có vụ án kinh tế nào đáng để anh phải lẫn trốn đến bảy năm trời ở nơi khỉ ho cò
gáy đó?
Điều khiến Phong Lan cảm thấy đau khổ nhất không phải bởi cô hiểu rõ câu nói đơn giản của Đinh Tiểu Dã mang ý nghĩa gì, mà vì sao lòng cô lạnh băng thế này, không hề cảm thấy bất ngờ, tất cả dường như
đã nằm trong dự cảm từ lâu. Giống như người ta đặt đồng hồ báo thức rồi
chìm vào giấc ngủ say, dù ngủ sâu đến đâu, mơ đẹp thế nào, nhưng vẫn
biết rằng sớm muộn cũng đến một thời điểm nào đó sẽ bị đánh thức dậy,
bạn có thể nấn ná tiếc nuối, lăn lộn ưỡn ẹo, nhưng rồi cũng phải mở mắt
ra.die/n/d/an/lequydon
Bây giờ chính là thời khắc chuông báo thức reo vang.
“Tên của cậu có phải là thật không?” cô vòng tay tự ôm lấy vai mình, nhìn
anh dò xét một lần nữa. Vẫn là hàng mày đôi mắt khiến cô động lòng,
chiếc cằm cô vừa cạo râu cho và để lại trên da một vết cứa nhỏ, đôi môi
kia có lẽ vẫn còn lưu mùi hương hơi thở của cô. Nhưng ngoài những điều
đó, anh còn có những gì là chân thực?
Đinh Tiểu Dã nói: “Trước
đây tên tôi là Thôi Đình. Em đoán đúng, tiệm ăn “Tái Ngoại Giang Nam” em từng đến là của mẹ tôi. Bảy năm trước Tăng Phi phá thành công một vụ án lớn, tên tội phạm đó chính là bố tôi, Thôi Khắc Kiểm. Tôi đã từng kể
với em về những chuyện trong gia đình tôi, phần lớn đều là sự thật. Còn
nữa… mẹ đẻ của Thôi Yên tên là Đoàn Tĩnh Lâm, chính là người phụ nữ khác của bố tôi, em đã rõ chưa?”
Ngay sau đó, Đinh Tiểu Dã kể với
Phong Lan về quãng thời gian anh lẩn trốn. Bảy năm về trước, sau khi bị
khởi tố, Thôi Khắc Kiểm chạy trốn thành công lần đầu tiên, về quê nhà
nương náu. Ông nửa đời hô phong hoán vũ, tin tưởng được chỉ còn lại vài
người thân. Khi Thôi Khắc Kiểm chuẩn bị chạy trốn ra khỏi biên giới,
Đinh Tiểu Dã đi gặp bố mình lần cuối.
Trong căn nhà nhỏ ở quê đó, cha con sau bao ngày không gặp mặt chẳng nỡ nói lời tạm biệt mà chỉ
lặng người trong bế tắc, cảnh tượng vô cùng thương tâm. Lúc đó, bệnh
tình của mẹ Tiểu Dã đã đến ngưỡng cuối, bác sĩ cũng không thể nói chính
xác bà còn lại bao nhiêu thời gian.
Đối
diện với tình cảnh cuộc đời mình đến nông nỗi này, Thôi Khắc Kiểm không
hề bất ngờ. Từ lâu ông đã dọn sẵn con đường cho mình và người thân nhất. Thôi Khắc Kiểm chưa bao giờ để con trai mình vướng vào “công việc kinh
doanh” của mình, đây là một trong những quyết định sáng suốt nhất của
ông. Đinh Tiểu Dã rõ ràng cũng không sẵn lòng làm những chuyện đó, so
với vẻ bề ngoài hào sảng, bên trong lại chứa đựng những hành tung xấu xa của bố, anh muốn giống mẹ hơn, yên phận khiêm nhường mở một tiệm ăn để
sinh sống. Bản chất của Đinh Tiểu Dã là trong sạch, điều dơ vấy duy nhất của anh chính là việc anh là con trai của Thôi Khắc Kiểm, đây là huyết
thống, không thể lựa chọn, cũng không thể thay đổi, anh cũng không nhất
định phải cùng bố mình trốn đông chạy tây chui bờ rúc bụi. Việc anh cần
làm là sau khi bố anh rời đi thì phải tránh xa những hậu quả của chuyện
này, đưa mẹ anh đến một nơi khác, tiếp tục cuộc sống bình lặng.
Nhưng rồi họ không ngờ được rằng, bệnh tình của mẹ Tiểu Dã đến giai đoạn này
bỗng trở nên trầm trọng. Bác sĩ điều trị mới đây còn cho rằng hiệu quả
của loại thuốc tiêm nhập khẩu mới đổi này rất tốt, có hy vọng khiến tế
bào ung thư chậm lại, thì bỗng nhiên cơ thể bà suy sụp. Y tá nói, trước
khi chìm vào hôn mê sâu, bà vừa đọc tờ báo buổi sáng.
Lúc đó báo đài đang đồng loạt đưa về những kết quả đã đạt được của vụ án truy quét tội phạm lớn nhất trong thành phố.
Đinh Tiểu Dã và bố anh đều biết, biến cố này đã tiêu diệt niềm tin trong
cuộc đua giữa mẹ anh và thần chết. Lý do khiến bà kiên cường chịu đựng
sự đau đớn, chính là vì mong mỏi được gặp người đàn ông bà yêu thương
lần cuối.
Thôi Khắc Kiểm khăng khăng đòi đến bệnh viện để ở bên
mẹ Tiểu Dã đoạn đường cuối, đây là nguyện vọng cuối cùng của bà, cũng là của ông. Trong cuộc đời, ông nợ người phụ nữ này nhiều nhất, ông đã
mang lại cho bà quá nhiều khoảng trống và chờ đợi, cũng chưa bao giờ
chung thủy một lòng. Ông có một thế giới rộng lớn hơn của bà nên luôn có rất nhiều việc quan trọng hơn bà phải làm, thậm chí có một quãng thời
gian, ông đam mê đắm chìm trong sự dịu dàng chiều chuộng của Đoàn Tĩnh
Lâm, cho rằng sự liên hệ giữa mình và bà chỉ là vì còn tình nghĩa sâu
nặng. Nhưng giờ đây khi lâm vào tình cảnh này, điều ông không buông bỏ
được lại chính là lời hứa sẽ cùng bà về Sát Nhĩ Đức Ni sống đến
già.
Đinh Tiểu Dã không đồng ý với sự mạo hiểm của bố, tuy hơn ai hết anh mong mỏi bố mình xuất hiện bên giường bệnh,
thỏa mãn ước nguyện cuối cùng của mẹ anh. Tiểu Dã tuy còn trẻ nhưng hành động cẩn trọng, hơn nữa anh hiểu rõ người thân của mình. Cho dù thế
giới bên ngoài đã khiến bố anh trở nên dữ dằn đến thế nào, nhưng thực
chất Thôi Khắc Kiểm không phải loại người độc địa tàn ác, ít nhất trông
không có vẻ như vậy. Ngược lại, Thôi Khắc Kiểm có dáng người cao gầy
dong dỏng, ấn tượng đầu tiên về ông trong mắt người khác là khá trầm
tĩnh và kín đáo. Ông có thể đối xử rất tốt với người khác, nhưng cũng có thể cực kỳ cứn