80s toys - Atari. I still have
Thái Tử Phi Thất Sủng

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212310

Bình chọn: 9.5.00/10/1231 lượt.

u nói :

-”Lạc nhi, thực xin lỗi, tất cả đều là lỗi của ta, là ngày trước, quá mức kiêu ngạo, không hiểu, cũng không nguyện ý thừa nhận chính mình yêu nàng, cho nên mới không chút để ý tổn thương nàng, kỳ thật, kỳ thật, ta khi đó, thật sự rất sợ hãi nàng sẽ rời khỏi ta, khi nàng bị Diệp Linh

đâm bị thương, thời điểm nàng toàn thân đầy máu nằm hôn mê trong lòng

của ta, trái tim ta cơ hồ rỉ máu máu, nàng biết không? Nếu lúc ấy nàng

thật sự xảy ra chuyện gì, như vậy, ta vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ

chính mình!”

Diệp Lạc lặng yên nằm trong lòng Tử Dạ, nghe những lời thì thầm của

hắn, sớm đã rơi lệ đầy mặt, nàng nên làm cái gì bây giờ? Nàng nên làm

cái gì bây giờ? Nàng vẫn hận hắn tàn nhẫn vô tình, lãnh khốc tự đại,

nhưng là, nàng không nghĩ đến, nam nhân kiêu ngạo này, có một ngày lại

hạ mình cầu xin nàng tha thứ.

Chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, yên lặng đến nỗi ngay cả một tiếng

động nhỏ cũng không có, Diệp Lạc vẫn lặng yên nằm trong lòng Tử Dạ, hai

người ôm nhau, dường như có thể nghe thấy hô hấp của nhau.

Nội tâm Diệp Lạc, đang run rẩy, đối mặt với cử chỉ ôn nhu và nỗi áy

náy của hắn, nàng không biết mình nên tha thứ cho hắn, hay tiếp tục hận

hắn! Có lẽ, nàng vẫn đang do dự, đây vốn không phải tính cách của nàng,

thế nhưng, nàng bây giờ, cảm thấy khó xử vô cùng, trong lòng nàng yêu

hắn, nhưng nàng không nguyện ý tha thứ cho hắn, nếu nàng tha thứ hắn,

nàng sẽ không thể tha thứ cho chính mình!

Nhìn nam nhân cao cao tại thượng, kiêu ngạo không ai bì nổi hèn mọn

cầu xin nàng lạnh, lòng của nàng không hiểu sao đau nhức vô cùng, nếu có thể, nàng tình nguyện hắn vĩnh viễn lãnh khốc vô tình như quá khứ, như

vậy, nàng sẽ không khó xử như hiện tại, có thể tiếp tục hận hắn, cũng có thể có lý do rời đi.

Nhưng là, đối mặt với hắn như vậy, lòng của nàng thật sự quá chua chát, nàng nên tha thứ cho hắn sao?

Diệp Lạc chầm chậm ngẩng đầu, chống lại cặp mắt tràn đầy ôn nhu của

Tử Dạ, trong mắt hắn có cầu xin, có áy náy, còn có nồng đậm yêu cùng một tia lo lắng không thể thấy. Hắn đang lo lắng cái gì? Lo lắng nàng sẽ

không tha thứ cho hắn? Hay là lo lắng nàng sẽ mang con của hắn đi?

Diệp Lạc nhẹ nhàng đẩy Tử Dạ ra, trên mặt biểu tình đã khôi phục lại bình tĩnh, nàng thản nhiên nhìn thẳng hắn, chậm rãi nói :

“Tử Dạ, ngươi đi đi!”

Nhìn Diệp Lạc biểu tình lạnh nhạt, tim của Tử Dạ co rút đau đớn, hắn có chút khẩn trương hỏi :

-”Lạc nhi, nàng không theo ta hồi cung sao?”

Trên mặt Diệp Lạc lúc này xẹt qua một chút thê lương, nàng mỉm cười, thản nhiên nhìn Tử Dạ, bình tĩnh nói :

-”Tử Dạ, tha thứ cho ta không thể cùng ngươi tiến cung, bởi vì, ta

không thể tha thứ cho những thương tổn mà ngươi gây ra cho ta, không thể tha thứ! Nhưng là, ta cũng sẽ không hận ngươi, sau này, Tử nhi trưởng

thành, ta sẽ không ngăn cản nó đi tìm ngươi, càng sẽ không giấu diếm nó

sự thật về ngươi! Tử Dạ, từ nay về sau, tất cả ân oán giữa chúng ta,

chấm dứt tại đây thôi!”

Diệp Lạc ngữ khí vẫn bình tĩnh, lại mang theo một tia kiên quyết,

đây, cũng chính là quyết định của nàng, nàng không thể quên hết thảy

thương tổn, cho nên, nàng hiện tại không thể tha thứ cho hắn!

Tử Dạ lặng yên đứng tại chỗ, hắn đăm đăm nhìn Diệp Lạc, lòng của hắn

đau nhức, một nỗi đau tê tâm liệt phế, vẻ mặt của hắn vô cùng đau đớn,

nhưng là, hắn lại không nói ra nửa câu yêu cầu nàng ở lại, bởi vì, hắn

đã không có lý do lưu lại nàng bên người rồi, hắn từng có cơ hội, nhưng

hắn không biết quý trọng, còn thật sâu đả thương thấu lòng nàng, nàng

thật sự không cần hắn nữa rồi!

Trong không khí tràn ngập một nỗi niềm ưu thương, Tử Dạ cứ như vậy

lặng yên nhìn Diệp Lạc đang đứng trước mặt mình, nàng lúc này, ở gần hắn như vậy, hắn thậm chí có thể ngửi được mùi hương từ trên người nàng

truyền đến, một mùi thơm quen thuộc, nhưng là, hắn lại cảm thấy, nàng

cách hắn thật xa, thật xa, xa đến nỗi hắn thậm chí không chạm đến lòng

của nàng.

Hắn thật sự rất muốn đem nàng gắt gao ôm vào ngực, đem nàng vĩnh viễn nhốt tại bên người, nhưng là, hắn lại không thể làm như vậy, nếu hắn

làm như vậy, nàng sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho hắn, mà hắn, cũng sẽ

vĩnh viễn mất đi nàng.

Cho nên, hắn cái gì cũng không làm, hắn thậm chí không thử giữ lại

nàng, hắn chỉ là lặng yên tư bên hông tháo xuống một ngọc bội tinh xảo,

chậm rãi đến bên cạnh Diệp Lạc, nhẹ nhàng đem ngọc bội đặt vào lòng bàn

tay nàng, thanh âm khàn khàn nói :

-”Lạc nhi, ta biết, ta hiện tại không có tư cách yêu cầu nàng ở lại,

ta không dám hy vọng xa vời nàng có thể tha thứ cho ta, nhưng là, ta sẽ

đợi…, đợi cho tới một ngày nàng tha thứ cho ta!”

Diệp Lạc nắm chặt ngọc bội, cảm thụ cái mát lạnh được truyền đến, mà

nội tâm của nàng cũng đang từng điểm từng điểm ấm áp trở lại, nàng lần

đầu tiên, không có suy nghĩ gì đối mặt với Tử Dạ, nụ cười như trút được

gánh nặng, giờ phút này, nụ cười trên gương mặt nàng xinh đẹp như thế,

vô cùng thanh khiết hồn nhiên.

Trong một khắc này, Tử Dạ như lại nhìn thấy, ngày đó ở thọ yến của

Diệp lão thái gia, nụ cười lạnh nhạt của nàng, tuy rằng dung mạo kh