Pair of Vintage Old School Fru
Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327813

Bình chọn: 7.5.00/10/781 lượt.

cứ thứ gì thì thế nào?

- Làm gì có ai chết rồi mà vẫn “trong sáng” và “vô tư” đến thế? – Tôi khẽ bật cười – Em có phải suy nghĩ quá nhiều rồi không?

- Không. – Yên Nhi kiên quyết tìm cách lắc đầu - Em đang nói đến những

đứa trẻ mới sinh. Đầu óc chúng chẳng phải rất ngây ngô và trong sáng

sao? Lại còn chẳng hề vẩn chút tạp niệm nào.

- Haha – Đến đây thì tôi buộc phải bật cười nắc nẻ - Em nghĩ anh quản lý Trung giới thế nào lại đem giam một đứa trẻ vào địa ngục?

Với tình trạng này, xem ra bảo bối của tôi vẫn đang mơ ngủ thật rồi.

- Ừ nhỉ. – Cô bé ngu ngơ mỉm cười – Em quên mất.

- Nghe lời anh, ngủ thêm lát nữa. – Tôi thong thả vỗ nhẹ tay lên lưng Yên Nhi – Gần tới giờ sẽ kêu em dậy.

Gần đây trong đầu cô bé, lúc nào cũng chỉ có hai chữ “trẻ nhỏ”. Nhưng để bị ám ảnh đến mức này thì tôi chưa nghĩ đến bao giờ. Nghe mọi người

nói, em gái em vẫn đang tiếp tục sống bên cạnh Young Min. Còn tình trạng thế nào thì chẳng thể hỏi rõ. Tôi không mong gặp lại Yên Vũ vì sợ cô bé này sẽ lại nói những lời khiến cho vợ mình rơi lệ. Nhưng tiếc rằng, nếu không để Yên Vũ được gặp em, Yên Nhi của tôi chắc chắn chỉ càng cảm

thấy bất an hơn nữa.

- Cái họ của anh…sao mà kỳ. – Bà xã lại tiếp tục cảm thán – Người Việt làm gì có ai họ Sử. Nghe cứ Trung Trung thế nào.

- Chuyện này… - Tôi bất giác bật cười – Anh xin phép được giữ kín.

Nếu nói ra, không khéo lại khiến em cười cả đêm đấy chứ. Chẳng qua vì

anh thấy giới trẻ bây giờ mù tịt mảng kiến thức về lịch sử. Trong lúc

tức khí liền mang luôn nó làm họ. Bây giờ kể với em, còn không dễ bị em

mắng là…thằng khùng?

- Vậy anh hát bài gì đó đi…- Em khẩn khoản yêu cầu -…Được không?

- ?!

Thánh thần chứng giám, dù giao tiếp rất trôi chảy bằng tiếng Việt, nhưng số lượng bài hát tôi nhớ được là cực kỳ…quý hiếm. Chưa kể đến khả năng

“ngân nga” xếp vào hàng …kinh khủng có hạng. Yên Nhi nghe xong thì chỉ

càng khó ngủ hơn trước.

- Hát đi anh. – Em tiếp tục nài nỉ - Mọi ông chồng đều sẽ không từ chối yêu cầu này…

- Được rồi, được rồi – Tôi căng thẳng nuốt nước bọt – Anh hát. Anh hát là được chứ gì.

Tiếng cười khúc khích vang lên sau đó chỉ tổ khiến người ta thêm đổ mồ

hôi hột. Là ai đã dạy em những yêu cầu vớ vẩn như thế này?

- Anh sẽ hát một bài hát tiếng Anh, được không?

- Bài gì cũng được. – Yên Nhi mãn nguyện quàng cánh tay qua ôm lấy tôi - Chỉ cần có thể nghe anh hát.

- Nhưng nghe hát xong thì phải ngủ! – Tôi dứt khoát ra điều kiện – Không được vòi vĩnh thêm nữa.

- Đồng ý.

Chậm rãi hồi tưởng lại toàn bộ bài hát mà bản thân đã từng nghe mẹ ngân

nga lúc nhỏ, tôi cảm thấy rất khó khăn khi bắt đầu mở miệng:

“If I got down on my knees and I pleaded with you…(Nếu anh quỳ xuống đây và nài xin em…) If I crossed a million oceans just to be with you…(Nếu anh sẵn sàng vượt ngàn đại dương chỉ để được gần bên em…)

Would you ever…let me down?” (Em ơi, liệu em có nỡ… để anh thất vọng?)



Cơ thể Yên Nhi khẽ run lên khi em càng ra sức ôm siết lấy tôi.

“If I climbed the highest mountain just to hold you tight…(Nếu anh chẳng nề gì khi leo qua ngọn núi cao ngất kia chỉ để được ôm chặt lấy em…)

If I said that I would love you every single night…( Nếu anh bảo rằng anh sẽ mãi yêu em dù trong đêm dài cô quạnh…)

Would you ever let me down?” ( Thì em ơi, em có nỡ để anh phải thất vọng?)


Tại sao bây giờ mình mới phát hiện bài hát kia giống với bản thân như

vậy? Tại sao khi được nghe mẹ hát, mình chưa bao giờ nghĩ đến việc bản

thân sẽ có lúc cũng đem lòng yêu ai đó say đắm như thế?

“Well I'm sorry if it sounds kinda sad, it's just that…(Ôi, anh xin lỗi nếu điều đó nghe não nề, nhưng chỉ là…)

Worried, so worried …that you let me down (Anh lo lắng… lo lắng rằng em sẽ bỏ rơi anh)

Because I love you…love you…love you” (Bởi vì anh yêu em…yêu em đậm sâu…yêu em nhiều)



Thật thảm hại.

Nếu ngày trước mình vẫn thường nói gã đàn ông trong bài hát kia thật

thảm hại thì bây giờ, việc đồng cảm với hắn đã biến mình thành kẻ… thảm

hại không thua kém.

“If I swam the longest river just to call your name…(Nếu anh sẵn lòng bơi qua con sông dài kia chỉ để gọi tên em…)

If I said the way I feel for you would never change...(Nếu anh nói rằng cảm giác anh dành cho em không bao giờ thay đổi…) Would you ever fool around?” (Có khi nào em nỡ lòng đùa cợt với tình yêu của anh không?)


- Tên xấu xa. – Yên Nhi bỗng dưng khóc thút thít – Anh đâu cần hát diễn cảm như vậy?

Tôi giật mình, vội ra sức xoa dịu bằng cách vỗ nhẹ lên lưng em.

Đã nói đừng bảo anh hát ngay từ đầu rồi kia mà.

- Từ nay, tối nào cũng phải hát em nghe bài hát đó.

- Cái gì? – Còn phải hát lần nữa ???? – Tại sao chứ?

- Để em luôn nhớ anh yêu em nhiều thế nào. – Yên Nhi thản nhiên trả lời – Về sau, còn phải hát cho con của chúng ta. Để nó biết ba đã yêu thương

mẹ ra sao nữa.

- Em… - Tôi bức bối đến mức nói cũng không rành mạch – …Em đúng là được đằng chân lên đằng đầu! - Anh nghĩ con bé còn muốn trò chuyện cùng em không? – Yên Nhi mím môi

suy nghĩ – Lần trước đối xử với nó lạnh lùng như vậy, em sợ…

- Yê