Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326990

Bình chọn: 10.00/10/699 lượt.

đau nhức, có lẽ cũng dính ít axit

sunfuric, cổ thì không cần nói, ngay cả mu bàn tay trái cũng bị bỏng

nặng.

Vừa rồi ở cạnh Hiểu Nhiên, anh cố ý giấu mặt sau cái áo,

anh không muốn để cho cô nhìn thấy vết bỏng nặng, anh lại càng không

muốn nhìn thấy những giọt nước mắt của cô.

“Anh có bao nhiêu vết

thương, trước hết tôi tẩy rửa sạch sẽ rồi băng bó, sau đó anh phải uống

thuốc giảm đau hạ nhiệt May mắn giờ là mùa đông, nếu không anh rất dễ bị nhiễm cảm”. Bác sĩ ở bên làm sạch miệng vết thương nói.

“Nhưng tôi còn đề nghị anh nằm viện quan sát vài ngày. Vết thương của anh tương đối sâu, chỉ sợ để lại sẹo”.

Tiếu Dương mỉm cười. “Không có việc gì đâu, tôi cũng không phải phụ nữ, để lại một chút sẹo thì tính làm gì”.

“Tôi không đồng ý với anh quan điểm đó, bây giờ đàn ông cũng phải quan tâm

vẻ đẹp. Anh không biết thôi, có rất nhiều khách hàng đến thẩm mỹ viện là đàn ông đấy”. Bác sĩ phản bác lại anh.

Tiếu Dương thấy vị bác sĩ nam này khoảng chừng hai mươi mấy tuổi, bề ngoài nhã nhặn, trên mặt

nhìn qua là biết được chăm sóc cẩn thận, liền không nói thêm gì nữa.

Lái xe trên đường khó khăn. Người chỉ dùng được một tay, tay kia chỉ đặt lên vô lăng, không dám dùng sức.

Chờ khi đến nhà Khương Hiểu Nhiên, đã là chiều tối.

Vừa vào cửa, Khương Hiểu Nhiên đã chạy ra lấy một đôi dép mới tinh từ trong tủ giày cho anh, “Đi vào cho ấm”.

Khi Tiếu Dương đi dép, cô nhìn thấy sau đầu anh băng bó nhiều bông gạc, vội đi lên trước mặt anh, “Anh nghỉ ngơi thôi, đừng đụng vào vết thương”.

Tiếu Dương ngồi trên sôfa, vui vẻ xem tivi.

Khương Hiểu Nhiên pha một ấm trà xanh đặt trên bàn uống nước.

Đến đây bao nhiêu lần, đây là lần đầu tiên được hưởng thụ đãi ngộ cao cấp

như vậy, trong lòng Tiếu Dương rất hoan hỉ, mọi đau đớn trên người dường như không còn cảm giác.

Khương Hiểu Nhiên tránh vào phòng bếp

nấu cơm, trong lòng đau rát, vừa rồi thấy trên đầu Tiếu Dương băng bó

nghiêm trọng như vậy, cô biết vết thương anh không hề nhẹ.

Khi đi mua đồ ăn, cô có ý mua cá quả, nghe nói món này rất nhanh giúp miệng

vết thương lành lại, đun nhỏ lửa từ chiều cho đến bây giờ, sợ thịt cá

đều mềm nhũn ra rồi.

Lúc ăn cơm, cô múc một bát canh lớn đặt trước mặt Tiếu Dương.

“Ba à, sao ba lại bị thương vậy?”. Dương Dương hỏi.

“À, đi đường không cẩn thận vấp ngã thôi. Dương Dương, từ nay con đi đường phải chú ý cẩn thận đấy”.

“Ăn canh đi, nguội lại tanh”.

“Mẹ, mẹ thật bất công, sao con lại không có canh?”.

“Bởi vì ba con bị thương, còn chúng ta không bị thương nên không cần ăn”.

“Hiểu Hiểu, anh không ăn nhiều như vậy được, chia một nửa cho Dương Dương”.

