hiên thốt ra lại
làm cho không ai có thể không vâng lời nàng mà làm.
"Muốn nghe gì?"Tay của Nhược Khả Phi lướt
lên tỳ bà, nhẹ nhàng điều chỉnh âm.
"Tùy tiện." Không đợi Ảm Đạm lên tiếng, một
thanh âm bỗng nhiên chen vào, Vô Hồn từ cửa sổ đang mở phi thân vào. Vô Hồn
nhếch môi, ánh mắt buồn bã không nhìn. Ảm Đạm trêu tức nhìn Vô Hồn, tiểu tử này
rốt cục nhịn không được chạy vào rồi, ngồi xổm bên ngoài đã bao lâu?
Nhược Khả Phi nhìn Vô Hồn, bỗng nhiên nở ra
một nụ cười sáng lạn: "Vậy đàn một khúc Thập diện mai phục."
"Thập diện mai phục?" Ảm Đạm nhẹ nhàng lặp
lại tên khúc nhạc, chưa từng nghe qua tên khúc nhạc này a. Đây là khúc nhạc gì.
Nhược Khả Phi không tiếp tục trả lời nữa, ngón tay nhẹ
nhàng xúc động cầm đàn lên , nhẹ nhàng gảy. Tiếng đàn mượt mà vang lên, ẩn chứa
nước mắt, phun đầy máu, bi tráng , như khóc như oán than, hát lên một khúc nhạc
ngắn.
Tiết tấu mạnh mẽ, giống như tiếng trống trận xao động
hồn người, trường âm cao vút dâng
trào, như tiếng gió lùa qua khe núi, âm thanh đặc thù của chiến trường. Cuối
cùng, thanh âm như nức nở nghẹn ngào, chậm rãi kết thúc.
Trong phòng, hai
người nghe ngây ngốc say mê. Thanh
âm này là gì? Cảnh tượng này là ra sao? Chưa từng có nghe qua khúc nhạc nào như
thế, đừng nói đến cho tới bây giờ chưa từng có ai có thể đàn như vậy.
"Đã lâu không đàn, không quen tay ." Nhược
Khả Phi có chút bất mãn, xoa nhẹ lên chiếc tỳ bà.
Suy nghĩ của hai người bị
kéo lại. Nhìn chằm chằm vào Nhược Khả Phi, trong mắt có kinh ngạc, có tán
thưởng, không dám tin.
"Ngươi, rốt cuộc là ai?" Thật lâu sau Ảm Đạm
nhẹ nhàng phun ra một câu.
Nhược Khả Phi nở nụ cười, lời này, dường như nam nhân
của mình cũng từng hỏi qua.
"Ta, chính là ta a." Nhược Khả Phi nhẹ nhàng
nở nụ cười, bởi vì câu này làm cho nàng lại nhớ đến hắn. Hắn ngây ngốc hỏi
mình là ai, bộ dáng kia hồn nhiên tốt đẹp như vậy, làm cho mình vĩnh viễn cũng
không có cách nào quên.
"Bốn ngày sau, ta sẽ phái người đưa ngươi
đi." Ảm Đạm nheo mắt lại, lại hưng phấn nhìn nữ nhân trước mắt, hắn bỗng
nhiên có cảm giác, nữ nhân này nhất định sẽ cho mình kinh hỉ vào một ngày nào
đó.
"Đã biết." Nhược Khả Phi buông tỳ bà xuống,
không hề để ý tới Ảm Đạm, nhìn Vô Hồn cười hỏi, "Hôm nay không có giao
dịch nào sao?"
"Không có hứng." Vô Hồn nhếch khóe miệng,
"Ngươi muốn đi ra ngoài dạo một chút hay không?"
"Được." Nhược Khả Phi đứng lên, nhưng chân
vẫn không thể dùng sức quá mạnh, có chút khập khểnh.
