ũ, muốn gặp hắn ngay tức khắc. An An biết lúc này Tiểu Vũ nhất định đang
đợi mình ở nhà. Mong muốn đó thôi thúc cô vội vã rời chỗ này, đi về nới có trái
tim ấm áp kia, Tiểu Vũ, em về đây!
Thấm thoắt lại đến cuối
tuần, hôm nay là ngày diễn ra cuộc chung kết giải đua xe theo mùa của Tiểu Vũ.
Từ rất sớm Vệ Tử Minh và
Mần Nhất Hàng đã kéo đến nhà họ, giục hai người mau ra trường đua, hào hứng nói
rằng hôm nay sẽ chờ để được Tiểu Vũ chiêu đãi. Họ đều tin rằng hắn sẽ giành
ngôi vô địch, chỉ nghĩ đến món tiền thưởng thôi họ đã thèm nhỏ dãi rồi.
Tiểu Vũ lại rất bình
tĩnh, có lẽ đã quá quen với cảm giác này. An An thấy hắn có vẻ yên lặng, trong
lòng khẽ mỉm cười, Tiểu Vũ trước giờ vốn không quan tâm đến tiền thưởng, hắn
tham gia cuộc đua chỉ vì đam mê tốc độ, muốn cảm nhận khoảnh khắc vượt qua mọi
giới hạn mà thôi.
Tiểu Vũ khẽ nắm lấy tay
cô, ánh mắt kiên định, cô hiểu hắn muốn cô hãy yên tâm. An An mỉm cười bởi biết
rằng hắn sẽ vì cô mà bảo trọng, sẽ không để cô lo lắng, buồn phiền. Viên Thư
Minh sau đó quả nhiên không quấy rầy cô nữa. Mẹ anh ta cuối cùng cũng quản chặt
được cậu con trai, An An rốt cuộc đã có thể an tâm.
Trong lòng An An chất đầy
cảm giác lẫn lộn, hằng ngày nhìn gương mặt dịu dàng của hắn, cô rất xúc động,
muốn đem đến cho hắn những điều tốt đẹp nhất, muốn dùng tình yêu của mình để
xua đi mọi u ám trong hắn, để mỗi ngày đều nhìn thấy nụ cười và sự quan tâm của
hắn. Hằng đêm chợt tỉnh cô đều không nén nổi sự tham lam của mình, trong bóng
tối lặng lẽ ngắm khuôn mặt đang say ngủ của hắn, chiếc mũi thẳng tắp, hàng mi
dài, lông mày rậm, lại còn đôi môi mềm mại đó nữa, vô cùng hấp dẫn.
Trái tim cô vì vậy lúc
nào cũng tràn ngập hạnh phúc, cô thường tự hỏi mình, còn điều gì có thể mang
đến cho hắn nữa, còn việc gì có thể làm vì hắn, An An luôn mong rằng mọi tâm
nguyện của hắn đều có thể thành hiện thực. Lúc nghĩ đến điều hắn mong ước nhất
chính là có được mình, cô rất vui, rất hạnh phúc. Mồi ngày cô đều cảm ơn cuộc
sống, cố gắng sống thật vui vẻ bởi vì cô muốn Tiểu Vũ hạnh phúc hơn.
Thì ra hạnh phúc chính là
cảm giác thỏa mãn nho nhỏ thế thôi, chỉ cần mỗi buổi sáng, mở mắt ra có thể
nhìn thấy gương mặt hắn, cùng nắm tay nhau ra ngoài, nghĩ về hắnđể vui vẻ làm
việc, hạnh phúc khi đợi hắn trở về nhà. Tất cả những hạnh phúc nhỏ bé ấy dần
dần tạo thành tình cảm sâu đậm khiến cô biết ơn và kỳ vọng nhiều hơn vào cuộc
sống. Cô mong những người bên cạnh mình đều được như thế, vui vẻ sống trong
hạnh phúc!
An An và hai người bạn
của hắn ngồi trên khán đài, đợi Tiểu Vũ tiến vào đường đua. Hôm nay người đến
xem rất đông, ai nấy đều đã chọn cho mình một tay đua yêu thích, và người được
gọi tên nhiều nhất chính là Cuồng Phong -Tiểu Vũ.
Quả nhiên cuộc đua vừa
bắt đầu, tiếng gầm rú của động cơ từ xa đã vọng lại, trên màn hình hai chiếc xe
đang phóng với tốc độ chóng mặt bám sát nhau, chiếc xe của Tiểu Vũ cách chiếc
xe dẫn đầu một khoảng ngắn.
Trên đường núi quanh co,
màn hình chiếu cận cảnh hai chiếc xe đang chạy nước rút, xe đằng sau bám sát
nút xe của Tiểu Vũ. Đến đoạn cua dường như hắn không giảm tốc độ, bẻ tay lái,
áp sát vào đường núi, cứ thế vượt qua. Chiếc xe bám theo khi vượt qua khúc cua
phải giảm tốc độ, vậy là xe của hắn nhanh hơn được hai đến ba giây.
Tiểu Vũ tiếp tục tăng
tốc, lao thẳng về phía trước, phóng về đích, chiếc xe đằng sau không có cách
nào xoay chuyển tình thế đành bám theo về sau.
Vệ Tử Minh và Mần Nhất
Hàng phấn khích nhảy múa, reo hò: “Tên tiểu tử này nhất định làm được mà”. Cuối
cùng, Tiểu Vũ giành giải vô địch trong ngày hôm nay, chiếm danh hiệu số một của
tháng và của quý.
Những người bên cạnh như
bùng nổ, ai nấy đều vui vẻ vì thắng cược lớn, Cuồng Phong quả thật được chào
đón rất nồng nhiệt.
Nhìn Tiểu Vũ và mấy tay
đua khác tiến lên bục nhận giải, An An cũng không kìm được đi theo Vệ Tử Minh
và Mần Nhất Hàng bước xuống khán đài, đứng trước bục nhận giải, nhưng vì quá
đông, ba người họ đành đứng phía sau, từ xa nhìn lên Tiểu Vũ, ừong lòng cô tràn
ngập tự hào.
Người hâm mộ đứng chật
cứng phía trước luôn miệng gọi tên hắn: “Cuồng Phong, Cuồng Phong, em yêu anh,
thật tuyệt vời”, An An khẽ cười lắc đầu, mấy cô gái này chắc chắn đã bị Cuồng
Phong làm cho mê mệt rồi, nhưng người đó chỉ thuộc về cô thôi.
Người dẫn chương trình
công bố quán quân quý này là Cuồng Phong, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay
và hoan hô như sấm. Tiểu Vũ đứng trên bục cao nhất nhìn xuống khán đài gật đầu,
mấy cô gái kia vì hành động của hắn phấn khích hét ầm lên.
Cô lễ tân cầm chiếc cúp
và tấm biển ghi số tiền thưởngđến, dưới khán đài lại ồ lên kinh ngạc, giải
thưởng lần này là năm triệu. Tiểu Vũ nhận lấy chiếc cúp, cảm ơn rồi giơ lên khỏi
đầu, Vệ Tử Minh và Mần Nhất Hàng sung sướng vẫy tay liên hồi, Tiểu Vũ nhìn về
phía An An lắc lắc chiếc cúp. An An cười rạng rỡ, rốt cuộc hắn đã nhìn thấy cô.
Trao giải thưởng xong
người dẫn chương trình thấy chưa đủ, muốn tạo không khí cho mọi người, liền đến
cạnh Tiểu Vũ, cầm micro hỏi lớn: “Cuồng Phon
