ấm
ảnh, trong khi ngón trỏ nhẹ vuốt ve gương mặt thùy mị với đầy vẻ nhung
nhớ.
- Bảo bối,…con làm gì vậy? - Cả người Tuyên gần như đông cứng, tay run run giữ chặt quyển album bị mái đầu đen óng đè nặng.
Đứa trẻ này tính hù chết anh sao?
Khi không lại thất thần vì gương mặt nhỏ xíu của Yên Nhi trong đó.
Nhưng rõ ràng là con bé chỉ sờ đúng vào chỗ ấy, trên gương mặt tươi cười của người đáng lý chỉ là dì chứ không phải mẹ nó.
- Ngồi dậy nào. – Tuyên lạnh lùng nâng nó ngồi thẳng dậy – Trong này… -
Anh cố tình chỉ tay vào một tấm ảnh khác - …Ai mới là mẹ của con?
Cô bé sau vài giây ngơ ngác liền ngoan ngoãn làm theo “chỉ thị”. Nó đảo
mắt một vòng quanh bức hình rồi nhanh chóng dừng lại chỗ Yên Nhi, tay
đặt lên như đánh dấu.
- Vậy còn người bên cạnh? – Tuyên xúc động hỏi lại – Đây mới là mẹ con chứ?
- Ư… - Bé con bất mãn lắc đầu, tay ấn liên tục vào vị trí lúc nãy.
Chỉ xét riêng thái độ ngẩn ngơ và buồn tủi của nó vừa nãy đã đủ khiến
anh bất an lắm rồi. Bây giờ còn thêm sự kiên quyết cùng âm thanh khác
thường kia càng như nước vỡ bờ, mạnh mẽ tấn công con đê bình tĩnh của
Tuyên từng đợt.
- Tiểu Vương Gia. – Lão Hùng ở ngoài cửa, cao giọng nói vọng vào – Người bên ấy nói Cửu Vương Gia đang đi biểu diễn dưới hạ giới. Phải nay mai
mới về được.
- Không cần chờ anh ấy. – Tuyên dứt khoát đứng dậy – Đích thân tôi sẽ qua đó.
Không thể để sự nhập nhằng này tiếp tục kéo dài thêm nữa. Dù người bị
giam trong phòng 2034 ấy có phải Yên Nhi hay không thì lồng ngực anh
cũng sắp vỡ tung ra rồi. Đứa bé này có gương mặt giống Tinh Tinh, mang
trên người mùi thơm hệt như cô ấy, lại còn liên tục tỏ ra quyến luyến
đối với Yên Nhi… Tất cả những điều đó, nếu được lý giải bằng việc cô
chính là mẹ nó thì hợp lý không gì bằng. Nhưng Tuyên ngàn lần vạn lần
cũng không muốn chúng hợp lý theo cách đó.
- Ngài mang cả…nó theo à?
- Ừ. – Anh cẩn thận đem đứa trẻ áp vào ngực, động tác đã bắt đầu tự nhiên hơn trước – Việc ở đây giao cho ông quản lý.
Ông già nín lặng nhìn theo bóng lưng vội vã của Tuyên. Đã bốn năm rồi,
không được thấy Tiểu Vương Gia tỏ ra che chở và gần gũi với “vật thể
sống” nào như thế. Bản thân Thần Tuyên có thể không nhận ra nhưng từ lúc đứa trẻ dưới địa ngục xuất hiện, bản thân anh vẫn chưa có một lần nôn
ra máu hoặc bước đi lảo đảo. Cô bé ấy đối với Tuyên chính là thần dược.
Con đường rải lá thông vẫn không hề thay đổi. Những thân cây to khỏe, luôn
căng tràn sự sống như nhiều năm về trước. Anh tài xế trẻ tuổi hôm nào
giờ đã là một người đàn ông chững chạc. Đôi mắt thâm trầm ánh lên vẻ
ngạc nhiên khi nhận ra Tuyên. Còn cái cách anh ta dán chặt mắt vào cô bé bốn tuổi trong tay anh lại mang vẻ vừa ngẩn ngơ, vừa đăm chiêu khó tả.
- Mỗi lần trở về nhà, Cửu Vương Gia đều đến đây đợi ngài, đợi cánh cửa thông với Trung giới Việt Nam được mở.
- Để làm gì? – Lời nói của người lái xe khiến Thần Tuyên có chút bối rối.
- Ngài ấy nói mình đã hối hận và muốn thay đổi điều gì đó.
-…
Có lẽ anh ấy muốn xin mình giải thoát cho YênVũ, Tuyên nghĩ vậy. Có lẽ sau khi bình tĩnh lại, Young Min đã nhận thức sự vô tội của đứa con trong
bụng Yên Vũ. Cô ta có thể phạm phải tội gì để nhận lấy hình phạt tàn
nhẫn này? Nếu biết cô gái cả đời mù quáng yêu mình đã không còn nữa, anh trai anh liệu sẽ phản ứng như thế nào?
- Vương phi cũng thường tìm đến nơi này, nhưng người chỉ đứng lặng im rồi khóc.
-…
Bàn tay ôm lấy cô cháu gái của Tuyên bất giác siết chặt. Yên Nhi đã đến đây và khóc? Cô ấy mong được quay về bên anh sao? Không thể nào, Tuyên đã
làm ra nhiều việc tàn ác như thế. Yên Nhi không thể tiếp tục muốn sống
bên anh được nữa. Chỉ có thể vì cô ấy vô tình biết chuyện về Yên Vũ. Vì
xót thương em gái nên mới không ngừng rơi lệ.
“Trời ơi…Yên Nhi của anh, bốn năm qua của em…phải chăng đều ướt đẫm nước mắt?”
Chiếc xe chạy rất êm cho đến khi dừng hẳn trước cánh cổng. Tuyên hơi nhíu mày rồi cẩn thận đưa tay đẩy cửa. Bọn người làm ngay lập tức chạy ra, cúi
gập người trước anh như những lần trước. Hành động đó không hiểu sao lại khiến cô bé trong lòng Tuyên hoảng sợ. Gương mặt nhỏ nhắn bối rối giấu
vào ngực anh như trốn tránh. Có lẽ từ lúc sinh ra tới giờ, nó chưa từng
thấy nhiều người như thế. Tuyên rất mừng vì con bé đã không chọn cách
khóc ầm lên như lúc còn ở Phòng Chờ.
- Bảo họ đừng chào nữa. – Anh lạnh lùng đưa ra yêu cầu.
- Dạ!!!!!!!!!! – Cả bọn cùng hô to khiến cô nhóc càng hốt hoảng.
Rõ tức!
Tuyên cố nuốt giận rồi bước ngang qua cả bọn. Chỉ còn một người mặc vét xanh kính cẩn theo phía sau chỉ đường.
- Yên Nhi đang ở đâu?
- Thưa, trong vườn.
- Đưa tôi đến gặp cô ấy.
Hai người họ nhanh nhẹn bước đi trên con đường rải sỏi, không hề phát ra
một tiếng động. Nhưng tới khúc rẽ quen thuộc thì Thần Tuyên bất ngờ giảm tốc độ. Trong đầu anh đang không ngừng vang lên tiếng nói cười của các
cô gái ngồi bên chiếc bàn đá trong góc. Hình ảnh Yên Nhi thướt tha trong bộ áo màu xanh non và chiếc khăn voan mỏng như vẫn còn ẩn nấp đâu đó.
Gương mặt sợ hãi cùng xấu hổ của cô khi bất ngờ bị anh Chín ô
