bộ giả dối
tươi cười.
Sau khi hủy bỏ lễ thành hôn, nàng vẫn luôn truy vấn Thanh nhi và hắn, ai là phụ thân của con nàng, nhưng là, Du Hàn vẫn luôn thoái thác, căn
bản không chịu nói cho nàng biết, Thanh nhi thì ngược lại, nhiều lúc như muốn nói lại thôi, nàng từ trên người Thanh nhi, cũng không thu hoạch
được gì.
Bất quá, từ khi đứa nhỏ sinh ra, trong lòng nàng cũng dần thoải mái
đi không ít, bởi vì, hiện tại, phụ thân của đứa nhỏ là ai không quan
trọng, dù sao nàng cũng đã quên đi quá khứ, chỉ cần, đứa nhỏ có thể ở
bên cạnh nàng, khoái khoái lạc lạc trưởng thành, như vậy nàng cũng đủ
hài lòng.
Thời điểm nàng sinh hài tử không lâu, Du Hàn lại đưa ra đề nghị muốn
cùng Thanh nhi đính hôn, biết được tin tức này, trong nội tâm nàng tuy
rằng có điểm kỳ quái, song nàng vẫn vì bọn họ mà cao hứng, bời vì, nàng
biết, Thanh nhi yêu Du Hàn, nếu Du Hàn có thể thật tâm tiếp nhận Thanh
nhi, như vậy, bọn họ sẽ là một đôi hạnh phúc!
Khi lòng nàng tràn đầy vui mừng đem tin tức công bố ra, ngoài dự kiến hầu hết người của Thủy Vân cung đều phản đối, người không biết chuyện
đều chỉ trích Thanh nhi, bao gồm việc hôn nhân bất thành lần trước cũng
đổ lên đầu Thanh nhi. Nhìn thấy Thanh nhi chịu ủy khuất, nàng cuối cùng
đem nghi ngờ đứa nhỏ không phải của Du Hàn, sự thật này nói cho mọi
người biết. Trong lúc mọi người tức giận truy hỏi phụ thân của đứa nhỏ
là ai thì Du Hàn lại lên tiếng, nói phụ thân đứa nhỏ là bạn tri giao của hắn, thời điểm nàng bị thương, vì cứu nàng nên đã chết!
Nàng đối với lời nói của Du Hàn, vẫn luôn bán tín bán nghi, nhưng là, vì trấn an phần đông thuộc hạ trong Thủy Vân cung quan tâm đến nàng,
cho nên cũng không cùng hắn nói nhiều, xem như chấp nhận lời của hắn,
bởi vì nàng đối với phụ thân của đứa nhỏ, căn bản không có nửa điểm ấn
tượng.
Thế nhưng, lúc này trong giấc mơ của nàng lại xuất hiện tử y nhân đối với nàng cảm giác từng giống như quen biết, lòng của nàng, thậm chí
không hiểu sao đau đớn, hơn nữa, thái độ của Du Hàn đối với tử y nam
nhân này có điểm không bình thường làm lòng nàng nổi lên nghi ngờ, nàng
tuy rằng hôn mê đã quên mất đi một đoạn quá khứ, nhưng là, nàng cũng
không có mất đi võ công cùng năng lực quan sát, vừa nãy tuy rằng Du Hàn
ra tay nhanh như chớp, thế nhưng nàng có thể thấy được Du Hàn muốn lấy
đi tính mạng của nam nhân kia, thậm chí, hoàn toàn không để ý đến an
nguy của Vân Lạc Tử, ngược lại, tử y nam nhân bởi vì lo lắng cho tiểu
hài tử, mà chật vật trốn tránh công kích của Du Hàn. Đáy mắt hắn thoáng
hiện một chút khẩn trương cùng lo lắng, cho thấy hắn căn bản sẽ không
làm hại đến con của nàng.
Hắn hiển nhiên là nhận thức nàng, lại đối với đứa nhỏ khẩn trương lo
lắng, đây hết thảy, chỉ có một cách giải thích, chính là, hắn mới là phụ thân đứa nhỏ của nàng! Tuy rằng trong đầu hiện tại không có nửa điểm
nhận thức hắn, nhưng là, nàng có thể cảm nhận được tình cảm hắn giành
cho nàng.
Nghĩ đến đây, Diệp Lạc đối với lời nói của Du Hàn càng thêm hoài
nghi, nàng lặng yên nhìn Du Hàn, vẻ mặt khôi phục sự bình tĩnh lúc
trước, thản nhiên nói:
-”Du đại ca, huynh có biết, trong lòng ta, huynh vẫn luôn là một ca
ca mà ta thân thiết nhất, ta không hy vọng huynh đối với ta có điều gì
dấu giếm, tử y nam nhân kia vì sao muốn đoạt đi hài tử của ta, tại sao
hắn nhận thức ta, ta tin tưởng hết thảy huynh đều biết, bất quá, huynh
không muốn nói cho ta biết, ta đây cũng không miễn cưỡng, chuyện này, ta sẽ từ hắn hỏi cho rõ ràng, bởi vì, ta không thể để mất đi hài tử của
mình!”
Diệp Lạc ngữ khí tuy rằng lạnh nhạt, nhưng là, lại mang theo một tia
cương quyết, nàng không đợi Du Hàn trả lời, nhìn thoáng qua Thanh nhi
đứng một bên sắc mặt có điểm tái nhợt, lại nói:
-”Du đại ca, ta bất kể bây giờ trong lòng huynh đang suy nghĩ cái gì, huynh nếu muốn chủ động hướng Thanh nhi cầu thân, như vậy, ta hy vọng
huynh về sau có thể hảo hảo đối với nàng! Không nên phụ tấm chân tình
của nàng đối với huynh!”
Mọi người trong Thủy Vân cung tuy rằng không rõ chuyện gì đang xảy
ra, nhưng là các nàng gặp biểu tình nghiêm túc của Diệp Lạc, ngữ khí
kiên quyết, biết rằng có chuyện gì đó, lập tức người người lo lắng nhìn
Diệp Lạc.
Du Hàn sắc mặt trắng bệch, ý tứ trong lời nói của Diệp Lạc, thông
minh như hắn, sao có thể nghe không hiểu? Nhưng là, muốn hắn dễ dàng
buông tay, hắn không cam tâm!
Hắn nở một nụ cười sầu thảm, hai mắt si ngốc nhìn Diệp Lạc, bi thương nói:
-”Bất kể là quá khứ, hay hiện tại, muội cũng không quên được hắn! Lạc nhi, lòng đã mất ở trên người muội, đồng dạng không thể thu về…Đã không có muội, ta như thế nào có thể lấy người khác? Ta sẽ không buông tay,
vĩnh viễn sẽ không!”
Nói xong, Du Hàn cũng không để ý đến ánh mắt của mọi người, phi thân xông ra ngoài.
Diệp Lạc biểu tình bình tĩnh, nàng yên lặng nhìn bóng lưng Du Hàn
phía xa, trong lòng tràn đầy bất đắc dĩ, nàng biết, cá tính kiêu ngạo
của Du Hàn, lần này rời đi, sẽ không còn là người của Thủy Vân cung. Từ
nay về sau, Thủy Vân cung cũng sẽ không còn Du hộ pháp, mà nàng đối với
tình huyn