đã bị xói mòn.
Hắn luôn vì chính mình là ca ca của nàng mà bị tình yêu cấm kị hành
hạ đến thương tích đầy mình, hắn vẫn đem tình cảm đối với nàng chôn thật sâu vào trong đáy lòng, thậm chí không dám ở trước mặt mọi người đối
với nàng biểu lộ sự quan tâm, hắn rõ ràng biết nàng từng vô số lần bị
Diệp Linh hãm hại mà nhận lấy ủy khuất, thế nhưng cho tới bây giờ hắn
cũng không dám vì nàng nói lên nửa câu câu công đạo, hắn đang sợ hắn sợ
hãi người khác biết tâm tư của hắn, hắn sợ hãi tình yêu cấm kị này bị
mọi người phát hiện, bị thế gian khinh thường.
Hắn từng nghĩ giãy dụa những quan niệm thế tục cùng nàng bỏ trốn sống ở nơi thâm sơn làm bạn với nhau suốt đời, nhưng là hắn vẫn yếu đuối,
hắn vẫn chọn cách rút lui, hắn không bỏ xuống được trách nhiệm, hắn cũng không bỏ xuống được những quan niệm thế tục, hắn bị thế tục lên gông
xiềng, tưởng giãy dụa lại không thể nào giãy dụa cũng không dám giãy
dụa.
Cho nên hắn đành phải trơ mắt nhìn nàng cách hắn càng ngày càng xa,
mãi cho đến khi nàng cùng hắn địa vị cũng đã không thể vượt qua nửa
phần, từ nay về sau tình cảm này vĩnh viễn chôn chặt vào trong đáy lòng, không bao giờ còn có cơ hội xuất hiện.
Hắn chưa từng nghĩ tới mình có một thân thế hiển hách như thế, khi
biết được thân thế của mình, một khắc hắn cơ hồ tưởng cất tiếng cười to
sau đó thống thống khoái khoái khóc rống một hồi, hắn đã bỏ lỡ cái gì?
Hắn bỏ lỡ nàng! Áp lực vẫn luôn giày vò lấy hắn, hắn cho rằng mình bị
thế nhân khinh thường, nguyên lai chỉ là tình yêu giữa nam nữ bình
thường.
Nếu…nếu không phải vì hắn yếu đuối, liệu hắn và nàng có thể có một
tương lai tốt đẹp được hay không ? Nhưng là đây hết thảy đều do hắn bỏ
lỡ, hắn chịu thua những gông xiềng thế tục.
Hắn là người đầu tiên phát hiện ra con người nàng, sau cùng hắn bỏ lỡ thời gian cho nên hắn mất đi nàng, hắn thất bại hoàn toàn, người khác
có lẽ còn có cơ hội, mà hắn ngay cả nửa điểm cơ hội cũng không có, hắn
từ lúc sinh ra chỉ là ca ca của nàng, vĩnh viễn là ca ca của nàng! Yêu
nàng đã sớm đã được chú định là một bi kịch của hắn.
Nhìn mặt hồ nhẹ giao động, một giọt nước mắt trong suốt chậm rãi theo con ngươi đen nhánh trượt xuống sau đó lặng yên không một tiếng động
hòa vào trong biển nước, thậm chí không một chút gợn sóng liền nhanh
chóng biến mất không thấy bóng dáng, tình yêu còn chưa kịp nảy mầm đã
chết từ trong trứng nước.
Diệp Hạo thân ảnh cô đơn không tiếng động nở nụ cười, chỉ là nụ cười này thoạt nhìn có chút chua xót.
Không có bắt đầu làm sao tiếp tục? Đối với nàng hắn vĩnh viễn chỉ là
một đại ca, mà hắn trừ bỏ thân phận đại ca của nàng cũng chỉ là một
khách nhân qua đường trong đời nàng. Niềm vui nỗi buồn của nàng hết thảy đều cùng hắn không quan hệ.
Trong viện bị Tử Dạ đột nhiên hôn thân thể Diệp Lạc chợt cứng ngắc,
nụ hôn của hắn nhiệt liệt mà bá đạo, hắn phảng phất như muốn trừng phạt
nàng, nặng nề mà chà đạp đôi môi mềm mại của nàng, hơi thở nóng hổi của
hắn phun lên mặt nàng làm nàng quên mất giãy dụa thậm chí quên mất hô
hấp.
Sâu trong nội tâm nàng thậm chí có một cảm giác kỳ quái, đó là một
loại cảm giác cực kỳ phức tạp, mơ hồ là vui sướng chờ mong, nhưng cũng
có một tia kháng cự cùng mâu thuẫn.
Ngay tại lúc nàng còn chưa kịp hiểu rõ ràng cảm giác của chính mình
thì Tử Dạ đã buông nàng ra, hai mắt hắn sáng quắc chiếu thẳng lên người
nàng, hắn lại cúi xuống ở trên môi nàng khẽ cắn, từ đôi môi đột nhiên
truyền đến đau đớn khiến Diệp Lạc nháy mắt phục hồi tinh thần lại, hai
mắt nàng chống lại ánh mắt nóng như lửa của Tử Dạ, khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng.
Nàng theo bản năng cắn cắn môi, đôi mắt vốn bình tĩnh chợt hiện lên
từng đợt sóng, nước mắt nhịn không được theo hốc mắt chảy xuống, nàng
đẩy mạnh Tử Dạ ra, thanh âm nghẹn ngào nói :
-‘‘Vì sao? Ngươi vì sao còn xuất hiện trước mặt ta?’’
Phản ứng đầu tiên của Tử Dạ là kinh ngạc, khi hắn nhìn đến những giọt nước mắt trên khuôn mặt Diệp Lạc, trong mắt lại hiện lên một tia đau
lòng, hắn lặng yên nhìn Diệp Lạc cũng không có trả lời mà qua một lúc
lâu mới đột nhiên hỏi :
-‘‘Nàng tại sao muốn rời đi? Lạc nhi nàng tại sao muốn rời đi?’’
Đối mặt với chất vấn của Tử Dạ Diệp Lạc nhất thời nghẹn lời, nàng
không cách nào trả lời? Nàng có thể nói cho hắn biết lý do nàng rời đi
là vì nàng tức giận, nàng ghen tị lại bởi vì thân phận hoàng đế của hắn? Hoặc là nàng không chiếm được tình yêu duy nhất của hắn, cho nên lựa
chọn rời đi?
Tử Dạ nhìn Diệp Lạc biểu tình mâu thuẫn, trong lòng hắn chậm rãi dâng lên một tia vui sướng, nàng tuy rằng không nói nhưng là hắn đã đoán
được nguyên nhân nàng ngày đó rời đi, trên khuôn mặt tuấn tú âm trầm dần lộ ra nụ cười, ánh mắt nhìn Diệp Lạc vô cùng ôn nhu, hắn khẽ thở dài
một hơi nói:
-‘‘Lạc nhi, nàng tức giận rời đi là vì Hương Linh công chúa đúng không?’’
Áy náy
Edit : Muỗi Vove
Diệp Lạc giờ phút này trong lòng trăm vị lẫn lộn, có đau khổ, có ủy
khuất, có đau thương, lại còn mơ hồ vui sướng, đối mặt với ánh mắt ôn
nhu của Tử Dạ, nàng đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên, nàng lạnh lùng quay
