i tới đây, sắc mặt Tử Dạ đột nhiên trầm xuống, lạnh giọng quát:
“Tử Thanh, trẫm phát hiện, lá gan của ngươi càng lúc càng lớn rồi! Ngươi dám lừa gạt trẫm, ngươi đáng tội gì?”
Vệ Tử Thanh trong lòng run lên, quỳ sụp xuống lớn tiếng nói:
“Xin Hoàng thượng thứ tội! Thuộc hạ thực sự không cố ý giấu diếm, bộ dáng
của nàng ta giống nương nương đến kỳ lạ, thuộc hạ tuy rằng lòng đầy nghi hoặc, nhưng cũng không dám tùy tiện kết luận!”
Tử Dạ khẽ hừ một tiếng, sắc mặt hòa hoãn hơn một chút, nói:
“Thôi, lần này trẫm sẽ không truy cứu tội của ngươi, bất quá, nếu như có lần
sau, trẫm tuyệt không tha thứ cho ngươi! Đứng lên đi!”
Vệ Tử Thanh vội vàng cúi đầu nói:
“Ta Hoàng thượng!”
Đợi sau khi đứng lên, hắn mới phát hiện trong tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
Tử Dạ từ trên ghế chậm rãi ngồi xuống, bỗng nhiên nói:
“Tử Thanh, ngươi không thấy là rất kỳ quái sao? Trẫm hiện tại vừa mới đăng
cơ, lại đột nhiên xuất hiện một nữ tử có dung mạo giống Lạc nhi như đúc, ngươi nói xem đây có phải là một âm mưu?”
Vệ Tử Thanh hơi sững sờ, nói:
“Hồi Hoàng thượng, nữ tử này có vài phần tương tự nương nương, cũng không
phủ nhận mình là nương nương, hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, thuộc hạ cảm thấy, đây nhất định là một âm mưu.”
Tử Dạ khẽ gật đầu, hắn bỗng nhiên thở dài một hơi, nói:
“Lạc nhi hiện tại hành tung không rõ, trẫm vốn muốn tự mình tìm nàng, bởi vì trẫm có lỗi với nàng, chỉ là, Long Ngữ Lan tuy rằng đã chết, nhưng hai
khối hổ phù trong tay bà ta vẫn chưa tìm thấy được, trẫm hoài nghi, hai
khối hổ phù đó rơi vào tay Tử Ảnh, thông minh như hắn, chắc đã sớm phát
hiện người rời đi cùng mình không phải là Lạc nhi, nhưng là sự tình đã
qua lâu như vậy, hắn vẫn không có hành động gì, trẫm thật sự không yên
lòng, nếu vị nữ tử này là do hắn phái tới, như vậy, nhiều khả năng Lạc
nhi đã rơi vào tay của hắn.”
Vệ Tử Thanh trầm mặc một hồi, bỗng nhiên nói:
“Hoàng thượng, thuộc hạ cảm thấy nương nương ở trong tay Ứng Vương cơ hội
không lớn, tuy rằng ngươi kia giả nương nương chứng thật không giấu diếm được Ứng Vương, nhưng là, thuộc hạ từ trong miệng người khác biết được, người đi cùng nương nương là Du Hàn, không phải là Ứng Vương. Thuộc hạ
cảm thấy, nương nương nhất định là bị Du Hàn đưa về Thủy Vân cung, chỉ
cần tìm được Thủy Vân cung, tự nhiên không khó để tìm ra nương nương!
Hơn nữa, Hoàng thượng chẳng lẽ không cảm thấy kỳ quái sao? Ứng Vương
chưa từng gặp qua hình dáng chân chính của nương nương, hắn như thế nào
có thể phái người dịch dung thành bộ dáng nương nương hồi cung? Chuyện
này, chắc chắn có ẩn tình!” Nghe xong lời nói của Vệ Tử Thanh, Tử Dạ lâm vào trầm tư, qua một hồi lâu, mới chậm rãi hỏi:
“Tử Thanh, ngươi xác định Thủy Vân cung ở Linh Sơn sao?”
Vệ Tử Thanh chần chờ một chút, trả lời:
“Hoàng thượng, thuộc hạ mặc dù chưa có đi vào, bất quá, thuộc hạ đã dò hỏi
được, sâu trong Linh Sơn, chứng thật là có người ở, hơn nữa, thuộc hạ
nấp trong lùm cây thấy được có người ra vào, những nữ tử này đều mặc áo
trắng, trùng hợp với cách ăn mặc của người trong Thủy Vân cung, hẳn là
không sai được!”
Tử Dạ trầm ngâm trong chốc lát, rồi hướng Vệ Tử Thanh phân phó:
“Tử Thanh, ngươi chọn lựa vài thị vệ có thân thủ tốt vào đó dò la một lần,
nếu Lạc nhi thật sự ở Linh Sơn, ngươi không nên rút dây động rừng, chỉ
cần mau chóng về báo cho trẫm biết là được!”
Nói xong, Tử Dạ dừng một chút, lại nói:
“Vị nữ tử kia trước mắt thân phận không rõ, bất quá, nàng ta đối với nhất
cử nhất động của Lạc nhi dường như nằm lòng, phỏng chừng là người rất
quen thuộc với Lạc nhi, nếu trẫm đoán không lầm, nàng ta chính là cung
nữ cùng rời đi với Tử Ảnh hôm đó Yến Đào! Nàng thật to gan, cư nhiên dám đến lừa gạt trẫm!”
Vệ Tử Thanh hơi sững sờ, có điểm kinh ngạc nói:
“Là nàng? Nàng không phải đã cùng Ứng Vương rời xa kinh thành rồi sao? Làm
sao có thể xuất hiện ở quan đạo, một nơi rất gần với Linh Sơn?”
Tử Dạ hừ lạnh một tiếng, nói:
“Chuyện này trẫm sẽ điều tra rõ ràng, nếu như thực sự là người do Tử Ảnh phái
đến, như vậy nàng nhất định sẽ cùng Tử Ảnh liên hệ! Trước mắt Tử Ảnh
không biết tung tích, đây xem như cũng là một biện pháp để tìm ra hắn!”
Vệ Tử Thanh ánh mắt chợt lóe, muốn nói lại thôi, chần chừ một chút, cuối cùng cũng không nói gì.
Tử Dạ thấy bộ dạng như muốn nói của Vệ Tử Thanh, đột nhiên hỏi:
“Tử Thanh, Lạc nhi rời cung đã bao lâu rồi?”
Vệ Tử Thanh giật mình, nói:
“Nương nương rời đi đã hơn năm tháng rồi! Hoàng thượng vì sao lại hỏi cái này?”
Tử Dạ trong mắt hiện lên một tia mất mát, không để ý đến Vệ Tử Thanh, mà xoay mình nhìn về phía ngoài cửa sổ, chậm rãi nói:
“Năm tháng…Nếu đứa nhỏ không có việc gì, hẳn là sắp sinh rồi. Chỉ là…Lạc nhi, nàng ấy vẫn còn hận ta sao?”
Thanh âm của hắn có một tia bất đắc dĩ cùng mất mát, nhưng trong đó cũng bao hàm nồng đậm tưởng niệm.
Vệ Tử Thanh trong lòng run lên, ánh mắt hắn phức tạp nhìn thân ảnh cô đơn
của Tử Dạ, không tiếng động thở dài một hơi, lặng lẽ lui ra ngoài, hắn
biết, đêm nay Tử Dạ lại nhớ đến nàng!
Tử Dạ vẫn không để ý đến
bất cứ điều gì xung quanh,