Cuối cùng được ra giá là ba
ngàn lượng. Trong lòng Nhược Khả Phi rùng mình, thì ra, nam nhân mạnh mẽ
cường tráng như vậy càng được nữ
nhân nơi này hoan nghênh.
Cái lồng sắt cuối cùng được vạch lên. Xem ra cũng sẽ không vượt qua mười ba
tuổi, bên trong rõ ràng là một đôi tiểu nam hài như ngọc , hai đứa bé bị trói
chặt, miệng cũng bị bịt kín đang đưa đôi mắt đầy oán hận nhìn tất cả mọi người
trước mắt.
"Đây đôi song bào thai, khởi điểm một trăm
lượng." Nữ tử tráng kiện đắc
ý hô, xinh đẹp như
vậy thiên hạ rất ít gặp ,
huống chi lại là song bào thai! Đây chính là mất không ít khí lực có được.
"Thực ghê tởm, vẫn còn là đứa nhỏ a." Bạch
Hạnh nhỏ giọng nói thầm, những nữ nhân này cũng thật là biến thái . Yêu thích
trẻ con thích thật đúng là nhiều.
"Nghe thử thanh âm nhé, đem miếng vải của
mấy đứa bé xuống." Có một thanh âm bén nhọn bỗng nhiên hô lên. Nữ nhân vạm
vỡ sắc mặt biến hóa, khó xử nói: "Hai tên tiểu tử này nói chuyện không
sạch sẽ, hay là không nên."
"Chúng ta làm sao mà biết có phải câm điếc hay
không? Mau cho chúng ta nghe thử thanh âm." Thanh âm bén nhọn tiếp tục
nói, đưa tới càng nhiều nữ nhân phụ họa. Nữ tử vạm vỡ khó xử mở
cửa lồng ra, lột miếng giẻ nhét miệng hai đứa bé xuỗng
Hai hài đồng lập tức mắng to: "Ngươi, ả đầu heo
này, ngươi có biết chúng ta là ai không? Chúng ta là hoàng tử nước Bắc
Lăng! Các ngươi chờ khai chiến đi!"
Phía dưới, các nữ nhân đều bất mãn ồn ào , đều
náo loạn , khó trách không chịu lột miếng giẻ ra, thì ra là hai tên điên! Ai
lại xuất ra một số tiền lớn để mua hai đứa bé điên đó chứ? Nữ nhân tráng kiện
vội vàng đem miệng hai đứa bé bịt lại'>. Nhìn mọi người dần dần tan ra rời đi,
trong lòng đại hận. Quay đầu nhìn hai nam hài cũng nhìn mình lom lom, vung vẫy
chiếc roi trong tay
"Đợi một chút!" Một thanh âm trong trẻo
nhưng lạnh lùng ngăn trở hành vi của nàng ta. Nữ nhân vạm vỡ , lại nhìn thấy Nhược
Khả Phi đang lạnh lùng nhìn mình. Nhìn kĩ… hai nữ tử trước mắt ăn mặc bất
phàm, lập tức nở nụ cười lấy lòng nói:
"Hai vị khách nhân coi trọng sao?"
"Bao nhiêu tiền?" Mắt Nhược Khả Phi
không có một tia gợn sóng, lạnh lùng
hỏi. Bạch Hạnh kinh ngạc nhìn Nhược Khả Phi, lại nhìn thấy vẻ nghiêm túc trên
mặt nàng, không giống như đang nói đùa.
Không phải chứ, thật sự muốn mua nam nhân trở
về? Nếu bị Hiên Viên Cô Vân biết là chính mình giựt giây Khả Phi tới nơi này,
còn không đem mình đánh chết sao?
"Ha ha, khách quan ngươi cũng biết, mặt hàng cực
phẩm như vậy không dễ dàng được đến, mất thật lớn sức
lực của chúng tôi." Nữ nhân vạm vở ha ha cười
gượng. "Hai kẻ điên mà thôi, ngươi muốn bao nhiêu tiền?" Nhược Khả
Phi lạnh lùng cắt đứt lời nói của nữ tử tráng kiện..., khóe mắt lại
nghiêng về hai người mà mình bảo là kẻ điên, thì thấy trong mắt hai hài tử kia
bắn ra ánh sáng phẫn hận
"A, cái này sao, khách quan tốt xấu gì cũng cho
tiền vốn đi." Nữ nhân vạm vỡ cưới lấy lòng, biết mình gặp được không phải
người hiền lành
"Hai trăm lượng đi." Nhược Khả Phi thản
nhiên nói.
"Thành giao!" .Nữ tử vạm vỡ mặt cười
tươi rói, vốn là muốn lừa dối đem
đôi bào thai này bán giá tốt, không ngờ lại bị người nhìn ra. Bây giờ có thể
bán được hai trăm lượng đã là không tồi
"Khách quan ngài thỉnh." Nữ nhân vạm
vỡ mở ra lồng sắt, nhưng
không buông sợi dây trên người hai người ra. Thô bạo đem hai người kéo đi ra,
đẩy ngã trên mặt đất.
Nhược Khả Phi nhìn thấy lửa giận cùng quật cường,
trong mắt hai người, nở nụ cười, vươn tay đem hai người đở lên. Bạch Hạnh
lăng lăng nhìn cảnh này'>, trong lòng hoài nghi chẳng lẽ Khả Phi ưa thích nam
tử? Vừa nghĩ đến chuyện này, lại sợ run cả người, làm sao có thể! Mình đang
đoán mò thứ gì thế? Nhược Khả Phi đỡ lấy hai người, hai người giãy dụa, Nhược
Khả Phi nhẹ nhàng ở bên tai của bọn hắn dùng thanh âm chỉ bọn họ có thể nghe
được nói: "Nếu không muốn bị những nữ nhân kia chà đạp chí tử ở trên
giường, thì ngoan ngoãn theo ta đi." Hai
người ngẩn người, cô gái trước mắt là loại người nào? Vì sao có một cổ ma lực
làm cho người ta không thể không nghe theo? Bạch Hạnh giật mình, ngồi xổm xuống
cùng Nhược Khả Phi cởi bỏ dây thừng trên chân hai
người. Nữ nhân tráng kiện lên tiếng:
"Chạy ta mặc kệ nha."
Nhược Khả Phi mắt điếc tai ngơ, tiếp tục cởi dây thừng
trên tay nam hài, thám mấy miếng
giẻ trên miệng bọn họ xuống, cùng Bạch Hạnh dẫn theo bọn họ rời khỏi. Nữ nhân
tráng kiện nhìn hai nam hài vốn dĩ không hề an phận lại có thể ngoan ngoãn nghe
lời, vô cùng kinh ngạc
. "Các ngươi, gọi là gì?" Nhược Khả Phi nắm
tay một nam hài thản nhiên hỏi,
" Hoàng tử nước Bắc
Lăng vì sao khinh địch, lại bị người ta bắt đến như vậy?" Vừa dứt lời, bao
gồm cả Bạch Hạnh, ba người cứng đờ. Nắm tay Nhược Khả Phi, nam hài ngẩng đầu
lên, há miệng thở dốc, thế này mới ngập ngừng nói:
"Ngươi, tin tưởng lời nói chúng ta? Không cảm
thấy chúng ta là kẻ điên ?"
Nhược Khả Phi nhẹ nhàng nở nụ
cười, mình làm sao có thể giải thích với hai đứa bé này đây? Trên người bọn họ
có loại khí chất cao quý khó có thể che dấu? Hay là nên