XtGem Forum catalog
Thái Tử Phi Thất Sủng

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214250

Bình chọn: 8.00/10/1425 lượt.

n: Du Hàn, ngươi nghĩ ta cam tâm trở thành con cờ của ngươi sao? Có một ngày, ngươi sẽ phải hối hận vì những gì đã làm

với ta hôm nay! Ta nhất định sẽ để cho các ngươi sống không bằng chết!

Hoàng hôn.

Mặt trời đã muốn ngã về tây, ánh sáng không còn gay gắt nữa mà trở nên ôn

nhu vô cùng, một góc trời phía tây bị ráng chiều nhuộm đẫm thành một

đoạn thất tải vân cẩm. Xa xa nhìn lại tuy lóa mắt nhưng lại phi thường

mỹ lệ.

Tại một nơi hẻo lánh, không một bóng người, bỗng nhiên một thanh y nam tử cưỡi ngựa trắng đi ngang qua, trong không khí vắng lặng

phát ra một âm thanh thanh thúy rung động.

Màn đêm dần dần buông

xuống, chân trời đã dần mất đi ánh sáng, tuy rằng trời chưa tối hẳn,

nhưng ở nơi thâm sơn cùng cốc này, sương mù như lớp áo mỏng manh đã bắt

đầu bao phủ, làm người ta nhìn không rõ cảnh sắc phía trước.

Yến

Đào đã dịch dung thành bộ dáng Diệp Lạc, trên đỉnh đầu mang theo đấu lạp (mũ rộng vành có màn che thời xưa), màn che thật dài che khuất dung

nhan, nàng mặt không thay đổi, lặng lẽ rảo bước trên con đường hoang

vắng.

Một bóng trắng từ trong sương mờ bước tới, làm người ta nhịn không được nghĩ đến những thứ quỷ dị, da đầu run lên.

Nàng theo Du Hàn phân phó, không mướn xe ngựa, mà dọc theo quan đạo chậm rãi đi, bản thân nàng bị trọng thương, cũng chưa từng nghỉ ngơi quá nửa

khắc, mặc dù là người có võ công, nhưng là đi được hơn một trăm dặm, mồ

hôi lạnh túa ra, dần dần cảm thấy kiệt sức, nếu không phải bởi vì trong

lòng mang đầy hận ý cùng nỗi sợ hãi bị người của Thủy Vân cung đuổi

theo, chỉ sợ nàng đã sớm ngất đi rồi.

Một hồi tiếng võ ngựa

truyền đến, Yến Đào trong lòng vui vẻ, lại bị một trận choáng váng đánh

úp đến, thân thể mềm nhũn, ngã trên mặt đất.

Vệ Tử Thanh trông

thấy ở phía trước cách đó không xa có một bóng trắng ngã trên mặt đất,

hắn nghi hoặc nhíu mày, hắn cũng không phải là người thiện tâm, huống

chi, hiện lại lại có việc gấp muốn về kinh thành hồi báo cho Tử Dạ,

không nghĩ sinh thêm sự cố.

Vốn định phi ngựa băng qua, nhưng ánh mắt không nhịn được liếc qua người ven đường, nhìn đến quần áo của

người nọ, trong lòng hắn giật mình! Lập tức giật mạnh dây cương, từ trên ngựa nhảy xuống, đi đến bên người nọ, nhẹ nhàng đem nàng đỡ dậy.

Thời điểm nhìn thấy dung nhan tuyệt sắc của nàng, trái tim hắn cơ hồ ngừng

đập, ngay sau đó một nỗi vui mừng tràn ngập trong lòng.

Qua một

hồi lâu, Vệ Tử Thanh mới áp chế tâm tình, vươn bàn tay có chút run run,

không xác định nhẹ nhàng xoa lên gương mặt tuyệt mỹ, sau khi khẳng định

tất cả là thật, Vệ Tử Thanh trong phút chốc gần như không chút nghĩ ngợi đem người trong lòng gắt gao ôm chặt.

Một cỗ chấn động mong nhớ, từ trong lòng hắn tràn ra, cảm nhận được thân nhiệt ấm áp của người

trong lòng, Vệ Tử Thanh mới biết được, hắn đối với nàng là nỗi tưởng

niệm mãnh liệt đến mức nào, ở trước mặt Tử Dạ, hắn vẫn luôn phải đè nén

lòng mình, nhưng là, hiện tại, trải qua ba tháng khổ tìm, thời điểm nhìn thấy nàng, hắn mới phát hiện, hắn đối với nàng yêu, thời thời khắc khắc đã khắc sâu vào tim của hắn.

Hắn biết mình vĩnh viễn cũng không

có được nàng, nguyên nhân trong đó, không đơn thuần bởi vì Tử Dạ, mà

chính là nàng không thương hắn, cho nên, hắn thầm nghĩ đứng xa xa nhìn

nàng, chỉ cần nàng hạnh phúc là tốt rồi!

//Chỉ mình Tử Thanh ca là có suy nghĩ này thôi//

Mà bây giờ, nàng đang hôn mê, hắn rất muốn ích kỷ một lần, chỉ một lần!

Như thế qua thật lâu, Vệ Tử Thanh mới chậm rãi buông tay ra, nhìn giai nhân trong lòng sắc mặt tái nhợt, trong lòng không khỏi khó chịu, hắn cúi

đầu, đang muốn ôm nàng lập tức rời đi, lại bỗng nhiên giật mình, ánh mắt dừng lại trước thắt lưng nàng.

Một chút nghi hoặc hiện lên trong mắt hắn, hắn dừng động tác ôm nàng lên ngựa, mà nhẹ nhàng đem nàng đặt

xuống, nắm lấy tay nàng xem mạch.

Một lát sau, Vệ Tử Thanh trong

mắt nghi hoặc càng sâu, hắn buông nàng ra, đôi mày kiếm gắt gao nhíu

chặt, hắn nhớ tới thời điểm xuất cung tìm người, Tử Dạ chính miệng nói

cho hắn biết…, y nói nàng mang thai hài tử của y! Mà nay, mấy tháng đã

trôi qua, bụng nàng hẳn đã sớm to lên mới đúng, sao eo của nàng lại nhỏ

nhắn thế này.

Hắn vừa mới xem qua mạch đập của nàng, tuy rằng hắn là người luyện võ, đối với y thuật cũng không tinh thông, nhưng là, đối với một nữ nhân vừa sinh xong,hoặc bị sảy thai, thân thể đều bởi vì hao tổn huyết khí quá nhiều, mà trở nên suy yếu, cho dù ở trong vòng nửa

năm, cũng phải thấy rõ ràng.

Thế nhưng, mạch của nàng không có

dấu vết hao tổn khí huyết, mạch của nàng tuy yếu, nhưng là, nguyên nhân

bởi vì bị người ta đả thương, chứ không phải vì khí huyết hao tổn.

Vệ Tử Thanh nhìn người đang hôn mê trên mặt đất, ánh mắt dần trở nên lạnh

lẽo, hắn bỗng nhiên vươn tay, ở trên mặt nữ tử nhẹ nhàng chà xát, theo

đầu ngón tay hắn, trên mặt vị nữ tử kia có một chút bất đồng với làn da

người bình thường.

Nhìn thấy hết thảy, Vệ Tử Thanh khóe miệng

nhếch lên một chút cười lạnh, hắn cúi người đem người đang hôn mê bế

lên, sau đó phi thân nhảy lên ngựa, hướng về phía kinh thành phóng đi.