Nhiên còn không tiểu hóa nổi những thứ mình vừa nhìn được, tất cả đều đầy đủ, thì ra anh ấy đã có dự mưu từ lâu.
Thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô, Tiếu Dương khẽ xoa má cô.
Cô vừa kịp lấy lại tinh thần, Tiếu Dương đã đóng cửa đi ra ngoài.
Rửa sạch sẽ xong, Khương Hiểu Nhiên lên giường, đệm có gì đó hơi cứng, cô sờ sờ, thì ra ở dưới chăn có cái điều khiển.
Cắm điện, cô nằm trên giường mở Tivi, có rất nhiều đài đang phát sóng phim “Nhà nhỏ” [1'>.
Nếu là trước đây, xem bộ phim này chắc chắn cô sẽ cảm động. Nhưng lúc này
cô đang nằm trong căn phòng ngủ rộng rãi thoải mái, lại còn được trang
hoàng sang trọng, bên ngoài có hoa viên tươi mát, cô không có tư cách
hối hận.
Lúc xem đến cảnh Tống Tư Minh và Hải Tảo gian díu với nhau, cô thấy rất tức giận và kích động.
Nhớ ngày xưa, Tống Tư Minh và vợ đã từng có những khoảng thời gian rất đẹp.
Thời gian trôi qua, vẻ đẹp của người phụ nữ đã sa sút và bị cuộc sống tình
dục vợ chồng mài mòn. Người đàn ông còn lấy cớ xuất tinh, không còn
tiếng nói chung với vợ, không còn những ngày hạnh phúc với vợ.
Kỳ thực, chỉ là muốn tìm lý do để ra bên ngoài ăn vụng mà thôi.
Trong đầu cô không khỏi nhớ đến lời thư kí nói, cô gái tên Hương Hương kia
còn đến tận cửa công ty. Mặc dù Tiếu Dương nói anh và cô ấy không hề có
gì nhưng cô ấy vừa trẻ lại xinh đẹp như vậy, khó có thể đảm bảo một ngày nào đó anh không bị cám dỗ.
Miên man suy nghĩ hồi lâu, cô mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Đến nửa đêm cảm thấy cơ thể có gì đó bị đàn áp, khó thở.
Cô bật đèn đầu giường, mông lung mở mắt mới phát hiện Tiếu Dương đã sớm leo lên giường nằm phía sau ôm cô và đang ngủ rất say.
Cô đột nhiên đẩy anh ra, “Tiếu Dương, sao anh lại ngủ ở đây?”.
Tiếu Dương cảm thấy trong tay vắng vẻ, lại tiến đến ôm lấy cô từ sau lần nữa, sau đó thỏa mãn thở sâu một tiếng.
Vòng ôm của anh rất mạnh mẽ, Khương Hiểu Nhiên không thể thoát khỏi lồng ngực anh.
Hơn nữa càng giãy giụa, cơ thể anh càng siết chặt vào cô khiến hơi nóng kịch liệt bay lên, tay còn kiên quyết giữ chặt mông cô.
“Đừng giả bộ ngủ nữa, anh cố ý phải không?”.
” Hiểu Hiểu, phòng kia anh không có chăn, trời lạnh thế này, anh biết em
cũng không muốn anh lại sinh bệnh nên đã chủ động dành vòng ôm miễn phí
này cho em đấy”.
“Vậy anh thả lỏng ra một chút không được sao?”.
Bàn tay Tiếu Dương từ thắt lưng đi xuống, sau đó dừng lại ở bộ phận mẫn cảm của cô.
“Hiểu Hiểu. Đám thông ở dưới này…. “. Ngữ khí Tiếu Dương thật chân thành.
Chắc chắn là cố ý.
Khương Hiểu Nhiên hét lên một tiếng, cả cơ thể nóng lên.
Tiếu Dương chớp lấy thời cơ ngậm vành tai cô, tinh tế liếm cắn.
Một bàn tay bị thương còn đang quấn băng gạc cũng không nhàn rỗi đặt nên chỗ mềm mại cao nhất của cô.
Băng gạc thô ráp thỉnh thoảng lại chà xát nơi da thịt mềm mại của cô, hơi
hơi đau nhưng tim Khương Hiểu Nhiên lại thấy mềm nhũn ra.
Trong
lòng khẽ thở dài, đàn ông đúng là dùng nửa thân dưới suy xét vấn đề, đã
bị thương như vậy rồi mà còn không thèm quan tâm đến nó nữa. Vì thế cô
càng không dám giãy giụa, sợ đụng vào vết thương của anh.
“Tiếu Dương, anh bị thương thế này thì không nên làm vậy”. Cô nói thật uyển chuyển.
“Không làm vậy anh không chịu nổi mất”. Tiếu Dương mơ hồ trả lời, “Không tin, em sờ xem”.
Nói xong, bắt lấy tay cô đặt vào chỗ nóng rực.
Khương Hiểu Nhiên thấy choáng váng, tay càng không dám động.
Tiếu Dương đè lên người cô, miệng làm càn tiến sâu vào cô, dịu dàng mạnh mẽ nếm thử từng dây thần kinh mẫn cảm của cô.
Cô không thể thở nổi, tay lặng lẽ siết chặt thắt lưng anh, hai người quấn chặt lấy nhau.
Lửa nóng trên da thịt Tiếu Dương áp chặt vào làn da hơi lạnh của cô, cô hoàn toàn đầu hàng.
Cảm giác ấy, chỉ có trong giấc mơ.
Cả người cô run rẩy, toàn tế bào trong cơ thể thét gào, cho em. Giống như
người bộ hành trên sa mạc gặp được ốc đảo, cơn khát sắp tuyệt vọng đã
tìm thấy một tia hy vọng trên đảo Cam tuyền.
Cảm giác thời khắc đẹp nhất đã lên đỉnh điểm, cả thể xác và tinh thần giao hòa, hận không thể hòa nhập đối phương vào làm một.
Tựa hồ như có điện giật, cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng đến đỉnh đầu,
máu tăng tốc chảy về, Tiếu Dương ra sức tiến vào, trước mặt cô có một
vệt sáng trắng xẹt qua, nháy mắt sau đã mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, phía dưới có chút đau nhức, Tiếu Dương cẩn thận cầm khăn lau cho cô.
Khương Hiểu Nhiên không thể tin vào hai mắt mình, cô đoạt lại khăn, nhẹ giọng nói, “Để em tự làm”.
Tiếu Dương cười nhìn cô, “Lại còn ngại nữa”.
Khương Hiểu Nhiên nhắm mắt lại, không dám nhìn anh.
Tiếu Dương nhận khăn lau từ tay cô, xuống giường, ném vào phòng tắm.
Người này, quần áo còn không mặc quần áo, cứ trần chuồng đi lại nghênh ngang
trong phòng thế kia, Khương Hiểu Nhiên vừa mở mắt đã xấu hổ nhắm lại.
“Bà xã”. Tiếu Dương chui vào trong chăn, ôm chặt lấy cô.
“Ai là bã xã của anh, đừng có nói lung tung”. Khương Hiểu Nhiên quay lưng về phía anh.
“Nếu không ngày mai chúng ta đi đăng kí, thế không phải sẽ danh chính ngôn thuận sao”.
“Việc này phải thận trọng”. Ngữ khí Khương Hiểu Nhiên nghiêm túc.
Trong lòng Tiếu Dương biết c