Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328721

Bình chọn: 8.5.00/10/872 lượt.

ớ kia…

Có người quy định phụ nữ không thể chủ động hôn đàn ông sao? Hình như không có!

Tôi nhắm chuẩn vị trí, nhào qua rất nhanh, nhằm vào đôi môi của anh, mạnh mẽ hôn xuống.

Tốc độ không được tính toán chính xác, hàm răng đụng vào môi. Để anh

không có cơ hội phản kháng, tôi cũng không màng đến đau đớn, cố sức hôn

thật mạnh, còn dùng đầu lưỡi đẩy hàm răng đang khép chặt của anh ra, dò

xét vào trong… cố sức cuộn lấy cái lưỡi đang cứng đờ của anh.

Môi anh rất mềm, còn có mùi vị rất tươi mát, hôn vô cùng thoải mái…

Hôn đủ rồi, tôi vừa định đứng lên, anh bỗng nhiên ôm lấy eo tôi, trở mình đặt tôi dưới người anh.

“Anh thật sự không dám khen kỹ thuật hôn của em!” Anh mân mê bờ môi

hơi sưng lên, lau đi nước bọt bên mép. “Xem ra anh phải dạy lại em cho

tốt rồi…”

Nói xong, đôi môi anh đặt lên cánh môi đang khẽ nhếch vì tức giận của tôi. Lần này hoàn toàn không có khúc dạo đầu dịu dàng, trực tiếp hôn

nồng nhiệt, trằn trọc, mạnh bạo, dã tính. Nụ hôn khiến toàn thân tôi tan chảy, máu sôi trào. Ngay cả cơ hội để thở anh cũng không dành cho tôi,

mãi đến khi nụ hôm ấy khiến cho cảnh vật trước mắt tôi trở nên mù mịt,

bộ não thiếu dưỡng khí nghiêm trọng. Tôi dùng hết sức lực toàn thân đẩy

anh ra, vỗ ngực thở dốc!

Sau đấy, tôi gối đầu lên cánh tay anh, hít thở mùi hương tươi mát

trên người anh, hưởng thụ ánh nắng mặt trời, chìm vào giấc ngủ ngọt

ngào. Không biết tôi đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại thấy anh đang nhìn

tôi. Ánh mắt anh phản chiếu ráng chiều, ánh tà dương cùng sắc hồng của

bờ hoa bỉ ngạn, nồng nàn như vậy…

Chúng tôi nằm trong khóm hoa tâm sự, cho tới khi bầu trời đầy sao, vừa lúc có một ngôi sao băng xoẹt qua.

Ngôi sao kia tựa như nước mắt bi thương của cha mẹ.

Trái tim tôi đau đớn, nhưng tôi vẫn cố chấp vùi mặt vào ngực anh, âm thầm nói với chính mình: Tạm thời lưu luyến thôi, tạm thời thôi…

Em đói chưa? Anh đưa em đi ăn?”

“Vâng!”

Tôi đứng dậy phủi mấy lá cỏ trên người. Lúc tôi cúi đầu nhìn anh, thấy anh đang xoa bóp cánh tay.

Khi đấy tôi mới nhớ ra mình đã chiếm đoạt cánh tay anh cả buổi chiều, muôn vàn cảm xúc nổi lên trong đầu…

Anh đưa tôi đến một cửa hàng bánh ngọt, mua một chiếc bánh gateaux thật to cùng ăn với tôi.

Ăn được một nửa, anh hỏi tôi: “Vì sao em lại thích thứ khó ăn thế này nhỉ?”

“Em ghét nhất mùi vị này, nhưng mỗi ngày anh đều bắt em ăn!”

Sau đó, chúng tôi nhìn nhau, cười bất đắc dĩ, đẩy phần còn lại sang một bên!

Anh lấy ngón tay lau vệt kem dính trên môi tôi! Trước đây anh vẫn

thường xuyên làm như vậy, nhưng tôi không có cảm giác gì đặc biệt.

Hôm nay tôi bỗng thấy môi mình tê dại, lén lấy tay lau đi lau lại mới trở về trạng thái bình thường.

“Em thích ăn gì nhất?” Anh hỏi.

“Em…” Tôi muốn một ngụm nước đào mật ông, nghĩ một lát: “Em muốn ăn cơm do chính tay anh làm!”

“Em thật biết thưởng thức!” Anh vội vàng kéo tôi về nhà, tự mình xuống bếp nấu cho tôi một đĩa cơm rang trứng thơm ngào ngạt.

Đó là thứ ngon nhất tôi đã từng ăn. Tôi ăn không thừa hạt nào.

Anh ngồi bên tôi, nhìn tôi ăn xong: “Ngon không?”

“Là thứ ngon nhất mà em đã từng ăn! Không ngờ anh còn biết nấu cơm…”

“Từ nhỏ cha anh đi đánh bạc ở bên ngoài cả ngày, mẹ đi làm ở phân

xưởng từ rất sớm, không có thời gian chăm sóc anh. Anh tự mình làm gì đó để ăn…”

“Chẳng lẽ mỗi ngày anh đều ăn cái này sao?”

“Anh chỉ biết làm cái này thôi! Trải qua bao lần thất bại mới làm

được như thế đấy. Nếu em thích, ngày nào anh cũng làm cho em ăn.”

“Không cần!” Tôi liếm sạch mùi vị trên đầu đũa: “Mấy thứ tốt đẹp, có thể hưởng thụ một lần là đủ rồi!”

“Ừ…” Anh kéo tôi vào lồng ngực, môi dán bên tai tôi, nói: “Thế chừng nào em cho anh hưởng thụ mấy thứ tốt đẹp đây?”

“Anh muốn gì vậy?”

“Em thử nói xem?” Bàn tay trượt theo bả vai tôi xuống đùi, nhẹ nhàng

vuốt ve: “Để anh thử một lần đi, anh đợi ngày này lâu lắm rồi.”

“Em…” Dưới sự di chuyển chầm chậm của ngón tay anh, đầu gối trở nên

mềm nhũn, cả người dần dần chẳng còn sức lực. Tôi mềm mại ngả vào lòng

anh.

“Vài ngày nữa là sinh nhật mười tám tuổi của em rồi! Có muốn anh cho

em một sinh nhất khó quên nhất không? Chúc mừng em trưởng thành!”

Anh đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “trưởng thành”. Tôi dù ngốc cũng hiểu được anh có ý gì.

Tuy trong lòng tôi có chút kỳ vọng, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Không cần.”

“Khi phụ nữ nói không cần, tức là muốn…”

Tôi không đáp lại, đẩy anh ra, chạy thẳng lên tầng.

Tôi nằm trên giường cảm nhận lại về ngày hôm nay, còn cười trộm…

Tình yêu là gì? Người chưa từng thử sẽ không biết đến cảm giác mê mệt điên đảo vì nó…

***

Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi, anh thật sự đã để tôi trải

qua một ngày sinh nhật khó quên nhất trong đời, làm thế nào cũng không

quên được…

Hôm đấy là một ngày nắng ráo, mây trắng trong suốt, trời xanh thanh khiết.

Anh đưa tôi đến nhà cô giáo dạy dương cầm, lưu luyến ôm tôi, hôn rồi lại hôn.

“Em bị muộn rồi…”

“Vậy em đi lên đi, anh đến công ty một tí. Lát nữa học xong thì gọi

điện cho anh… Anh đưa em đến một nơi rất đặc biệt, chúc mừng em trưởng

thành…”

Tôi cười rụt rè, nói: “Em biết rồi!”


XtGem Forum catalog