òng anh mà nói: Em yêu anh!
Tôi không cầu mong vĩnh viên ở bên anh, sông cạn đá mòn. Tôi chỉ mong anh cầm tay tôi, ánh mắt say đắm nhìn tôi, dù chỉ là thoáng chốc…
Nhưng tôi không thể, chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung!
***
Tôi trải qua cuộc sống không có anh muốn nói tốt thì cũng là tốt!
Mỗi ngày tôi ngồi bên dương cầm, đàn từ sáng đến chiều. Mỗi ngày tôi
ngồi trên bàn cơm nhìn chiếc ghế trống đối diện, ăn sạch đồ ăn trước
mặt. Tới đêm khuya, tôi đi tới phòng đọc của anh ngồi đọc một đống báo,
xem một mẩu quảng cáo đến bình minh. Đôi khi tôi sẽ ngồi xem TV, ôm điện thoại trong ngực, ngủ…
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tôi mang theo đôi mắt thâm
quầng như gấu trúc đi xem lịch. Tôi phát hiện ra mới qua một tuần.
Tôi nản lòng buông nhạc phổ trong tay xuống, mặc quần áo định đi lượn phố. Nghe nói khi con gái đi dạo phố sẽ quên đi những chuyện không vui, tôi muốn thử xem.
Đi dạo phố là chuyện khá thú vị, tôi đi tới đi lui trong khu shop
quần áo nam cả buổi chiều. Tôi mua hơn mười cái sơ mi đủ loại màu sắc,
hai bộ âu phục, vô số quần, áo phông, bộ đồ ở nhà, còn thêm cả đồng hồ,
ví, cà vạt, thắt lưng,… Dù sao cũng chỉ là quẹt thẻ ngân hàng anh đưa
tôi mà thôi.
Người trong cửa hàng chỉ vào núi đồ trước mặt tôi, hỏi tôi có muốn tự mình mang về không, tôi gật đầu, “Có thể cho tôi một cái túi thật lớn
không?”
Họ mù mờ đưa túi cho tôi, tôi ngồi xuống bóc từng gói đồ ra, nhét
từng bộ quần áo vào, cả đống cà vạt, đồng hồ cũng quẳng vào trong đấy,
rồi kéo đi.
Thật sự không có sức mà đi. Tôi ôm túi ngơ ngẩn bên đường một lúc, rồi lại đi tiếp.
Đó là lần đầu tiên tôi nếm trải mùi vị nhớ nhung. Mới có bảy ngày thôi, mà đã sức cùng lực kiệt.
Ngày thứ mười, tôi đứng dậy trừ trong đống quần áo nam, đi thẳng tới bệnh viện.
Tôi không vào thăm anh, chỉ ngồi tại chiếc ghế dài trong vườn hoa
bệnh viện. Tôi nhìn lên cửa sổ phòng anh, nhìn đến lúc mặt trời lặn.
Có trời mới biết tôi muốn lên đến mức nào, muốn nhào vào trong ngực
anh nói cho anh biết tôi nhớ anh, tôi không trốn tránh nữa, không quan
tâm kết quả sẽ ra sao, để chúng tôi yêu đương cuồng nhiệt một lần.
Nhưng tôi không bỏ qua được thù hận trong tim, kết quả đã định sẽ vô cùng thê thảm…
Tôi khẽ cắn môi đứng lên, xoa bóp đôi chân tê tê, lặng lẽ rời khỏi.
Yêu anh, thế nên mong muốn anh sẽ hết hy vọng, từ bỏ tình yêu sẽ làm anh bị tổn thương này.
***
Tôi đàn dương cầm một ngày một đêm. Đến lúc đóng nắp đàn lại, tôi nằm cuộn mình trên sofa đếm ngày. Mới mười một ngày mà thôi.
Rốt cục anh phải nằm viện đến khi nào?
Y tá có chăm sóc tốt cho anh không?
Vết thương của anh còn đau không?
Nghĩ rồi lại nghĩ, tôi chạy đến bệnh viện.
Lần này tôi kích động hơn bất cứ lần nào khác, xông thẳng vào văn phòng của bác sĩ.
“Bác sĩ!” Tôi ngồi xuống, vội vã hỏi bác sĩ chính: “Vết thương của cha cháu sao rồi?”
“Cha cháu là ai?”
“Tên là Hàn Trạc Thần, là người bị đâm mấy hôm trước ấy.”
“Anh ta là cha cháu à?” Cô ấy nghi ngờ nhìn tôi, tìm bệnh án rồi đưa
cho tôi. “Vết thương phục hồi khá tốt, chỉ là tâm tình không ổn định.
Cháu đi nói với anh ấy, nếu như anh ta không phối hợp điều trị thì tự
gánh hậu quả.”
“Cám ơn!” Tôi xem bệnh án của anh ba bốn lần. Mặc dù tôi không hiểu
những thuật ngữ y học này cho lắm, nhưng đều nhớ kỹ từng từ từng chữ
trong lòng.
Ra khỏi văn phòng của bác sĩ, tôi định về nhà ngủ một lúc, thấy một
cô y tá xinh đẹp đang soi gương tán gẫu: “Anh ấy thật sự cool giống
truyền thuyết nha, ngay cả bị thương mà cũng cool như thế.”
“Ôi, mỗi ngày cậu đều ở với anh ấy cùng một phòng, làm những gì hả…”. Mấy cô y tá bên cạnh dùng bả vai huých cô ta, chớp mắt: “Nói nghe một
chút đi.”
“Yêu cầu anh ấy tiêm thuốc thôi…”. Cô y tá nhỏ đặt chiếc gương xuống, cười vô cùng hạnh phúc: “Thật ra anh ấy không đáng sợ như người khác
nói, anh ấy có loại khí phách trời sinh, hấp dẫn phụ nữ tiếp cận. Hôm
qua anh ấy nhìn ra cửa sổ, ánh mặt u buồn như thế, mình trông thấy lòng
cũng đau theo!”
“Khẳng định rằng nếu mình đi lên ôm lấy anh ấy, không chừng cũng có cơ hội…”
“Ôi, đổi lại là một người đàn ông khác mình sẽ lên thật đấy, nhưng là Hàn Trạc Thần mà, mình sao có can đảm!”.
Bước chân tôi cứng đờ, bất động đứng nguyên đấy.
Hôm qua? Vậy anh hẳn đã nhìn thấy tôi ngồi dưới tầng!
Tôi dựa người vào tường, niềm tin kiên định đã bị một sức mạnh vô
hình đánh tan. Tôi cúi đầu nhìn mặt đất, trong lòng tự thuyết phục lý
trí của mình: Đi thôi, đi yêu anh ấy một lần! Anh ấy vẫn đang chờ
mày! Anh ấy không quan tâm kết quả sẽ ra sao, anh ấy chỉ muốn mày có thể yêu anh một lần, hoặc để anh ấy yêu mày một lần!
Tôi lắc đầu, đè nén khát vọng, tiếp tục đi về cầu thang máy.
“Đợi chút!”. Là giọng nói của An Dĩ Phong. Tôi chạy thục mạng về phía tháng máy. Chỉ tiếc là tôi đã quên, An Dĩ Phong là loại người giống Hàn Trạc Thần.
Anh ta nói bạn chờ, chắc chắn là bạn sẽ chạy không thoát.
Bị An Dĩ Phong kéo vào phòng bệnh, tôi tựa vào cánh cửa, không dám
nói câu nào. Tôi sợ rằng mình mở miệng sẽ nói ra những lời không nên
nói. Hơn mười ngày không m