a hiện ra
trong đầu. Quản lý cửa hàng có con đã đi học tiểu học, khá nghiêm túc
chỉnh chu rồi. Bếp phó thì…từ góc độ xác suất thống kê học mà nói thì
trong cửa hàng có một người có xu hướng giới tính mơ hồ là Lưu Khang
Khang đã đủ rồi. Trừ phi… Phương Phương!
Chuông báo động trong
đầu Phong Lan bỗng kêu vang, tại sao trước đây cô không lường đến Phương Phương chứ? Cô hoài nghi nhìn về phía mục tiêu của mình, Phương Phương
đang dọn bàn, chuẩn bị để mọi người ăn cơm nhưng mắt vẫn thỉnh thoảng
liếc về phía cửa đầy vẻ quan tâm. Cô gái này mới hai mươi hai tuổi, đã
vào làm ở tiệm được hai năm, bình thường rất chất phác, thật thà như
đếm, chẳng biết ăn chơi, yêu đương gì. Nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một cô
gái trẻ trung đang độ xuân sắc, gặp người ưng ý tránh sao khỏi đầu mày
cuối mắt?
“Cậu…” Bỗng phát hiện ra “bí mật gây shock” này, Phong
Lan chỉ tay vào Đinh Tiểu Dã, nhất thời không gán được tội danh gì cho
anh. “Cậu quyến rũ nhân viên của tôi!” Cô hạ giọng buộc tội.
Đinh Tiểu Dã không thể giấu nổi nụ cười. Anh phủi phủi bụi trên cánh tay,
nói: “Lúc nhận công việc, quản lý nhà hàng có dặn dò tôi những việc
không được làm, tôi không thấy bao gồm cả điều này.”
“Thế tức là
chứng tỏ tôi đoán không sai phải không?” Phong Lan càng sốc nặng. Bắt
đầu từ khi nào vậy? Cô luống cuống bấn loạn. Không kiềm chế nổi, cô lại
liếc mắt về phía Phương Phương.
Phương Phương sắc vóc không có gì nổi trội, nói năng cũng kiệm lời, tuy nhiên thân hình cô ấy lại đầy đặn khỏe mạnh, ánh mắt ấm áp hiền lành, chẳng phải đã đáp ứng đúng tiêu
chuẩn tìm vợ vô cùng thô lậu của Đinh Tiểu Dã đó sao?”
Thật là
Trường Giang sóng sau xô sóng trước, mỹ nữ một ngày trẻ đẹp hơn. Phong
Lan hôm nay ăn mặc theo phong cách tomboy từ trên xuống dưới, tự cảm
thấy khá ổn, nhưng trong mắt Đinh Tiểu Dã chắc chẳng khác nào một cậu
con phẳng đuồn đuột.
Phong Lan giác ngộ ý thức về sự nữ tính khá
muộn, lên đến cấp ba, những đặc điểm thay đổi lúc dậy thì mới bắt đầu
chớm nở. Cô cho đó là điềm xấu hổ, đi trên đường luôn gù lưng như lạc đà để giấu ngực, chỉ sợ người khác nhìn thấy phần nhô lên trước ngực mình. Cho đến lúc vào đại học, cô vẫn không thích mặc váy, tiết thể dục phải
chạy bộ thì phát hiện ra “gánh nặng” của mình không lớn bằng các bạn nữ
trong lớp, liền thấy thế làm mừng. Tự trang điểm là chuyện tận sau khi
tốt nghiệp đại học mới biết, để bây giờ khi gần ba mươi đầu, cô mới thấu hiểu triệt để câu nói “ngực bé phong cách, ngực to nhà quê” vĩnh viễn
chỉ được công nhận bởi đám đàn bà con gái và những kẻ kiểu như Khang
Khang mà thôi.
“Trông thì không thể biết được! Cô ấy hóa ra lại tơ tưởng đến thế.” Phong Lan cười có phần miễn cưỡng.
“Sao chị không nói là “thượng bất chính hạ tắc loạn”?” Đinh Tiểu Dã nhếch mép nói. “Cô ấy hơn chị nhiều đấy.”
Tâm trạng vốn đã khó tả của Phong Lan ngay lập tức bị câu nói này châm ngòi thành cơn hỏa nộ bốc lên ngùn ngụt. “Cậu dám so tôi với cô ấy hả!”
Đinh Tiểu Dã vẫn giữ nụ cười trên mặt nhưng ánh mắt nhưng ánh mắt lạnh tanh. Anh im lặng nhìn cô chốc lát rồi nói: “Thế chị hơn cô ấy ở điểm nào?”
Hơi thở của Phong Lan trở nên gấp gáp ngột ngạt, tay cũng run run. Trước
mặt không có gương nhưng cô biết mặt mũi mình lúc này nhất định là vô
cùng khó coi. Căm tức, phẫn nộ,… và hơn tất thẩy là nhục nhã. Lời của
Đinh Tiểu Dã, cái cách anh nhìn cô, đều làm mặt cô nóng bừng lên. Từ rất lâu rồi tâm trạng cô không bị tác động mạnh đến thế, ngay cả khi biết
tin Chu Đào Nhiên cưới vợ, khoảng khắc nhận ra mình bị lừa dối đó cũng
còn xa mới bằng. Phong Lan mở miệng nhưng rồi lại không nói ra lời, dùng hết sức bình sinh đẩy Đinh Tiểu Dã đang đứng trước mặt ra rồi chạy khỏi nhà hàng.
Bên ngoài nắng như đổ lửa, Phong Lan cũng không đi xa lắm. Mười phút sau, cô vào ngồi ở quán
KFC trong tòa nhà văn phòng kết hợp trung tâm thương mại đối diện, cầm
ly kem nhồi từng thìa vào miệng nhưng miếng nào cũng nghẹn đắng trong cổ họng.
Phong Lan không phải là người không biết mình biết ta. Cô
thừa nhận đôi khi mình có chút “chảnh”, tính khí không được hòa nhã lắm, sĩ diện, cũng có chút tự phụ… nhưng cô tự thấy mình tuyệt đối không
phải là người xấu tính. Hôm nay, cô nhìn thấy bản thân mình trong con
mắt của Đinh Tiểu Dã, hời hợt, lố bịch, đạo đức giả, lại còn hung hăng
nữa… Điều gì đã biến cô trở nên xấu xí như vậy? Đáp án khiến cô sợ hãi.
Là sự đố kị?
Cô đã vì một nam nhân viên phục vụ trong nhà hàng của mình mà đi ghen với một nữ nhân viên phục vụ.
Điều này quả thật đáng sợ.
Phong Lan không có thành kiến gì với Phương Phương, cô gái trẻ này vừa từ quê ra thì vào làm việc trong tiệm của Phong Lan luôn. Phương Phương học
hỏi không nhanh, nhưng Phong Lan cảm thấy cần cù có thể bù đắp. Em trai
Phương Phương thiếu tiền học phí, Phong Lan cũng gật đầu bảo kế toán gật đầu bảo kế toán ứng trước tiền lương đưa cho cô ấy. Cô luôn tự thấy về
mặt này mình đã làm rất tốt, ít ra so với thế hệ trước là có thay đổi
quan điểm, con người không phân sang hèn, chúng sinh đều bình đẳng.
Nhưng trên thực tế không phải