Ring ring
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327442

Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.

và dì sẽ đến, nhưng bốn

người mà sống trong nhà bé như lòng bàn tay này hẳn sẽ chật chội. Hơn

nữa Tiếu Dương lại bị thương, mỗi ngày ở đây lúc ăn lúc uống, tay chân

sẽ rất bất tiện.

Khương Hiểu Nhiên còn chưa kịp lo lắng chuyện này quá đã nhận được điện thoại của Tiếu Dương.

“Hiểu Hiểu”.

” Dạ”.

“Không có tinh thần à, nói chuyện như hết hơi vậy”.

“Ừm vâng”.

“Em có chuyện gì thế, đến bên hồ gặp anh”.

“Dạ”.

Khi Khương Hiểu Nhiên đi đến bên hồ, Tiếu Dương đã lái xe đợi ở đó, “Nhanh lên xe”.

Ngồi trên xe, Khương Hiểu Nhiên vẫn có dáng vẻ nhăn mặt nhíu mày.

“Hiểu Hiểu, hôm nay không vui à?”.

“Không có gì thì sao mà vui được”.

“Vừa đúng lúc, lao động một chút tâm tình sẽ tốt”.

“Lao đông?”. Khương Hiểu Nhiên nghi hoặc nhìn anh

Tiểu Dương lái xe dọc bờ hồ đến một còn đường nhỏ, chạy đến cuối đường.

Khương Hiểu Nhiên nhớ trước kia nơi này rất hẻo lánh, gần như không có

người ở.

Đã đến cuối đường mòn đột nhiên thấy sáng sủa rộng mở.

Ở đó có những tòa nhà cao tầng đứng sừng sững, một kiểu sắp xếp biệt thự

đan xen hợp lý, mỗi một căn biệt thự phía trước đều có hoa viên nhỏ với

những cây cỏ hoa lá khác nhau phát triển mạnh mẽ.

Khương Hiểu

Nhiên xuống xe, khẽ hít thở cái không khí nhàn nhạt mang nhiều hương

thơm tinh tế, nhiều hương vị rất riêng của nơi đây.

Đi theo Tiếu

Dương vào một tòa biệt thự, phòng khách không quá lớn như nhà của Lưu

Sảng, nhưng bài trí đồ đạc tứ phương chính giữa đều rất có con mắt thẩm

mỹ.

Trên sofa còn bọc một lớp màng mỏng, hiểu nhiên là vừa mua. Đối diện là chiếc kệ đặt một chiếc tivi LCD 55 inch.

Tiếu Dương ngồi trên ghế sofa vẫn còn được đóng gói, thì ra bộ sofa này được bọc một lớp nilong cẩn thận ngồi xuống còn phát ra tiếng sột soạt.

Khương Hiểu Nhiên sờ tay lên lớp vỏ nilong, đệm sofa rất êm. Cô thả lỏng người ngồi lên, thoái mái, rất đúng với giấc mơ của cô là có một ngôi

nhà mới và bộ ghế sofa êm ái.

Từ phòng khách vào thăm đến nhà bếp, bộ bàn ăn màu gỗ thô, Khương Hiểu Nhiên thấy rất sang trọng.

Tủ bếp tổng thể mang màu xanh nhạt, tường còn được sơn màu trắng, nhìn qua rất nhẹ nhàng thư thái.

Đi lên tầng hai có bốn phòng, một phòng là thư phòng, ba phòng khác là

phòng ngủ. Trong đó một phòng ngủ kéo dài ra liền với sân thượng rộng

rãi, có đặt một bộ ghế mây để có thể thưởng thức phong cảnh bên ngoài.

Màu sắc chủ đạo là màu vàng, đồ nội thất màu lam nhạt, cửa sổ và sàn nhà là màu tím cô thích.

Tất cả rất giống với giấc mơ về ngôi nhà mới của cô.

