Xú tiểu tử thật sự là đáng
đánh đòn!" Vô Hồn không nói lời gì vươn tay gõ thật mạnh vào trán của hai
người. Trán hai người lập tức sưng hai cục u to tướng, dung mắt thường là có
thể nhìn thấy rõ ràng.
"Đau quá a." Hai người ôm đầu rên rỉ, phẫn
nộ nhìn Vô Hồn, miệng Hoàng Phủ
Tử Hiên lại không buông tha
"Ngươi chính là thích nàng, còn không dám thừa
nhận, có phải là nam nhân hay không a?"
"Đúng đúng! Càng che dấu lại càng chột dạ!"
Hoàng Phủ Tử Mặc cũng ôm đầu của mình phụ họa , "Ngươi cũng không phải là
một nam tử hán!"
Vô Hồn tức giận, nổi trận lôi đình, vươn tay một tay
nhéo ở mặt hai người ,
khóe mắt cũng đang nghiêng mắt nhìn phản ứng của Nhược Khả Phi. Trong lòng lại
có chút bối rối, nếu là nàng biết mình tâm ý, nàng có thể không bao giờ để
ý tới mình nữa hay không? Lại nhìn thấy vẻ mặt mờ
mịt của Nhược Khả Phi, ngơ ngác nhìn mình không hề động. Sao lại thế này? Nàng
tại sao là phản ứng này? Mờ mịt?
"Vô Hồn. . . . . ." Bỗng nhiên , Nhược Khả
Phi chậm rãi mở miệng, nhìn Vô Hồn
không hề động. Vô Hồn nuốt một ngụm nước bọt, đột nhiên rất nhanh chóng vươn
tay điểm huyệt đạo của Hoàng Phủ Tử Hiên cùng Hoàng Phủ Tử Mặc, nhìn hai người
bất tỉnh nhân sự thế này mới yên tâm quay
đầu nhìn Nhược Khả Phi, cúi đầu ngập
ngừng nói:
"Cái gì?"
"Ngươi, yêu thích ta?" Nhược Khả Phi mở to
hai mắt nhìn Vô Hồn, chậm rãi hỏi.
Vô Hồn há to miệng, cằm đều sắp trật khớp. Làm
sao cũng không hề nghĩ đến người trước mắt sẽ hỏi trực tiếp như vậy, may mắn đã
điểm huyệt đạo của hai tiểu hài tử phá
hoại kia, nhưng là, mình làm sao trả lời? A a a a a! ! ! Vô Hồn ở trong lòng
kêu thảm thiết thiên biến vạn biến, mình nên nói như thế nào? Nhược Khả Phi
nhìn sắc mặt đột biến Vô Hồn, lại khó hiểu
nhìn của hắn. Vô Hồn trán toát ra mồ hôi lạnh, mình rốt cuộc nên trả lời như
thế nào, phủ định nói không phải? Nhưng là trong đầu lại vang lên tiếng vọng
vừa rồi của hai thối tiểu quỷ..., Ngươi có phải nam nhân hay không a, ngươi có
phải nam nhân hay không a! Thanh âm càng lúc càng lớn, dường như muốn đầu óc
của mình nổ tung. Khẳng định nói đúng, nói mình thích nàng thì sao? Vậy sau này
làm sao bây giờ? Có phải, khi nàng nhìn thấy mình, sẽ không bao giờ để ý tới
mình nữa?
Theo tính cách của nàng, thật sự sẽ làm như vậy.
"Thích, đương nhiên thích." Vô Hồn bỗng nhiên liền
thốt ra tiếng, tiếp theo đột nhiên cắn rớt đầu lưỡi của mình. Mình tại sao lại
nói ra như vậy? Xong rồi, nàng không bao giờ để ý tới mình nữa. Mình nên làm
sao bây giờ? Nhược Khả Phi ngơ ngác nhìn Vô Hồn, còn chưa kịp nói cái gì, Vô
Hồn gãi gãi đầu, gượng cười: "Ta đều thích, cũng thích cảm giác ở cùng
ngươi, , thích mọi người cùng một chỗ." Trong lòng mồ hôi tuôn như thác đổ
a.
