biết lão ca sẽ bảo nàng làm cái gì, nhưng tuyệt đối không phải là chuyện dễ
dàng.
"Ừm." Nhược Khả Phi thản nhiên đáp
lại.
"Ta, sẽ giúp ngươi." Vô Hồn ngồi chồm hổm
xuống, nhìn chằm chằm vào gương mặt bình tĩnh của
Nhược Khả Phi. Không chờ Nhược Khả Phi lên tiếng, một thanh âm quen thuộc lạnh
lùng cắt đứt hai người:
"Khó mà làm được, ngươi sẽ không giúp, quên đi."
Ảm Đạm bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt hai người,
đứng ở giữa hai người , cúi đầu nhìn chân của Nhược Khả Phi, lại gật gật đầu,
"Không sai, có lẽ mấy ngày nữa sẽ làm việc
được . Làm chuyện đó không cần khỏi cũng làm được."
Vô Hồn ra tay định làm khó dễ, lại bị Ảm Đạm đánh bật
ra chằm chằm nhìn hắn.
"Muốn đứng suốt đêm nay không?"
Vô Hồn dừng lại, đứng ở một bên ánh mắt lạnhlẽo nhìn
Ảm Đạm. Ảm Đạm cũng đứng dậy, ngồi vào một bên, cười tủm tỉm nhìn Nhược Khả
Phi,
"Trước tiên ta sẽ nói cho ngươi biết chuyện ngươi
cần làm, nếu làm xong có thưởng cho nha."
Vẻ mặt của Vô Hồn giận dữ nhìn Ảm
Đạm, bỗng nhiên dùng nội lực truyền âm"Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Thả
nàng trở về."
"Chỉ đùa mà thôi a. Lão ca giúp ngươi lưu
nàng ở lại không tốt sao?" Ảm Đạm cũng nội lực truyền âm đáp. Trên mặt vẫn
cười tủm tỉm như cũ.
"Không cần, ta không muốn bắt buộc nàng ở
lại." Vô Hồn nghiến răng nghiến lợi.
"Ôi, tiểu tử nhà ta rốt cục thừa nhận tâm tư của
mình rồi." Ảm Đạm cười vui vẻ. Vô Hồn hừ lạnh một tiếng, thần kỳ không
tiếp tục phản bác, nhưng ánh mắt không hề nhìn về phía của Ảm Đạm.
"Mấy ngày nữa, ngươi đi giết người này." Ảm
Đạm từ trong lòng ngực lấy ra bức họa đưa cho Nhược Khả Phi, "Nhớ kỹ, Vô
Hồn không thể giúp ngươi, nếu giúp ngươi sẽ
không tính. Như vậy, ngày ngươi trở lại bên cạnh hắn nói
không chừng sẽ hoãn lại không thời hạn nha."
Ảm Đạm cười đem bức họa đưa cho Nhược Khả Phi, Nhược
Khả Phi bình tĩnh nhận lấy bức họa, mở ra xem.
"Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Lại có thể bảo
nàng đi giết người!" Vô Hồn nổi giận, gầm thét hướng Ảm Đạm phát ra hỏa.
Ảm Đạm lại hoàn toàn thất vọng: "Ngươi như thế là
sao hả, hay là ngươi cho rằng người trước mắt là một cô nương xinh đẹp hồn
nhiên thuần khiết thiện lương? Cảm thấy tay nàng thực sạch sẽ sao? Ăn của ta ở
của ta, còn dùng thuốc tốt nhất của ta, làm ít chuyện cho ta cũng là đương
nhiên a."
Vô Hồn cắn chặt răng, quả quyết quát: "Không
được!"
"Ta không gọi ngươi đi. Ngươi ở đây phóng cái rắm
cái gì." Ảm Đạm đẩy mặt Vô Hồn ra, vui cười ,
"Tại sao ngươi không hỏi xem ý kiến của
nàng?"
"Ta đi." Nhược Khả Phi bình thản nói, cẩn
thận nhìn người trên bức họa. Người trong bức họa gương mặt sắc sảo cương nghị
cũng là một người tuấn lãng, nhưng vẻ âm độc trong mắt cùng đôi môi mỏng
manh phá hủy cảm giác kia,
tổng thể làm cho người ta thấy đây là một kẻ hung thần ác sát. Giết người này?
"Thành công, ta sẽ suy nghĩ cho ngươi gặp tiểu
nam nhân của ngươi nha." Ảm
Đạm cười nheo mắt lại,
"Nhưng không thể để người khác giúp ngươi, đặc biệt là người này. Nếu
không, tất cả cũng không có ý nghĩa."
Nhược Khả Phi không ngạc nhiên cũng không tranh cãi,
chỉ thản nhiên gật gật đầu, nói tiếp:
"Bất quá ta cần toàn bộ tin tức của người này, trước kia cùng hiện tại ,
phải từng chi tiết về tất cả những thói quen của hắn, bao gồm thích ăn cái gì,
thích đi nơi nào."
"Quá đơn giản, ta đã cùng lão Nhị nói về việc
này. Chính là người cõng ngươi trở về hôm đó, hắn sẽ đem tất cả những thứ ngươi
muốn biết đều nói cho ngươi biết." Trong mắt Ảm Đạm hiện lên một tia khen
ngợi, quả nhiên, phản ứng đầu tiên của nàng là muốn tìm hiểu về người này. Chỉ
có biết tất cả về đối phương mới có thể xuống tay dễ dàng.
Vô Hồn nhìn hai người nói chuyện hợp ý, cắn chặt môi
đứng ở một bên không nói gì.
Ảm Đạm ách xì 1 cái, đưa tay ra dáng lưng mỏi:
"Ta đi trước, đến lúc đó lão Nhị sẽ đến nói cho ngươi biết tất cả ."
"Đa tạ." Nhược Khả Phi lạnh lùng thốt
ra hai chữ, ánh mắt vẫn không dời khỏi bức họa.
Đợi bóng lưng của Ảm Đạm biến mất ở sau cửa, Vô Hồn
đưa tay đoạt lấy bức tranh, có chút tức
giận: " Tại sao ngươi phải đồng ý với hắn?"
Nhược Khả Phi bỗng nhiên lộ ra nụ cười kỳ quái:
"Đại ca ngươi, nói rất đúng. Ngươi nghĩ rằng đôi tay này của ta thực sạch
sẽ sao? Vì hắn làm chút chuyện cũng nên a."
Vô Hồn nhìn nụ cười trên mặt Nhược Khả Phi, trong lòng
không khỏi dâng lên một trận đau đớn. Người trước mắt thoạt nhìn giống như vừa
chạm vào sẽ biến mất, làm cho người ta ngăn không được đau lòng. Không phải,
cái gì sạch sẽ hay không sạch sẽ, những lời này, những lời này không đúng!
Vô Hồn cúi đầu nhìn bức họa trong tay, vừa thấy sắc
mặt chợt biến. Là hắn! !
Tại sao có thể như vậy? Tại sao Đại ca lại có thể kêu
một người không có một chút võ công như nàng đi giết người này? Không phải để
cho nàng đi chịu chết sao? Vô Hồn ngẩng đầu nhìn Nhược Khả Phi, há mồm muốn gọi
nàng đừng đi, lại chỉ nhìn thấy Nhược Khả Phi nhắm mắt lại, trên mặt không có
một tia gợn sóng, tiếp theo
Nhược Khả Phi chợt mở mắt ra, trong mắt
một mảnh thanh thản.
"Yên tâm. Ta sẽ còn sống trở về, hơn nữa, nhấ