“Hiểu Hiểu, anh nghĩ mẹ và dì sắp đến, nhà kia lại nhỏ, căn biệt thự này là

anh mua trước đây, không to lắm, nhưng vài người ở thì không có vấn đề

gì”. Nói xong, anh đưa cho cô một chùm chìa khóa.

Khương Hiểu Nhiên cầm chùm chìa khóa, vẻ mặt do dự, không biết nên nhận hay không.

“Hiểu Hiểu, căn nhà này anh mua cho Dương Dương, em chỉ giúp con bé bảo quản

cho tốt thôi”. Tiếu Dương lấy một tập giấy tờ từ ngăn kéo, mở ra, bên

trong sổ đỏ có viết tên Khương Dương.

Ngoài việc tiếp nhận có lẽ cô không còn cách nào khác.

“Anh không phải bảo em đến lao động sao?”.

“Em đấy, trời sinh mệnh vất vả. Nhà này nói lớn không quá lớn, nói nhỏ

không quá nhỏ, nhưng quét dọn đến hai tiếng cũng chưa chắc đã xong đâu”.

“Về sau ở đây cũng phải làm còn gì”.

“Công ty anh có nhân viên tạp vụ làm bán thời gian, anh sẽ sắp xếp để người đó đến quét dọn vài ngày”.

Khương Hiểu Nhiên thấy Tiếu Dương đang nói liền sờ soạng lên sau đầu anh, vội vàng hỏi, “Đau lắm à?”.

Vẻ mặt Tiếu Dương ban đầu bình tĩnh nhưng ngay sau lại lộ ra vẻ đau đớn, khóe miệng còn run rẩy.

“Ngồi xuống đây”. Khương Hiểu Nhiên giúp anh ngồi lên mép giường.

Thấy dáng vẻ Tiếu Dương vẫn nhăn nhó, bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt lên gò má

anh, nhẹ giọng nói, “Được rồi, cố chịu, vết thương sắp lành rồi, từ từ

sẽ không đau”.

“Anh biết cách để không đau”. Tiểu Dương làm vẻ nghiêm túc nói.

“Cách gì?”. Khương Hiểu Nhiên hỏi.

Tiếu Dương nhắm mắt lại, không nói gì.

Dưới đôi lông mày đen dày, đôi lông mi dài khẽ nhúc nhích, dưới chiếc mũi cao thẳng, đôi môi dày cong lên so với bình thường.

Khương Hiểu Nhiên tức thì hiểu ám chỉ của anh, mặt đỏ tim đập nhanh, cô khẽ nghiêng đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.

Tiếu Dương mở mắt ra, càu nhàu nhìn cô, “Anh còn muốn nữa”.

“Anh cho là được ăn đường ngọt sao, lại còn muốn nữa”. Khương HIểu Nhiên trừng mắt lườm anh.

Tiếu Dương cố ý liếm môi, “Cái này còn ngọt hơn đường”.

Tay Khương Hiểu Nhiên véo lên cánh tay anh, “Đồ háo sắc, không biết xấu hổ”.

“Á”. Tiếu Dương khoa trương kêu to, “Có thể đổi chỗ đánh không? Chỗ này anh bị thương đấy”.

Nhìn thấy chỗ băng bó đầy băng gạc vừa bị cấu véo, trong lòng Khương Hiểu

Nhiên xót xa nhưng miệng lại nói, “Đáng đời, nhìn anh còn ba hoa lắm”.

Khi Tiếu Dương lái xe ra đến bên hồ, tâm tình Khương Hiểu Nhiên vẫn còn ở trong biệt thự.

Nói là mua nhà cho con gái nhưng trang trí trang hoàng, đồ nội thất bên

trong đều theo sở thích của cô. Trong sổ bất động sản có chứng nhận,

ngày mua chính là ngày hai người họ mâu thuẫn.

Cô không tưởng

tượng được, trong lòng Tiếu Dương một bên