XtGem Forum catalog
Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327144

Bình chọn: 7.5.00/10/714 lượt.

nói ra điều đó như thế nào.

Sau bốn năm trời xa cách, thật không ngờ đứa con trai vẫn luôn làm mình

thấy có tội lại đột ngột xuất hiện trong hoàn cảnh này. Tính khí Sử Thần Tuyên, người làm cha như Lão Trung Vương đương nhiêu hiểu rõ hơn ai

hết. Nó không chỉ sở hữu một trái tim thật thà mà còn là người sống rất

tình cảm. Và cũng vì quá chú trọng đến hai điều ấy mà cuộc đời con trai

ông luôn gặp điều bất hạnh. Lão Trung Vương không biết mình phải làm gì

để Tuyên chịu tha thứ cho ông cũng như giúp cho thằng con trai khờ khạo

này bớt đau khổ.

- Con bé bị nhiễm độc… quá nặng! – Mái đầu bạc khẽ quay về phía thân

hình lấm lem máu của anh - Nếu không nhờ có quyền năng thừa hưởng từ

con…Yên Thứ có lẽ đã ra đi từ lúc trời còn tối…

- Không còn cách nào để cứu con bé sao? – Young Min cũng xúc động đến

toàn thân run lẩy bẩy – Cha con nó chỉ mới được ở bên nhau một ngày.

- Hương hoa đã ngấm hết vào cơ thể. – Ba anh miễn cưỡng lắc đầu – Không còn chỗ nào nguyên vẹn…

Nhưng hoàn toàn trái với sự ái ngại trong lòng những người đang có mặt, Sử

Thần Tuyên lúc này lại tỏ ra bình tĩnh một cách đáng sợ. Như thể lỗi lầm và cảm giác bi thương đã làm anh không thể đau khổ thêm được nữa. Ánh

mắt vô hồn chậm rãi lạc vào những suy tư, dự tính mà chỉ mình Tuyên mới

biết được.

Quần áo anh xộc xệch và mang màu máu hòa cùng đất cát. Làn da nhợt nhạt nay

đã không còn chút huyết sắc. Anh không khóc, cũng không hốt hoảng cầu

xin mọi người tìm cách giúp đỡ. Tất cả chỉ nhường chỗ cho thái độ trầm

lặng, một sự trầm lặng đến mức tưởng chừng như đờ đẫn.

- Ba có thể duy trì mạng sống cho con bé thêm vài tiếng nữa được không? – Tuyên cuối cùng cũng thất thểu quỳ xuống bên giường, đưa bàn tay lấm

máu nhẹ vuốt tóc con gái – Chỉ vài tiếng là đủ rồi…

- Có thể. – Lão Trung Vương sau một hồi cân nhắc mới gật đầu nhè nhẹ.

- Cảm ơn ba. – Gương mặt tiều tụy cùng ánh mắt biết ơn của anh lúc đó đã

làm ông suýt rơi lệ - Yên Thứ, ở lại đây cùng ông một lát, con nhé!

- Em định đi đâu?– Young Min sốt ruột bước tới, tay vòng qua vai Tuyên – Đã ra nông nỗi này còn muốn làm gì?

- Vẫn còn một số chuyện có liên quan đến em…Nếu như anh có thể giúp…

- Chuyện gì mà quan trọng hơn cả việc ở lại với Yên Thứ? Nói đi,…anh sẽ thay em làm tất cả.

Trong khi anh em họ đang chăm chú nhìn thẳng vào mắt nhau thì đôi mắt Lão

Trung Vương lại rớm lệ. Nhiều năm trước, ông vẫn cho rằng khoảng cách

giữa chúng là không cách nào xóa bỏ. Ánh mắt hằn học họ dành cho nhau đã bao đêm khiến Lão Trung Vương đau lòng đến mất ngủ. Ai biết được lại

xảy ra tình huống như lúc này.Nếu Young Min luôn là đứa con ưu tú, chưa bao giờ khiến Lão Trung Vương

phải thất vọng thì Thần Tuyên lại chính là cái gai, lúc nào cũng làm

trái tim ông nhức nhối. Nhưng dù có thế nào thì cả hai cũng đều là những đứa con được ông yêu thương nhất.

Tình thương ấy có thể sẽ bị Tuyên phủ nhận nhưng sự thật là Lão Trung Vương

chưa từng có ý bỏ mặc anh. Cho dù chính Tuyên vẫn có những lúc tỏ ra

bướng bỉnh và chống đối rất đáng giận. Lắm lúc, ông còn cảm nhận rõ

thằng nhóc này đang tìm cách chọc tức mình. Nhưng mỗi lần nhớ lại tuổi

thơ cô đơn, thiếu vắng tình mẹ của nó là Lão Trung Vương lại thấy vừa

thương vừa giận. Kết quả, Thần Tuyên dù có là cái gai, cũng luôn được

trái tim ông dùng máu thịt bao lấy.

- Chuyện này sẽ khiến anh nhận lấy hình phạt. – Tuyên hình như vẫn còn lo ngại nên cứ do dự.

- Với bộ dạng này… - Young Min không hề giấu diếm vẻ khiêu khích - …Em nghĩ mình có thể làm được những gì?

- Nếu cần thì gọi thêm thằng Cả. – Lão Trung Vương đột ngột nói chen vào – Dù sao nó cũng hiểu biết hơn hai đứa.

Lúc này, ông đã ngồi hẳn trên giường, lưng tựa vào gối và giang tay ôm lấy

Yên Thứ. Thái độ thân mật y hệt ông nội đang muốn cùng cháu gái nằm tâm

sự. Tuyên chẳng những không dám tin vào những điều mình vừa nghe mà còn

cho rằng khung cảnh trước mắt chỉ là ảo giác. Ba anh, người nổi tiếng

nghiêm khắc nhất Trung giới, giờ lại đang khuyến khích Tuyên tìm một

“cộng sự” khôn ngoan để cùng…phạm luật. Cái cách ông bình thản nằm xuống và ôm lấy Yên Thứ cũng làm anh chấn động. Lão Trung Vương chưa bao giờ

tỏ ra thân thiết với Tuyên hay bất cứ điều gì có liên quan đến anh như

vậy.

- Chúng ta đi nhanh rồi về. – Young Min thở dài, vỗ nhẹ vào người anh – Con bé không còn nhiều thời gian nữa.

- Nó sẽ không sao…- Tuyên cương quyết xoay người bước ra cửa - …Con gái em nhất định sẽ sống.

Lời nói đó của anh trong lúc này có vẻ như vô nghĩa. Nhưng chẳng còn ai

muốn tìm cách bác bỏ. Vì họ biết hành động ấy chẳng những không có giá

trị mà còn rất phi nhân tính. Những người bị Lão Trung Vương phán án tử

thì chẳng bao giờ có cơ hội qua khỏi. Đứa trẻ kia thật may mắn vì đã

được quyền năng của người thống trị phù trợ. Nhưng việc kéo dài mạng

sống nó lúc này chỉ làm cho những đau đớn có thêm thời gian hành hạ cơ

thể bé nhỏ.

- Sử Thần Tuyên… - Lão Trung Vương nhìn theo bóng lưng anh mà lặng lẽ thở dài - …Con còn chuyện gì quan trọng hơn cả con gái mình thế?

Trong một ngôi nhà nhỏ ở