. Nhưng Phong Lan
lại không hề nhắc đến Đinh Tiểu Dã, khiến Khang Khang tưởng bở rằng hay
chị chủ sau khi để mất Đinh Tiểu Dã bèn chuyển mục tiêu sang cậu, vì dù
sao cậu cũng trẻ hơn Đinh Tiểu Dã, mặt mũi trông cũng không hề kém cỏi.
Vì thế, Khang Khang cũng mất một thời gian ngắn bối rối, cho đến khi
hiện thực tàn khốc buộc cậu phải từ bỏ ý nghĩ này.
So với những
người đàn ông như Đinh Tiểu Dã và cậu Tăng Phi mà Khang Khang không thể
hiểu nổi, thì Khang Khang lại hiểu được Phong Lan và Thôi Yên. Kết luận
cuối cùng của Khang Khang cho thấy, chỉ là do Phong Lan quá buồn chán,
vì tất cả mọi người trong nhà hàng đều giữ thái độ im lặng kín tiếng với chuyện của Đinh Tiểu Dã, nên có lúc cô hoài nghi, liệu Đinh Tiểu Dã có
thực sự tồn tại. Ngoài đương sự ra thì Khang Khang là người duy nhất tận mắt chứng kiến cảnh Đinh Tiểu Dã bỏ đi, nếu như cậu là thật thì điều đó chứng minh Đinh Tiểu Dã không phải chỉ là người xuất hiện trong trí
tưởng tượng của Phong Lan.
Trong điện thoại, những bức ảnh Phong
Lan mặc váy cưới làm Khang Khang giật mình nhảy dựng lên, cậu hấp tấp
hỏi: “Chị lấy ai vậy?”
Mấy tấm ảnh chỉ có một mình bóng dáng
Phong Lan. Trọng điểm mà Phong Lan muốn cậu tập trung không phải là ở
chỗ đó. Cô chỉ vào một góc trong phần nền của bức ảnh, gợi ý: “Em nhìn
kĩ lại xem, có nhận ra gì không?”
Khang Khang mở to mắt, vẫn không phát hiện ra điều gì. Cậu hỏi: “Đây là ảnh 3D sao?”
“3D cái đầu cậu ấy!” Phong Lan bỏ ý định đố Khang Khang, chỉ thẳng ngón tay vào một góc ảnh, nói giọng bí mật: “Chị nhìn thấy Đinh Tiểu Dã.”
Khang Khang giật bắn mình, vội vàng ghé sát lại nhìn. Cậu ta đưa màn hình
điện thoại hết gần rồi lại xa, lật xuôi lật ngược,rồi phóng đại ảnh hết
cỡ, nhưng chỉ nhìn thấy những cảnh và người mờ ảo mơ hồ, mỗi gương mặt
chỉ là một cái chấm trắng, chưa nói chuyện có phải Đinh Tiểu Dã hay
không, đến nam nữ còn chẳng phân biệt nổi.
“Có phải cậu ta không? Chị biết là chị không nhìn nhầm mà, tên khốn đó có hóa thành tro chị
cũng vẫn nhận ra được!” Phong Lan nôn nóng muốn nhận được sự đồng cảm.
Khang Khang không nỡ làm cô thất vọng, gãi đầu gãi tai, đành dối lòng mình.
“Mắt em không được tốt lắm… có hơi giông giống một chút!”
Phong Lan sáng mắt lên, rồi ngay lập tức tỉnh ngộ. Cô ỉu xìu nói với Khang Khang: “Cậu thấy người nào giống, chỉ cho chị xem.”
Khang Khang cúi đầu. Tất nhiên cậu không chỉ được.
Phong Lan lặng lẽ cất điện thoại đi. Không thể trách Khang Khang nói dối vụng về được, vì chính cô cũng không dám chắc. Cô không phải chỉ một lần có
ảo giác này, dường như Đinh Tiểu Dã không bỏ đi quá xa mà anh đang ở một nơi nào đó lặng lẽ nhìn cô. Đây là việc không thể xảy ra, có lẽ cô mắc
bệnh rồi, đã thế trước khi chết còn cuống cuồng tìm một loại cây cỏ cứu
mạng mình.
“Khang Khang, chị nói cậu nghe một bí mật…”
Khang Khang bất giác run rẩy, trước đây cậu ta thích nhất là buôn chuyện,
nhưng gần đây lại bắt gặp quá nhiều điều bí mật. Trong phim nhưng người
như thế thường hay chết sớm. Trong đầu cậu ta có một giọng nói đang vang nài: “Đừng nhét thêm bí mật vào đầu tôi nữa, tôi vẫn còn là mầm non của tổ quốc, các người bắt tôi biết những chuyện này, có thật thích hợp hay không? Thích hợp không…”
Phong Lan không quan tâm đến sự giày vò vật vã trong nội tâm của Khang Khang, ôm lấy đầu, nói bằng giọng sợ
hãi: “Lần này chị không thể nén lại được.”
Phong Lan tin vài tình yêu, cũng không thiếu can đảm. Cô từng rất tự tin vào sự kiên cường và
khả năng tự làm lành vết thương của mình. Trong thế giới này, thứ không
bao giờ thiếu chính là đàn ông, ngã xuống ở đâu thì đứng dậy ở đó, sao
phải sợ không tìm được người mình sẽ phải lòng tiếp theo? Nhưng dần dần
cho đến bây giờ cô không còn dám chắc vào điều đó nữa. Bởi thời gian
gian luôn dành cho phụ nữ một sự ưu đãi keo kiệt, vì thế cô không được
phéo chủ quan. Cô đã thề với bản thân, sẽ đợi đến khi người đàn ông đích thực cô yêu xuất hiện, mới cam tâm tình nguyện đi vào thánh đường hôn
nhân. Thế nhưng bố mẹ đang thúc giục, dung nhan sau khi tẩy trang đang
thúc giục, trái tim ngày càng không biết phải rung động vì ai cũng đang
thúc giục.
Không lấy sai lầm của người khác để trừng phạt mình,
Phong Lan vẫn nghĩ như vậy. Tiếc rằng lời lẽ hào hùng hoa mỹ thì dễ nói, như thể người bệnh nặng hô to phải sống một vạn năm, tâm thì thừa,
nhưng lực không đủ. Mỗi lần cô đánh trống giương cờ trở lại là thêm một
lần tiêu hao sức lực, mỗi lần lành vết thương thì vết sẹo lại càng dày,
mỗi lần dọn dẹp sắp xếp lại trái tim, lại mong mỏi đây sẽ là lần cuối.
Bốn năm kéo cưa với Chu Đào Nhiên khiến cô vô cùng mệt mỏi, nếu không đã chẳng nhất thời nảy ra ý tưởng kết hôn với Tăng Phi cho xong. Khi gặp
Đinh Tiểu Dã, cô hoàn toàn đắm chìm mê muội, kỳ thực cô hoang mang lo
lắng hơn bất kì ai, vì cô chẳng khác gì liều mình sống chết một phen
trong chuyện tình cảm, dữ dội như hồi quang phản chiếu. Biết rõ anh
không đáng tin nhưng vẫn mặc kệ mà tiêm liều thuốc trợ tim, chỉ vì cảm
giác trái tim được rung động vì một người quá tuyệt diệu – kết q
