ông
thể so sánh được với nhiều người, nhưng là, nụ cười lạnh nhạt thanh
thuần của nàng, vĩnh viễn luôn hiện lên trong đầu hắn, mà hắn, hiện tại
rốt cuộc biết được, hắn tại sao yêu nàng, đó là bởi vì nụ cười của nàng, có lẽ, từ lúc hắn lần đầu tiên nhìn thấy nàng, đã vì nàng mà trầm luân, đáng tiếc, hắn không phát hiện ra tình cảm của mình, đến bây giờ, hắn
rốt cuộc hiểu rõ, hắn lúc trước tại sao lại không hề kháng cự tiếp nhận
thánh chỉ tứ hôn của phụ hoàng, bởi vì, khi đó tim hắn đã vì tình cảm
của chính mình mà chọn lựa.
Diệp Lạc thản nhiên cười, nhẹ xoay người, thân ảnh màu trắng mảnh
khảnh, rất nhanh bay vút lên, đảo mắt biến mất sau bức tường cao cao của Diệp phủ, chỉ để lại một mùi hương thoang thoảng, quấn quýt thật lâu ở
trong sân, không hề tản đi.
Tử Dạ nhìn phương hướng nàng biến mất, trong lòng hắn đau đớn không
chịu được, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra một nụ cười thoải mái, nụ cười
này, dưới ánh mắt trời, càng thêm sáng chói bất phàm, tất cả u buồn,
giống như nháy mắt bị nụ cười sáng lạn này xua tan.
Bên ngoài viện truyền đến một trận ầm ỹ, một thanh âm quen thuộc kêu
khóc, mà Tử Dạ vẫn không để ý, qua một lúc lâu, hắn mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, sau đó mỉm cười xoay người, cất bước rời đi.
Trên trời không một gợn mây, ánh nắng chan hòa chiếu rọi trên một
thân hoàng bào của hắn, làm hắn thoạt nhìn giống như đắm chìm trong thế
giới tươi sáng.
Không yêu nàng
Edit : Muỗi Vove
Ở ngoài sân, Diệp Linh tóc tai bù xù, mặc y phục đỏ chót, đang đang
dây dưa cùng đám thị vệ, cũng lớn tiếng tranh cãi ầm ĩ kêu khóc, chỉ
thấy nàng bộ mặt dữ tợn vặn vẹo đối các thị vệ hét to :
-”Các ngươi buông ta ra, ta là hoàng hậu, các ngươi dám ngăn cản ta
sao? Ta muốn giết các ngươi. . . . . Giết ngươi. . . . . . Các ngươi vì
sao không cho ta qua? Các ngươi đừng tưởng ta không biết? Các ngươi là
cùng một phe với con hồ ly tinh kia. . . . . . . . Là con hồ ly tinh đã
câu dẫn Tử Dạ có phải hay không? Các ngươi mau buông. . . . . . . Buông. . . . . . Ta muốn đi giết hồ ly tinh. . . . . . . . .”
Diệp Linh tuy rằng liều mạng giãy dụa, nhưng đám thị vệ vẫn như cũ
giữ chặt nàng không buông, xem bộ dáng điên cuồng của nàng, bọn họ làm
sao có thể để nàng vào bên trong quấy rầy hoàng thượng? Bất quá, bọn họ
cũng biết, Diệp phủ nơi này, cùng hoàng thượng quan hệ không đơn giản,
cho nên bọn họ chỉ ngăn cản Diệp Linh, không cho nàng đi vào, cũng không có thương tổn nàng.
Ngay tại thời điểm Diệp Linh khóc rống không ngớt, bỗng nhiên một thanh âm âm trầm truyền đến :
-”Chuyện gì ầm ĩ thế?”
Theo thanh âm vừa hạ xuống, một thân ảnh áo tím từ trong viện đi ra, Tử Dạ xuất hiện trước mặt mọi người.
Bọn thị vệ thấy Tử Dạ, vội quỳ xuống hành lễ, chỉ có một thị vệ vẫn ngăn Diệp Linh lại.
Mà Diệp Linh vốn đang điên cuồng, sau khi nghe thấy giọng nói của Tử
Dạ, liền ngơ ngác đứng tại chỗ, nàng không giãy dụa nữa, cũng không điên cuồng gào thét, nàng chỉ lặng yên nhìn Tử Dạ, giờ phút này nàng tuy
rằng tóc tai bù xù, chật vật không chịu nổi, nhưng là, trong mắt của
nàng không còn vẻ điên cuồng, mà đổi lại là một mảnh mê man.
Sau khi nghe đám thị vệ bẩm báo đơn giản, ánh mắt Tử Dạ rơi xuống
trên người Diệp Linh, khi hắn thấy rõ ràng người trước mắt tóc tai bù
xù, quần áo hỗn độn là Diệp Linh thì trong đáy mắt không khỏi hiện lên
một chút phức tạp.
Hắn không dám tin, nữ nhân có khuôn mặt tiều tụy, mặc y phục đỏ chót
trước mặt lại chính là Diệp Linh, nữ nhân thoạt nhìn cao quý xinh đẹp,
từ khi nàng đâm bị thương Diệp Lạc, bị hắn nhốt vào địa lao, hắn vẫn
chưa từng gặp qua nàng, bởi vì, hắn sợ hãi giây phút nhìn thấy nàng sẽ
nhịn không được mà giết nàng.
Sau này, hắn nghe lời cầu xin của Diệp Lạc, không có giết nàng, hơn
nữa, còn để cho Diệp Hạo đưa nàng ra khỏi cung, mang về Diệp gia, mặc dù là như thế, nhưng hắn lại không biết, nàng đã muốn điên điên, thậm chí
còn rơi vào hoàn cảnh chật vật như thế.
Bây giờ nhìn thấy bộ dáng này của Diệp Linh, trong lòng Tử Dạ có điểm không phải tư vị, tuy rằng hắn hiện tại đã biết, cảm tình của mình đối
với Diệp Linh không phải tình yêu, nhưng là, nàng chung quy cũng từng là nữ nhân của hắn, cho dù hắn hận nàng từng thương tổn Diệp Lạc, nhưng
bây giờ Diệp Linh đã biến thành như vậy, thực ra hắn cũng có lỗi sai,
nếu như hắn sớm một chút xác định rõ tình cảm của mình, sau khi lấy Diệp Lạc, hắn không cùng Diệp Linh giây dưa, như vậy, nàng cũng không trở
thành như thế này.
Nghĩ đến đây, Tử Dạ thở dài một hơi, hướng tên thị vệ bên cạnh phân phó :
-”Đem nàng dẫn đi thôi, bảo người Diệp phủ hầu hạ nàng tốt một chút.”
Viên thị vệ tuân lệnh, đang muốn đem Diệp Linh dẫn đi, nhưng là, Diệp Linh vẫn đang đứng ngơ ngác, lại đột nhiên đẩy mạnh viên thị vệ ra, lảo đảo vài bước, nhìn Tử Dạ, hai mắt có điểm mê man, hai hàng nước mắt
chậm rãi chảy xuống, thân thể của nàng run lên nhè nhẹ, mơ hồ không rõ
nói :
-”Tử Dạ. . . . . . . . Là chàng sao. . . . . ? Chàng đến đón ta hồi cung sao. . . . . . . . . ?”
Viên thị vệ không cẩn thận bị Diệp Linh đẩy, thấy nàng lảo