iêu sái đến một cung điện âm u lạnh lẽo. Cung nữ canh cửa thấy
được hắn, vội vã hành lễ, Hiên Viên Cô Vân lại nhẹ nhàng vẫy tay, ý bảo hai người
rời đi.
Chậm rãi đẩy
cửa ra, trong phòng phát ra thanh âm nhẹ nhàng, dường như là thanh âm lưỡi dao
cùng đầu gỗ va chạm nhau. Một nam tử tuấn mỹ ngồi
ở bên cửa sổ, cầm trong tay một cây tiểu đao đang khắc gì đó trên một khúc gỗ.
"Thất ca. . . . . ." Thanh âm của Hiên Viên
Cô Vân rất nhẹ.
"Ngươi đã đến rồi." Nhưng ánh mắt của Hiên
Viên Cô Phong không rời khỏi đôi tay,
vẫn chuyên chú khắc như cũ.
"Ta, lại nhớ nàng." Hiên Viên Cô Vân dời qua
một cái ghế, lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, nhìn
Hiên Viên Cô Phong điêu khắc.
"Thật sao? Ta cũng vậy, có chút nhớ nhung nàng,
nhưng, nàng đã mất." Khóe miệng Hiên Viên Cô Phong lộ ra nụ cười bi ai,
nhìn khúc gỗ nhỏ trong tay.
"Huynh, lại đang khắc nàng." Hiên Viên Cô
Vân nhìn rối gỗ trong tay Hiên Viên Cô Phong, lại nhìn những hộp gỗ trên bệ cửa
sổ đang bày đầy những con rối gỗ. Tất cả đều là dáng vẻ của một người có cười ,
có lạnh lùng suy nghĩ , có mặt không chút thay đổi , trông rất sống động. Rõ
ràng tất cả đều là bộ dáng của Nhược Khả Phi.
"Đúng vậy a, ta lại đang khắc nàng." Ánh mắt
của Hiên Viên Cô Phong có chút trống rỗng, "Kỳ thật, ta thực ghen tị với
ngươi, thực hâm mộ ngươi a."
Hiên Viên Cô Vân không nói gì, lẳng lặng lắng
nghe. Đoạn văn này mình đã nghe rất nhiều lần, nhưng, mình nghe không hề chán,
nghe không đủ. Muốn nghe, vẫn rất muốn nghe.
"Nàng đối với ngươi tốt như vậy, làm cho ngươi
nhiều như vậy." Khóe miệng của Hiên Viên Cô Phong hiện lên nụ cười châm
chọc, "Ta nghĩ đến, nàng không thương ngươi, ta nghĩ đến ngươi thực sự yêu
nàng."
Hiên Viên Cô Vân nghe, trên mặt hiện lên nụ
cười ôn nhu thỏa mãn. Nàng yêu
mình, nàng thực yêu mình.
"Nhưng, ngươi cuối cùng lại giết nàng." Động
tác trên tay Hiên Viên Cô Phong không ngừng lại, "Ta còn tưởng rằng, ngươi
thực sự yêu nàng."
Hiên Viên Cô Vân chỉ cười hạnh phúc, không nói gì.
Người trước mắt, đến bây giờ cũng không biết, Phi nhi nàng không chết.
"Đợi nàng mất đi, ta mới phát hiện, bản thân ta
đối với nàng dường như không chỉ là muốn đơn giản như vậy." Hiên Viên Cô
Phong khắc lông mày tượng người gỗ, như trước chậm
rãi nói, "Ta còn tưởng rằng mình chẳng qua đã tìm được sủng vật để đùa
giỡn. Kết quả, giống như không được bình thường."
Vụn gỗ chậm rãi rơi
trên mặt đất, phát ra thanh âm rất nhỏ.
"Nàng đã chết, ta chợt phát hiện mình nhanh chóng
sẽ không còn suy nghĩ được gì nữa." Hiên Viên Cô Phong ngừng khắc, nhẹ
nhàng vuốt lông mày tượng
người trên tay, mắt, mặt, còn có môi.