Vì sao mình lại nói như vậy?
"Ta, dường như cũng rất thích cảm giác ở
cùng một chỗ cùng các ngươi."
Nhược Khả Phi rũ mắt xuống khẽ nở nụ cười, lại chậm rãi ôn nhu nói cảm giác
chân thực nhất trong lòng mình. Chưa
từng có quá cảm giác như thế. Cảm thấy cho dù không cần tìm thuốc giải, cùng
những người này tiếp tục ngao du như thế dường như thực sự không tồi.
Vô Hồn giật mình, lập tức cười sáng
lạn, gật đầu thật mạnh : "Ừm, thích là
tốt rồi, " Nụ cười cười chút có thả lỏng, có thản nhiên. Mình thích nàng,
thật sự thực thích nàng. Nhưng mình chỉ cần được ở bên cạnh nàng, nhìn nàng mỉm
cười, dường như cũng đã đủ rồi. Đây là cảm giác loại gì thế? Khóe mắt liếc về
phía hai tiểu quỷ đang mê man kia,
trong lòng đau khổ, đây là tiểu hài tử gì a, lại có thể nhạy cảm như vậy. Liếc
thấy ra bản thân thích nàng, là mình rất rõ ràng hay là bọn hắn quá sâu sắc?
" Trước kia ngươi đã tới Thánh Viễn quốc
sao?" Nhược Khả Phi tò mò hỏi
Vô Hồn.
"Còn khuya ." Vô Hồn bĩu môi, nước nữ tôn
như thế, ai thèm đến?
"Ha ha, nếu là ngươi , nhất định sẽ có rất
nhiều nữ tử chạy đuổi theo ngươi." Nhược Khả Phi mím môi cười nhẹ . Dáng
vóc xinh đẹp yêu nghiệt như thế Vô
Hồn nhất định là loại hình nữ tử Thánh Viễn quốc thích nhất. Chỉ là lúc đó đội
mặt nạ da người, những người đó không thể nào biết được diện mục thật của hắn.
Vô Hồn mấp máy môi, không nói gì. Mà trên xe ngựa phía trước, Hiên Viên Cô Vân
cùng Ảm Đạm đang chiến đấu hăng hái kịch liệt, thiên hôn địa ám. Bạch Hạnh ở
bên cạnh xem có chút hăng hái, chỉ
có Diêm Diễm là đang nhai thức ăn mà Nhược Khả Phi khi đi dạo ở trên đường mua
cho hắn, ăn cảm thấy vô cùng mỹ mãn. Bỗng nhiên, xe ngựa xóc nảy một cái, quân
cờ đều thay đổi vị trí.
"làm lại nào, làm lại nào. . . . . ."
Ảm đạm hắc hắc cười bày lại quân cờ.
"Ngươi nằm mơ đi, tiếp tục vừa rồi ." Hiên
Viên Cô Vân nhìn nam tử trơ trẽn trước mắt ,
biết rõ mình sẽ thắng, nhưng bây giờ xấu xa muốn bày lại từ đầu.
"Quân cờ đã thay đổi vị trí, chỉ có đánh lại
mà." Ảm Đạm nói rất đúng đúng lý hợp tình.
"Ngươi nằm mơ đi! Ta đều nhớ rõ vị trí, sắp lại
ván vừa rồi." Hiên Viên Cô Vân không nói gì, sửa lại quân cờ giống như thế
trận lúc trước, không kiên nhẫn nhìn Ảm Đạm có chút giật mình, "Nhanh
chút, đến lượt ngươi." Ảm đạm sờ lên cằm giả vờ suy nghĩ: "Đợi đã,