Vô Hồn bước lên phía trước đỡ lấy nàng, hai người làm
như Ảm Đạm không hề tồn tại, chậm rãi đi ra cửa phòng. Ảm Đạm mất mặt sờ sờ
cái mũi của mình, hưu biến mất ngay tại chỗ.
Bốn ngày sau, Ảm Đạm quả nhiên phái người dùng xe ngựa
đem Nhược Khả Phi đưa đi, khi Vô Hồn tới thì trong phòng đã không có ai.
"Chết tiệt!" Vô Hồn bất mãn mắng một tiếng,
vội vàng lui ra ngoài. Bỗng nhiên bên tai truyền đến một thanh âm sâu kín:
"Nhớ kỹ, không cho phép giúp nàng."
Hôm nay, Hách Tam Nguyên cũng giống như trước kia, một
mình đến Vạn Thanh Lâu ngồi vào chiếc ghế đó.
"Hách gia, ngài đã tới." Tiểu nhị cười hì
hì nhận lấy bạc Hách Tam
Nguyên vừa quăng tới, vô cùng vui vẻ ở phía trước dẫn đường. Hàng năm vào ngày
này, Hách gia đều tới gian phòng đó, ngối trên chiếc ghế đó, gọi một bàn
lớn rượu và thức ăn một
mình uống rượu. Mà cả gian tửu lâu này đã bị hắn bao hết, không người nào có
thể đi vào. Tuy rằng người trước mắt là một người có tội ác chồng chất, nhưng
hàng năm vào ngày này chi tiền rất hào phóng, cũng chưa từng chạm vào bất cứ ai
ở gian tửu lâu này, đó là nguyên nhân tửu lâu này hoan nghênh hắn.
"Được rồi, đi ra ngoài, không cho phép bất luận
kẻ nào tới quấy rầy." Hách Tam Nguyên lạnh lùng phân
phó .
"Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên." Tiểu
nhị vui vẻ đáp ứng, đây đã là quy
củ.
"Đây là cái gì?" Hách Tam Nguyên chỉ vào cái
ấm hương trên góc ngăn tủ nhíu mày.
"Đó là vừa mới đem đến , cố ý chuẩn bị vì ngài an
thần ." Tiểu nhị liên tục không ngừng lập công.
"Được rồi, mang thức ăn ngon nhất lên đây, đi
xuống đi." Hách Tam Nguyên không kiên nhẫn khoát
tay áo.
"Dạ dạ." Tiểu nhị ước lượng thỏi bạc nặng
trịch vừa được thưởng, nhanh chóng thúc giục thức ăn mang lên.
Hách Tam Nguyên cởi thanh kiếm xuống, nhét vào một
bên. Đường nối chỗ kiếm cùng vỏ kiếm , rõ ràng có chút màu đỏ sậm. Trong lòng
Hách Tam Nguyên có chút phiền
chán, hôm nay, hắn sắp ra khỏi cửa thì một tiểu thiếp ỷ vào mình bình thường có
vẻ sủng nàng, lại có thể làm nũng ngăn hắn lại không cho hắn rời khỏi nhà, hắn
thuận tay rút kiếm giết nàng. Phiền lòng!
Rượu và thức ăn rất nhanh chóng được mang đến, tiểu
nhị lấy lòng đóng cửa lại, lui xuống.
Trong phòng, chỉ còn lại có mình uống rượu Hách Tam
Nguyên cùng với cái ấm hương đang tỏa mùi thơm ngát.
Một lúc lâu, Hách Tam Nguyên si ngốc nhìn đầy
bàn rượu và thức ăn, thở
dài thật sâu.
Bỗng nhiên , cửa bị nhẹ nhàng đẩy
ra .
Hách Tam Nguyên giận dữ, quay đầu chuẩn bị mắng to:
"Là ai cho phép. . . . . ." Nói đến một nửa lại bổng nhiên dừng lại.
Ngoài cửa có một nữ tử