"Thất ca, ta đã nghĩ huynh không có tâm."
Hiên Viên Cô Vân nở nụ cười, "Ngươi đối với nàng, cũng không phải yêu
chứ."
"Vậy là cái gì?" Hiên Viên Cô Phong ngẩng
đầu, nhìn vào đôi mắt sáng trong của Hiên Viên Cô Vân, khó hiểu và khát
vọng hỏi, "Vậy là cái
gì?"
"Chính huynh cũng không biết, đệ làm sao có thể
biết?" Hiên Viên Cô Vân ác liệt cười cười, không trả lời.
Hiên Viên Cô Phong rũ mắt xuống, phát ra tiếng thở dài
thật sâu. Đột nhiên cảm giác được mọi chuyện đều giống như một trò đùa. Sống
không có bất kỳ ý nghĩa gì. Mình muốn là cái gì? Cuối cùng lại trở nên bắt đầu
mơ hồ.
"Thất ca, huynh có muốn làm hoàng thượng hay
không?" Hiên Viên Cô Vân bỗng nhiên lộ ra nụ cười sáng lạn thuần khiết.
"Không muốn, không có ý nghĩa." Hiên Viên Cô
Phong không hề nghĩ ngợi trực tiếp cự tuyệt, nếu là trước kia, mình thật sự rất
muốn ngồi trên vị trí kia, cúi xuống nhìn thiên hạ, nhưng bây giờ cảm thấy,
hình như là một trò hài hước rất xa vời.
"Nhưng, đệ muốn huynh làm thì sao?" Trong
đôi mắt của Hiên Viên Cô Vân tràn đầy kiên định.
"Ngươi, muốn đi đâu?" Hiên Viên Cô Phong
nhìn Hiên Viên Cô Vân trước mắt có chút không tầm thường , hơi
hơi sửng sốt.
"Đến bên cạnh nàng." Hiên Viên Cô Vân nở nụ
cười. Nếu nàng đã mất, như vậy mình sẽ làm toàn bộ thế giới đều chôn cùng nàng.
Nhưng, nàng còn sống, mình sẽ đến bên cạnh nàng. Muốn ôm nàng thật chặt, muốn
cùng nàng cùng nhau xem mặt trời mọc, mặt trời lặn, muốn tự tay nướng thức ăn
cho nàng. Muốn nhìn nụ cười của nàng, hôn lên mặt nàng.
"Ngươi, muốn đi sao?" Hiên Viên Cô Phong
kinh ngạc nhìn người trước mắt, hắn muốn đi theo nàng sao? Vậy tại sao ngày ấy
lại muốn bắn chết nàng! ?
"Ừm, đệ phải đi. Những thứ này không phải thứ đệ
muốn ." Hiên Viên Cô Vân mỉm cười gật đầu.
"Nhưng, nàng đã mất." Hiên Viên Cô Phong thì
thào nói. Cùng với cô gái kia cùng nhau xuống địa ngục sao?
"Mặc kệ nàng đến đâu, ta nhất định sẽ mang nàng
trở về." Hiên Viên Cô Vân vươn tay lấy một con rối gỗ trong hộp.
"Huynh có biết vì sao nàng yêu đệ nhưng lại chán
ghét huynh không?"
Hiên Viên Cô Phong lấy lại tinh thần, nhìn người trước
mắt, Hiên Viên Cô Vân trước mắt, đôi mắt rạng rỡ đầy sức sống, sáng quắc
nhìn mình.
"Vì sao?" Hiên Viên Cô Phong mở miệng hỏi,
đây cũng là chuyện mình nghĩ đã sớm biết.
"Bởi vì, chúng tôi đã từng nói qua, sẽ luôn luôn
ở bên cạnh nhau cho đến chết đi. Vĩnh viễn cũng sẽ không buông t
