Polly po-cket
Tha Thứ

Tha Thứ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327821

Bình chọn: 9.00/10/782 lượt.

cào trên bảng, vừa như tiếng ai đó đang dùng vật cứng gõ xuống một mặt phẳng liên tục… Bà

dì nằm bên cạnh không biết uống phải thuốc mê loại gì mà ngủ say như

chết. Với âm thanh lớn và liên tục như vậy, bà ấy đáng lẽ phải thức dậy

từ lâu mới đúng.

Đây có thể lại là một cái bẫy khác của lão già Phạm Sỹ Nguyên đó. Nhưng mục đích là gì thì tôi chịu.

Không biết được mục đích của lão, mình làm sao tìm ra biện

pháp ứng phó cho phù hợp? Nên tiếp tục giả vờ ngủ say hay mở mắt nhìn

xem đó là ai rồi hô hoáng và gào khóc? Những âm thanh do người này phát

ra quả thật rất bí ẩn. Hành động của hắn lại càng khiến người ta thấy tò mò xen lẫn sợ hãi.

Sau vài giây đắn đo, nghĩ ngợi, tôi quyết định sẽ hé mắt nhìn ra thử một lát.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là ngọn đèn sáng rực đặt trên đầu giường. Nguồn sáng ập đến bất ngờ và mạnh mẽ khiến hai mắt chưa kịp thấy gì đã vội

vàng nhắm lại. Trong lúc ấy, những âm thanh “kin kít” và “lộc cộc”…kia

vẫn tiếp tục vang lên không ngớt.

“Sột sột sột”

Hình như là thứ gì đó đang chà sát vào nhau.

Và sau đó lại là…“Kin kít” và “Lộc cộc”

Mùi hương lạ từ phía trước mặt bất ngờ bay xộc vào mũi, nơi

chiếc khăn lúc đầu đã bị rơi mất, làm tôi hắt hơi một cái. Mọi âm thanh

lập tức đều biến mất ngay sau đó, chỉ còn lại tiếng hít thở sâu hơn mức

bình thường.

Thế là hết…

Hắn chắc sẽ hốt hoảng bỏ chạy hoặc vươn tay bóp cổ tôi tới chết.

Nhưng sự thật hoàn toàn không phải như vậy. Người bên giường sau vài

giây im lặng, chẳng những không tìm cách bỏ đi mà còn dùng bàn tay kinh

tởm của hắn vuốt nhẹ gương mặt cùng mái tóc tôi lần nữa. Cử chỉ có vẻ

rất quan tâm chứ không hề mang dụng ý xấu…

Tên quái vật, ngươi thật ra là kẻ nào?

Tôi tức giận mở bừng mắt và suýt bị cảnh tượng bày ra trước mắt làm cho ngất xỉu…

Lại một đêm ân ái mặn nồng giữa tôi và em.

Cảm giác hạnh phúc khi có nhau vẫn vẹn nguyên và say đắm như lúc đầu.

Không biết từ lúc nào, việc quan sát em tỉ mỉ kiểm tra số đo vòng bụng

của mình trước gương trở thành thói quen mới của tôi mỗi ngày.

Ba tháng trôi qua đã làm cơ thể Yên Nhi có vài chỗ khác biệt. Vòng eo

mảnh khảnh bắt đầu to hơn trước. Và xấu xa mà thừa nhận, vòng một của em lúc này đã trở thành thứ níu giữ ánh mắt tôi chỉ đứng sau đôi mắt.

Trong nhà cũng xuất hiện thêm nhiều thứ đồ cho trẻ nhỏ do chính tay vợ

tôi chế tạo. Một bộ đồ nhỏ xinh, một đôi giày êm ái, một chiếc khăn có

thêu rất nhiều trái tim… Tất cả đều được em cẩn thận cất vào những vị

trí nhất định. Duy chỉ có con búp bê, sản phầm đầu tiên của Yên Nhi là

được đặt trên đầu giường. Vì em chê nó xấu, không muốn tặng con, nên…để

lại cho tôi (?!)

Kể từ lúc biết mình đang mang trong người một sinh linh bé nhỏ, em hình

như cũng chú ý chăm sóc bản thân hơn trước. Cô bé rất chịu khó nạp năng

lượng đều đặn, rất siêng năng đến ngâm mình trong hồ Long Tĩnh, và tự

giác đi ngủ đúng giờ… Thỉnh thoảng từ phòng làm việc trở về, tôi còn

thấy em đang ngồi xếp bằng dưới sàn nhà, bình thản nhắm mắt mà thiền

định.

Không biết có phải do biện pháp “bình ổn tâm trí” này phát huy tác dụng

hay không mà bảo bối của tôi gần đây trở nên trưởng thành hẳn. Em ngọt

ngào, đằm thắm như một người phụ nữ chuyên quán xuyến gia đình. Gương

mặt hồng hào, rạng ngời cảm xúc yêu thương thật cháy bỏng… Mọi người sau khi gặp em đều lên tiếng khen ngợi tôi là một ông chồng tốt số.

Sáng ngày mai, đại gia đình lại tổ chức một bữa tiệc “nho nhỏ”. Đây sẽ

là lần đầu tiên, kể từ sau sự kiện linh đình lần trước, Yên Nhi có dịp

gặp lại anh Young Min cùng cô em gái. Khoảng thời qua quả thật rất khó

khăn đối với em vì phải tìm cách phớt lờ sự đau khổ và cầu khẩn từ đứa

em ruột thịt. Nhưng chính tôi và Yên Nhi cũng thừa hiểu, đây mới là biện pháp tốt nhất để chấm dứt tình trạng dây dưa giữa bốn người.

Có thể vì quá căng thẳng mà tối nay em cứ mãi trằn trọc. Bản thân tôi

cũng vất vả lắm mới dỗ được cô bé đi vào giấc ngủ. Nhưng việc đó chẳng

kéo dài được lâu vì chỉ một chốc sau là em lại bắt đầu ngọ nguậy.

- Trời đã sáng chưa anh?

- Vẫn còn sớm lắm. – Tôi khẽ khàng đáp - Em ngủ tiếp đi.

- Em muốn được viết truyện…giống như chị Yên Chi ngày trước.

- …?!

Cưng à, là em đang mơ ngủ hay thật sự nảy ra ý định mới lạ này?

- Lúc đó, làm sao anh mang truyện của chị ấy đến hạ giới được? – Yên Nhi nũng nịu, đưa tay dụi mắt – Theo em biết thì dưới này làm gì có

Internet.

- Thì anh giao bản viết tay của cô ấy cho những người chuyên làm việc

đưa linh hồn người chết xuống đây. Họ hay di chuyển giữa hai thế giới

nên chẳng gặp phải trở ngại gì.

- À… - Giọng nói mơ màng chợt vỡ lẽ - …Thì ra là vậy…

- Cái gì mà thì ra là vậy? – Tôi yêu chiều, cúi đầu hôn lên trán em một cái.

- Anh à, em còn có một việc muốn hỏi.

- Việc gì? Em hỏi đi! - Mắt nhắm mắt mở thế kia mà sao vẫn lì lợm nói năng thế không biết.

- Anh nói những người bị nhốt dưới địa ngục, khi đạt tới trạng thái thấu hiểu và nhận thức ra mọi chuyện sẽ lập tức được đưa đi đầu thai, đúng

không?

- Ừm.

- Vậy những linh hồn trong đầu hoàn toàn trống rỗng, không nhận thức được bất