Insane
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328564

Bình chọn: 9.5.00/10/856 lượt.


Khi tôi chuẩn bị xuống xe, anh lại kéo tay tôi, cười rất không đứng đắn: “Anh chuẩn bị cho em dây lụa trắng rồi đấy…”

Dây lụa trắng???

Tôi nghĩ thật lâu mới ngộ ra ý của anh, lẩn vào trong ngực anh, ngón

tay vẽ thành những vòng tròn lên vòm ngực ấy: “Anh tính buộc em à, hay

là để em buộc anh…”

“Miễn là em vui, em muốn thế nào cũng được!”

“Thật không?” Tôi cười, hôn lên khuôn mặt anh, học theo giọng điệu

của anh trước đây, thì thầm bên tai: “Em nhất định sẽ trói anh vào

giường, nhìn anh cầu xin em… Cảm giác ấy nhất định rất kích thích!”

Cơ thể anh run lên, cánh tay ôm chặt cơ thể tôi: “Em đừng đi học dương cầm nữa, bây giờ chúng ta đi luôn.”

“Hẹn rồi cơ mà…”

Thật ra anh kiên trì thêm chút nữa, tôi sẽ đồng ý.

Anh vừa muốn nói gì đấy, điện thoạt đột nhiên reo, anh tiếp: “Phong, có chuyện gì?”

“Anh đang ở đâu?” Giọng nói của An Dĩ Phong hơi gấp gáp.

“Đưa Thiên Thiên đi học dương cầm, có việc gì không?”

“Có, chuyện rất quan trọng, gặp mặt rồi nói!”

“Cậu đang ở đâu?”

“Tại nhà anh.”

“Được!” Vẻ mặt Hàn Trạc Thần lập tức trở nên căng thẳng. “Tôi về ngay đây!”

Tôi cảm thấy hơi mất mát, xuống xe.

Xe từ từ khởi động, anh còn vươn ra cửa sổ, vẫy tay với tôi: “Gọi điện cho anh sớm chút đấy!”

“Em biết rồi!”

Khi tôi giơ tay vẫy, hạnh phúc đến nỗi khóe miệng không kìm được cong lên.

***

Bản thân tôi đang đàn cái gì tôi cũng không biết. Tôi hoàn toàn lơ đãng, không biết nói như thế nào.

Sau khi đàn xong bản nhạc ấy, tôi lén nhìn cô giáo dương cầm, đợi cô đưa ý kiến.

“Đàn không tệ! Tiếng đàn của em tràn ngập sự hạnh phúc và chờ mong,

tình cảm rất dạt dào.” Sau khi khen xong, vẻ mặt của cô mơ hồ lộ ra chút nặng nề: “Thiên Thiên, em đang yêu phải không?”

Thế giới âm nhạc từ trước đến nay không có cách nào che giấu được tình cảm.

Tôi thành thật gật đầu.

“Em còn trẻ, đừng coi tình yêu là một thứ quá tốt đẹp.”

“Dạ?” Tôi hiểu ý của cô.

Cô đã hơn năm mươi tuổi rồi, thế nhưng vẫn đơn côi bóng chiếc. Tiếng

đàn của cô lúc nào cũng khiến người ta buồn bã, nhất định cô đã từng

thất bại trong tình cảm.

Cô thở dài, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vỗ vai tôi: “Trước đây tôi có một học sinh, ngây thơ hồn nhiên giống em, coi tình yêu đẹp như

tranh như thơ. Cô ấy nói: Nếu như người cô ấy yêu bằng lòng đưa cô ấy đi nhìn biển hoa bỉ ngạn một lần, cô ấy có chết vì anh ta cũng cam lòng!“

Biển hoa bỉ ngạn!

Đúng vậy, loài hoa tuyệt mĩ!

Tôi vô tình chìm đắm vào trong ký ức buổi hẹn hò hôm đấy, môi lại cong lên.