“Anh đừng chiều con bé quá, mà nó không thích ăn canh cá đâu, thấy anh có mà nó không có nên tị nạnh vậy thôi”.

Dương Dương bĩu môi ăn cơm, thầm nói nhỏ giọng, “Bất công”.

Sau khi ăn xong, Khương Hiểu Nhiên ngồi trên sôfa gọt táo, gọt xong rồi bổ

thành nhiều miếng nhỏ bỏ vào trong đĩa, sau đó lấy dĩa cắm vào, ân cần

đưa cho anh.

Tiếu Dương cầm một miếng bỏ vào trong miệng, thật ngọt, tiếp đó anh ăn thêm vài miệng.

“Ăn nhiều một chút, tốt cho tiêu hóa”. Khương Hiểu Nhiên khuyên bảo.

Tiếu Dương vốn định nói, ăn hoa quả trước khi ăn cơm tốt cho dạ dày hơn, nhưng thấy dáng vẻ tha thiết của cô, lại ngừng nói.

“Không ăn sao, sao anh lại không ăn nữa?”.

“Ai bảo vậy”. Tiếu Dương bưng đĩa lên, lấy một miếng rồi lại một miếng ăn.

“Sao phải ăn vội vàng như vậy, làm gì có ai tranh với anh”. Khương Hiểu Nhiên giận dữ cười.

Lúc cô cười, đôi mày cong cong, khuôn mặt rạng rỡ, đúng như bông hoa tràn

đầy sức sống giữa mùa xuân, Tiếu Dương đang bưng đĩa, quên không bỏ

xuống.

“Ngốc ạ”. Ngón tay trỏ Khương Hiểu Nhiên khẽ ấn lên trán anh.

Tay Tiếu Dương bắt lấy tay cô, tựa trán vào trán cô, mũi kề bên mũi cô, môi cũng gần đến milimet, “Anh mà là ngốc à, vậy sao có thể tạo ra Dương

Dương có mầm mống tốt đẹp như vậy”.

Khương Hiểu Nhiên quay đầu,

môi không cẩn thận cọ xát vào mặt anh, khuôn mặt càng thêm đỏ, “Không

biết xấu hổ, chỉ có anh như vậy, mèo khen mèo dài đuôi”.

“Anh còn không biết xấu hổ hơn cơ”. Nói xong, Tiếu Dương nhào vào ôm cô ngã

xuống sôfa, môi vô cùng chính xác tìm kiếm mục tiêu, gán chặt không rời

ra.

“Ba, ba mau đến đây dạy con làm đề tài”. Dương Dương ở trong phòng gọi.

Khương Hiểu Nhiên giục anh,”Còn không đi đi”.

Đợi con gái ngủ, kim đồng hồ đã chỉ 10h30.

Khương Hiểu Nhiên nhìn tay anh bị thương, “Hay anh ngủ ở phòng em, em sang phòng Dương Dương nằm được rồi”.

“Em ngủ cạnh anh rất tốt, việc gì phải ảnh hưởng đến con nhỏ”.

“Anh là bệnh nhân, xoay người sợ động phải vết thương. Anh không nghe lời em cho anh về nhà đấy”.

Tiếu Dương làm nũng tựa vào vai cô, “Không cần, anh sẽ thật ngoan”.

Lúc tối ngủ, Tiếu Dương nằm trên giường cô, trong chiếc chăn ấm có mùi

hương quen thuộc, mùi thơm thoang thoảng trên cơ thể người phụ nữ anh

yêu, anh nằm trên gối, khẽ hít sâu để thu lại mùi hương này.

Hiểu Hiểu, anh đã về nhà.

Rất tự nhiên, Tiếu Dương đã dần dần bước vào cuộc sống gia đình với Khương Hiểu Nhiên.

Cách lễ mừng năm mới chỉ có vài ngày, nghĩ đến mẹ


Old school Easter eggs.