u: “Được!”
Uống một hơi cạn sạch.
Phó Cửu Vân xưa nay uống rượu ngàn chén không say, thường xuyên ra ngoài uống
rượu với bằng hữu, chỉ có người khác gục dưới chân hắn, cũng đã sớm nhìn quen
những cử chỉ ngớ ngẩn của kẻ say.
Nhưng nha đầu trước mặt kia, tới lúc uống hết ba mươi lăm chén, ngoài đôi
khuyên tai lay động thì toàn thân từ trên xuống dưới đều tĩnh lặng như ngọn núi,
một sợi lông mi cũng không run, rất có dáng vẻ của một thùng rượu không đáy.
Thức ăn trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, căn bản không ai động đến, hai người bọn
họ chỉ không ngừng uống rượu, uống cho tới khi trăng lên đỉnh đầu, Đàm Xuyên vẫn
vững như tượng đá (*), nửa phần say cũng không có.
(*) Chỗ này thật ra là mộc đầu nhân – kẻ đầu gỗ.
Phó Cửu Vân không khỏi âm thầm khen ngợi, lại giúp nàng rót đầy chén, cười
nói: “Xuyên Nhi, say rồi sao?”
Đàm Xuyên hoảng sợ cúi đầu: “Không dám không dám! Tiểu nhân sao dám uống say
trước đại nhân?” Nói năng rõ ràng, phản ứng nhanh nhạy, quả nhiên là một thùng
rượu không đáy.
Phó Cửu Vân thở dài một hơi: “Nhưng là đại nhân ta hình như say rồi, thấy rất
buồn ngủ, dọn dẹp một chút, hầu hạ ta ngủ đi.”
Đàm Xuyên nãy giờ chưa hề run tay, lần này rốt cuộc cũng run lên một chút,
rượu trong chén sánh ra hơn phân nửa. Nàng cười gượng nhanh chóng đứng dậy nói
vâng, vội vàng thu dọn chén đũa bầu rượu trả lại phòng bếp, khi trở về liền thấy
Phó Cửu Vân nghiêng người ngồi dựa dưới đèn, mái tóc dài xõa tung, rơi trên đầu
vai, ánh mắt mơ hồ mê đắm, một mực nhìn nàng chằm chằm, nụ cười nhợt nhạt như có
như không.
Trái tim nhỏ bé yếu ớt của nàng lại bắt đầu loạn nhịp, rụt rè đi tới, thấp
giọng hỏi: “Đại nhân, có muốn rửa mặt qua một chút không?”
“Không cần.” Hắn loạng choạng đứng dậy, dựa vào hai vai nàng, mùi rượu phả
vào mặt, “Giúp ta… trải giường xếp chăn. Rồi qua bên kia lấy chiếc đệm ở trong
tủ ra, về sau ngươi ngủ ở đây, không có đệm cũng không được.”
Đàm Xuyên chỉ hận không thể xoay người bỏ chạy, gắng sức đỡ hắn tới bên
giường, đặt hắn ngồi tạm trên ghế, nàng nhanh chóng sắp xếp giường chiếu, xong
xuôi mới quay lại nói: “Đại nhân, được rồi…”
Vừa xoay người thiếu chút nữa thì va vào cằm hắn, Phó Cửu Vân không biết từ
bao giờ đã tới gần đến vậy, chóp mũi cách trán nàng chưa đến hai tấc. Đàm Xuyên
cứng ngắc người, bao nhiêu máu dồn hết lên đỉnh đầu, gượng gạo nói: “Đại, đại
nhân… Ngài, ngài lên, lên giường nghỉ tạm đi…”
Hắn ha ha cười khẽ, nắm bờ vai nàng, hỏi: “Ngươi lên trước chứ?”
Đàm Xuyên cơ hồ nhảy dựng lên, lắp ba lắp bắp: “Ta… Trong, trong lòng tiểu
nhân chỉ có… chỉ có Đậu Đậu ca! Dù, dù là Cửu Vân đại nhân ngươi, ngươi cũng
không thể nào…”
“Đậu Đậu ca của ngươi đã chán ngươi từ lâu rồi.” Phó Cửu Vân chậm rãi tháo
dây buộc tóc nàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, “Vả lại, Đậu Đậu ca tốt bằng Cửu
Vân đại nhân được sao?”
“Đậu, Đậu Đậu ca là tốt, tốt nhất trên đời!” Nàng kiệt lực lấy cớ.
Phó Cửu Vân không có kiên nhẫn tranh cãi cùng nàng, đẩy một cái, Đàm Xuyên
không đứng vững, liền ngã ngửa xuống giường phía sau. Nàng túm chặt cổ áo, khóc
không ra nước mắt, miệng hùm gan sứa kiên quyết cự tuyệt: “Cửu Vân đại nhân…
Ngươi, ngươi dù chiếm, chiếm được thân ta, cũng vĩnh viễn không chiếm được lòng
ta! Trái tim của ta, vĩnh viễn thuộc về… thuộc về Đậu Đậu ca!”
Phó Cửu Vân sải bước tới ngồi bên giường, buông màn, lấy tay nâng cằm nàng,
hoàn toàn không thèm để ý: “Đại nhân muốn lòng ngươi làm gì? Cái đại nhân muốn
chính là con người ngươi.”
Đàm Xuyên khóc thật rồi, nhào tới bám lấy tay hắn: “Hay, hay là cứ để ta trao
lòng cho ngươi đi! Thân thể ngươi đừng muốn nữa, có được hay không?”
Phó Cửu Vân im lặng nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng lưu luyến, thì thào nói:
“Thực sự? Từ nay về sau một lòng một dạ với đại nhân ta, trung trinh không đổi,
trong mắt ngoại trừ ta ra thì không còn ai khác?”
Đàm Xuyên gật đầu thật mạnh, vô cùng chân thành.
Phó Cửu Vân buông tay, tỏ ra đáng tiếc: “Vậy là không muốn giúp ta ủ ấm chăn
đệm thật sao? Đại nhân ta nãy giờ chỉ định bảo ngươi lên trước làm ấm giường,
đợi hết lạnh thì lên.”
Đàm Xuyên nhịn xuống kích động muốn phun máu. Phó Cửu Vân——! Nàng phát run cả
người, âm thầm ngửa đầu lên trời mà gào thét.
“Vậy ngươi tự lấy chăn mền, xuống dưới ngủ đi, rút ván giường ra, trải lên
trên đó là được.”
Phó Cửu Vân tự cởi áo ngoài, nằm vật xuống giường, chưa tới một khắc đã ngủ
ngon lành.
Đàm Xuyên ai oán lườm hắn một cái, vừa ăn năn hối hận vừa lấy chăn mền ra
trải tử tế, thổi tắt nến, lăn qua lăn lại trên ván giường, nghiến răng thiếu
chút nữa trệu cả hàm.
Trong ngực có thứ gì cộm lên, nàng lấy ra vuốt ve trong tay, chính là chiếc
túi vàng nhạt tưởng chừng đã mất nay mới tìm lại được.
Đàm Xuyên khẽ khàng lấy chiếc gương bên trong ra, ánh trăng từ cửa sổ chiếu
sáng cả gian phòng. Trong gương là khuôn mặt một cô gái trẻ, mắt nhỏ mày nhỏ,
môi mỏng mũi tẹt, nhìn thế nào cũng không thấy đẹp. Chỉ có nàng biết rõ, gương
mặt chẳng hề xinh đẹp này, đã từng cười rộ lên ấm áp biết bao. Chủ nhân của
khuôn mặt này đã yêu thương và chăm sóc
