pacman, rainbows, and roller s
Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tặng Em Một Đời Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326074

Bình chọn: 7.5.00/10/607 lượt.

i."

Tiếng xe máy gầm thét chuyển động, như mũi tên bay ra ngoài, Tốc độ điên

cuồng làm con người ta cảm thấy vô cùng kích thích, Hải Nhã hưng phấn

đến hét ầm lên, thiếu chút nữa rơi về phía sau, vội vàng dùng đôi tay ôm chặt lấy eo anh, mặc cho tiếng gió gào thét qua tai.

Hải Nhã ngoan cố cười, giống như là tìm được thú vui từ việc đối nghịch với anh: "Thật không muốn!"

Xe máy đột nhiên rẽ vào một khúc cua, sau đó đẩy nhanh tốc độ, những ngọn

đèn đường và mọi người xung quanh giống như biến thành đường cong, cô

lại có thể tìm được cảm giác sung sướng như si như say thế này, khi dũng khí to lớn đó quay về vị trí cũ, cô cảm thấy mình sắp khóc.

Xe

máy cuối cùng dừng ở cạnh một chiếc cầu, Hải Nhã ngửa đầu uống nửa chai

bia cuối cùng kia, sau đó dùng sức ném thật mạnh ra ngoài, hét lớn: “Đều đến đi! Em không sợ!”

Lực ném đúng là không nhỏ, rất lâu sau

trong bóng tối mới truyền đến âm thanh vỡ tung của thủy tinh, sau đó là

vang lên tiếng giận dữ, chắc là của một người qua đường nào đó bị dọa.

Hải Nhã không kìm được cười rộ lên, nắm lấy cánh tay Tô Vĩ thúc giục:

"Đi mau! Chạy nhanh lên!"

Nhưng mà giống như đã muộn, trong bóng

tối chạy ra hai người, hình dáng mơ hồ, có người vóc dáng rất cao, xông

lên chửi ầm ĩ: "Mẹ nó vừa rồi là ai? !"

Giọng nói rất quen thuộc, Hải Nhã ngẩng đầu nhìn kỹ, đối diện người nọ cũng trợn mắt nhìn qua, hai người đối mặt, đều sửng sốt.

Lại là Đàm Thư Lâm. Cây cầu kia cũng được xem như là một địa điểm đẹp nổi tiếng của thành phố tập trung rất nhiều người, bất kể Xuân Hạ Thu Đông, trên sông đèn màu đều không tắt, rực rỡ xinh đẹp, là nơi hẹn hò lý tưởng nhất của các đôi tình nhân đang yêu

cuồng nhiệt, chỉ không nghĩ đến Đàm Thư Lâm sẽ đem theo bạn gái của cậu

ta đến đây tham gia náo nhiệt, cậu ta luôn xem thường những cuộc hẹn hò ở ngoài như thế này, cậu ta luôn cho rằng người nghèo mới làm những

chuyện như vậy.

Hải Nhã đi đến trước mặt cậu ta, thế nhưng cậu ta lại kỳ lạ lùi về phía sau hai bước, giống như là gặp chuyện gì đó không vui, vẻ mặt muốn lập tức rời đi.

"Xin lỗi." Hải Nhã chậm rãi nói, "Chai rượu là tớ ném."

Đàm Thư Lâm vội vã nhìn cô một cái, nhanh chóng quay đầu, lại còn tức giận lẩm bẩm: “Ném bừa bãi…Không có giáo dục…”

Hải Nhã còn nói: "Không ném trúng đầu cậu thật đáng tiếc."

Cậu ta tức giận, cau mày trợn mắt nhìn cô: "Tôi lại trêu chọc gì cậu rồi à?! Sao lại nói chuyện như vậy?”

Hải Nhã nhún vai một cái, kéo cánh tay Tô Vĩ nhỏ giọng nói: "Đi thôi, đi về."

"Chúc Hải Nhã cậu cố ý phải không? Không làm tôi nổi giận cậu không vui có phải không?"

Đàm Thư Lâm bị cô chọc cho tức giận, chịu để cô đi mới lạ đó, giơ tay ra

định tùm lấy cô, vừa mới vươn tay ra đã bị người đàn ông bên cạnh đã hất tay ra, sự chú ý của cậu ra chỉ tập trung trên người Hải Nhã, bỏ quên

mất người đàn ông bên cạnh cô lúc nãy giờ, lúc này mới phát hiện Tô Vĩ

đứng bên cạnh. Gương mặt này đúng thật là cơn ác mộng, tất cả những vận

rủi gần đây của cậu ta hình như đều từ người này mà đến.

Cậu ta nhất thời giận dữ: "Tôi ×! Lại là anh!"

Lần trước ở quán rượu cậu muốn ấn anh ta lên đất rồi đánh một trận cho

thông suốt, đáng tiếc lúc ấy quá nhiều người còn Lão Duy lại lôi kéo cậu không thả, sau đó cậu ta tức giận với lão Duy mấy ngày liên, Lão Duy

cũng không để ý, chỉ nói: Ở đây, người này cậu không thể trêu vào.

Ở trong từ điển cuộc sống của Đàm Thư Lâm, không bao giờ có ba từ không

thể trêu này, xung quanh yên tĩnh, cậu ta muốn đánh cho anh ta răng rơi

đầy đất.

Cậu ta không nói hai lời đưa tay lên vung nắm đấm, nhưng đối phương căn bản không quan tâm, tùy tiện đón lấy nắm đấm đó, trong

nháy mắt cậu ta bị lực của chính mình lảo đảo.

"Cậu muốn đánh người thì đánh đừng nói nhảm quá nhiều." Tô Vĩ khẽ cười lạnh, "Còn nữa, đừng đụng cô ấy."

Cái gì cô ấy? Cái nào cô ấy? Đàm Thư Lâm máu dồn lên não, nổi giận ngược

lại dừng lại động tác, nhìn Tô Vĩ một lát, rồi quay sang nhìn Hải Nhã

đang đứng bên cạnh, mất rất nhiều thời gian mới dần dần phản ứng kịp mọi chuyện, là một chuyện rất hoang đường, cậu ta hoàn toàn không tin nổi.

"Chúc Hải Nhã con mẹ nó đầu óc cậu bị hỏng rồi à? !" Đàm Thư Lâm không khống

chế được nghẹn ngào rống to, "Cậu thật sự cùng tên lưu manh này ở chung

một chỗ? !"

Hải Nhã vẫn yên lặng đứng bên cạnh nhìn, cho đến lúc này mới nói: "Tớ đã sớm nói với cậu rồi, cậu không tin thôi.”

Đàm Thư Lâm cũng không biết mình bị làm sao, giống như là không có cách nào kiềm chế được sự sỉ nhục này, hai tay khẽ phát run chỉ về phía cô,

miệng nói; “Cậu điên rồi! Cậu tránh ra! Tránh ra!”

"Giọng của cậu qúa lớn rồi." Hải Nhã nói, "Rất ồn ào."

Đàm Thư Lâm lại lần nữa có cảm giác mãnh liệt cô bây giờ hoàn toàn là người xa lạ, không còn là cô bé luôn rụt cổ giống như đà điểu nữa, cô bé đó

mặc váy chưa bao giờ ngắn quá đầu gồi, nói chuyện nhẹ nhàng mềm mại ân

cần thục nữ ——Chúc Hải Nhã mà cậu ta quen như vậy hình như đã chết rồi.

Cậu thậm chí vào giờ phút này còn nghĩ đến một số chuyện thần kỳ xưa, người từ nơi khác đến chiếm thân thể của con người vậy, biến thành một ngư