gần như trào máu nóng ra
ngoài. Hai vị bạn tốt Lăng Linh và An Nhược, chẳng những không trợ giúp mà còn
hùa theo đám đông kia hủy bỏ 2B – tôi [9'>. Mặc dù, tôi cần 2B cũng là chuyện thật,
nhưng các người đừng dùng cái này làm trò cười đến khoa trương như thế chứ!
Tôi oán hận khóc lóc kể lể chỉ trích hai
cô nàng một lúc. Sau đó mang theo tâm trạng như đưa đám chạy ra khỏi lớp.
[9'> 2B: to be.
Phong bên ngoài trường học thật sự rất đẹp.
Mùa đông đã tới, lá cây ngô đồng hai bên đường nhỏ lung lay theo gió rũ nhẹ xuống,
chạm vào nhau kêu kẽo kẹt như tiếng nghiến răng ken két của tôi.
Tuy nhiên, phong cảnh nên thơ ấy vẫn
không làm giảm bớt cơn tức giận bừng bừng và sự phiền muộn vô cùng trong lòng
tôi. Vì thế với tâm trạng cực kì bi phẫn lẫn thất vọng, đã khiến tôi đưa ra một
quyết định vĩ đại.
Gác buồn phiền qua một bên, biến bi
thương thành lạc thú.
Khi đi ngang qua quầy bán quà vặt, tôi
ghé vào mua một que kem, vừa đi vừa liếm tiến vào cửa trường học.
Trong giờ học, trên đường vắng bóng học
sinh, thỉnh thoảng chỉ có vài người công nhân vệ sinh đang quét dọn. Ánh mắt họ
vô tình nhìn tôi, nhưng tôi không hề cảm thấy áp lực gì.
Trường của chúng tôi thật biến thái. Để
chứng tỏ địa vị không nơi nào sánh được tại thành phố A này, đã xây dựng một
khu vực giảng dạy thật lớn để ra oai. Nhưng chỉ tội nghiệp đám học sinh cấp ba
như chúng tôi. Bởi vì là học sinh cuối cấp, nên bị nhà trường cố tình an bài
cho nơi học cũng xa xôi nhất.
Khi tôi từ lớp xuống dưới thang lầu,
ngang qua sân bóng rổ, rồi qua con đường gồ ghề đầy bùn. Sau đó đi tới công
viên trung tâm, rồi đi xuyên qua sân thể dục rộng lớn, cuối cùng xuống hết cầu
thang bốn mươi bậc. Rốt cuộc tới được cánh cửa lớn, tôi đã mệt nhoài người như
vừa canh xong một con bò già, thở hồng hộc dựa vào chiếc ghế dài nghỉ ngơi.
Liếm que kem ngọt ngào trong cơn gió lạnh,
nhưng tôi cảm thấy thích thú lạ thường, chưa bao giờ thoải mái hơn lúc này.
Tôi say mê thưởng thức những giây phút tự
do ấy. Nhưng trời già ghen ghét người hồng nhan, không cho tôi hưởng thụ xong
giây phút yên tĩnh. Phía sau bỗng dưng xuất hiện một đám người cười nói ồn ào.
Tôi mở to hai mắt, khó chịu quay đầu lại
nhìn.
Đó là vài tên chẳng ra gì đang quăng tàn
thuốc, trưng ra bộ mặt như họ là người độc nhất trên đời.
Tôi muốn giết…
Không phải tôi kì thị nhóm học sinh bất
lương, ít ra… tôi… cũng coi như là một nửa bất lương đi.
Tôi đặc biệt chán ghét loại người đem bản
thân mình làm chuyện vớ vẩn, còn bày ra vẻ lưu manh dữ tợn nữa… Các người muốn