“À, thêm nữa, cô ấy cũng có tên giống em, nhưng cô ấy họ Diệp, tên là Diệp Thiên Vu…”

Nụ cười trên môi trở nên cứng nhắc, Diệp Thiên Vu, người con gái sống trong mơ mộng, người con gái biết đàn dương cầm.

“Diệp Thiên Vu?”

“Cô ấy rất có thiên phú, cô cũng kỳ vọng khá lớn vào con bé, tưởng

rằng nó chắc chắn sẽ… Tiếc là, mới hai mươi tuổi đã tự sát, nghe bảo là

vì một người đàn ông… thế nên em nhất định đừng đơn giản quá…”

Những câu nói sau đó tôi không nghe thấy nữa, trong đầu vang vọng cái tên của cô ấy.

Tôi bỗng nhiên nhớ tới bức di thư kia!

Người con gái ấy muốn nghe một câu: Anh yêu em!, muốn một

cuộc hẹn hò lãng mạng, đi xem phim rạp, muốn nhìn bờ hoa bỉ ngạn, muốn

anh nhớ kỹ ngày sinh nhật của cô ấy, nhớ kỹ tên cô ấy…

Nên anh đã đặt cho tôi tên của cô;

Anh quan tâm chu đáo đến tôi như vậy, che chở tôidịu dàng như vậy;

Anh bắt đầu mời người dạy đàn cho tôi từ lúc chín tuổi, anh luôn luôn thích nhìn bóng lưng tôi khi ngồi đàn dương cầm;

Anh dịu dàng gọi tên tôi :”Thiên Thiên!”

Hóa ra anh vẫn luôn luôn coi tôi là cô ấy. Tôi chẳng qua chỉ là một

người thay thế, để anh có thể kéo dài tình yêu anh thiếu hụt người khác, bù đắp sự tiếc nuối trong lòng anh!

Anh thực hiện tất cả những tâm nguyện mà cô ấy chưa đạt được với tôi!

“Không! Không phải!”

Tôi kêu hai tiếng rồi chạy thẳng xuống tầng. Lúc đấy cô giáo rất kinh ngạc nhìn tôi.

Tôi muốn hỏi anh: Người anh yêu là tôi hay là cô gái kia? Mỗi lần anh gọi Thiên Thiên, trong lòng anh đang nghĩ tới tôi hay là cô ấy?

Xe tới cổng nhà, tiền tôi cũng không đưa mà chạy với tốc độ nhanh nhất qua bãi cỏ, vào đến phòng khách.

Cửa vẫn đóng, nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng An Dĩ Phong hét lên: “Loại đàn bà này chỉ để đùa bỡn thôi, bán vào hộp đêm đi!”

Tôi rất ít khi thấy anh ta tức giận như thế, không biết là vì ai!

Tôi đẩy cửa ra, thấy Hàn Trạc Thần ngồi trên ghế sofa, hai tay vùi

sâu vào trong tóc, đầu cúi gầm, cắn chặt môi dưới, mặt trắng như cắt

không còn hột máu.

Trong trí nhớ của tôi, anh luôn luôn lạnh lùng và điềm tĩnh, có tức

giận thế nào cũng mỉm cười, đau đớn thế nào cũng có thể che giấu, chưa

bao giờ anh lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng thế này…

An Dĩ Phong thấy tôi sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn Hàn Trạc Thần.

Hàn Trạc Thần dường như nghe được tiếng mở cửa, mở mắt ra nhìn tôi, vẻ mặt bỗng trở nên lạnh lùng.

Tôi cũng muốn thử lạnh lùng bình tĩnh chút, biết không nên làm phiền

anh lúc tâm trạng anh không tốt. Thế như thật sự tôi không đè nén được

khát vọng muốn có câu trả lời, tôi nhìn thẳng vào anh tầm nửa phút, cuối cùng cũng hỏi: “Cô