cô không nên nghĩ quẩn như vậy”.
“Được, tôi sẽ nói thật cho cô. Cô có hay lên mạng không?”.
Khương Hiểu Nhiên thấy kỳ lạ với cái vấn đề này, “Tôi rất ít lên mạng”.
“Tôi thành người nổi tiếng rồi, ảnh chụp tôi đã được lưu truyền khắp nơi
trên mạng”. Ngữ khí Phan Yến Ny thật bình tĩnh nhưng trong mắt lại lóe
ra lửa giận.
Khương Hiểu Nhiên cảm thấy có gì đó không hay, nhưng không nói nên được vì sao.
Cô bước từng bước lên trước, tới gần Phan Yến Ny.
Phan Yến Ny đột nhiên ngồi xổm người xuống, cầm lên một cái chai.
Khương Hiểu Nhiên thấy hành động kỳ lạ của cô ta, cái chai trong tay cô ta là gì vậy?
Khoảng cách hai người ngày càng gần, ngay lúc Khương Hiểu Nhiên cách cô ta chỉ còn hai, ba bước chân, ở phía sau truyền đến tiếng gọi, “Hiểu Nhiên,
dừng lại”.
Ngay sau đó lại là một câu, “Hiểu Hiểu, đừng tiến lên”.
Khương Hiểu Nhiên quay đầu nhìn chỉ thấy hai người đàn ông vội vã đang đi về phía cô.
“Ha ha ha, tình cũ tình mới đều tề tụ đông đủ một chỗ, Khương Hiểu Nhiên,
cô thật có bản lĩnh”. Một cơn gió thổi làm rối tung mái tóc xoăn của
Phan Yến Ny, khiến bộ mặt cô ta càng trở nên méo mó.
” Cố Thiên
Nhân, mọi người đều nói một đêm vợ chồng tình nghĩa trăm năm. Anh giỏi
lắm, anh quên tôi, tôi không trách anh. Nhưng anh có cần thiết phải
tuyệt tình như vậy không? Anh đưa ảnh chụp tôi lên mạng. Không nghĩ đến
giờ đây tôi lại trở thành nhân vật chính nổi tiếng, tất cả đều phải cảm
ơn anh đã ban tặng “.
“Yến Ny, cô đừng kích động, bỏ cái chai
xuống”. Cố Thiên Nhân khuyên bảo, “Mặc kệ cô tin hay không, tôi không
tung ảnh cô lên mạng”.
Phan Yến Ny thấy hai người đàn ông chạy
đến càng gần, lập tức nói với Khương Hiểu Nhiên, “Khương Hiểu Nhiên, cô
bảo họ không cần đi lên, nếu không tôi sẽ nhảy xuống đó”.
“Hai anh đừng lại gần”. Khương Hiểu Nhiên chạy nhanh ngăn bọn họ.
Nhưng vào lúc này, trong mắt Phan Yến Ny lộ ra vẻ quỷ quái tàn ác, cô ta mở
nắp chai, nhắm vào người Khương Hiểu Nhiên để hắt thứ chất lỏng bên
trong.
Khương Hiểu Nhiên không kịp phản ứng, một người từ phía
sau đã bổ nhào về phía cô, chất lỏng vẻ một đường cong duyên dáng trên
không trung rồi rơi một phần vào người anh, phát ra tiếng kêu sùi sùi.
“Tiếu Dương, anh làm sao vậy, anh đừng làm em sợ”. Khương Hiểu Nhiên đỡ người anh bật khóc.
“Anh không sao, em đừng động vào”. Tiếu Dương mạnh mẽ ngăn cô lại.
“Phan Yến Ny, cô điên rồi”. Cố Thiên Nhân xông lên trước, cầm cái chai trong tay cô ta ném xuống đất.
“Phải, tôi điên rồi đây. Người phụ nữ kia có gì tốt mà sao các anh đều che chở cho cô ta. Nếu không có cô ta thì hồi học đại học tôi đã có một mối
tình đẹp. Được rồi, chuyện trước kia, tôi sẽ không so đo với cô ta.
Nhưng anh lại vì cô ta mà ly hôn với tôi. Còn dùng những tấm ảnh đáng
chết kia uy hiếp tôi. Tôi không cam lòng, dựa vào cái gì cô ta được nâng niu trong tay, còn tôi lại bị coi như rác rưởi ném đi”.
” Thực
tế là Phan Yến Ny, nếu không có Hiểu Nhiên, lúc trước tôi sẽ không bao
giờ bắt đầu với cô”. Tiếu Dương đang đổ rạp trên đất nói.
” Tiếu
Dương, anh đừng nặng tình quá, người phụ nữ này đã sớm gian díu với Cố
Thiên Nhân rồi, chỉ khổ cho anh vẫn coi cô ta là bảo bối. Cả hai chúng
ta đều là người bị lừa dối, anh đừng ngớ ngẩn nữa”.
Cố Thiên Nhân thương hại nhìn cô ta, “Yến Ny, cô có biết hay không? Hành vi vừa rồi
của cô đủ để cô ở trong tù bóc lịch vài năm đó”.
“Ngồi tù”. Phan Yến Ny đứng lặng ở đó, không nói thêm gì.
Cố Thiên Nhân đi qua, ngồi xổm trên đất, “Tiếu Dương, anh có dậy được không? Tôi đỡ anh”.
Tay Tiếu Dương chống xuống đất, từ từ đứng lên, “Tôi vẫn dậy được”.
Khương Hiểu Nhiên cũng đứng dậy, cô đỡ Tiếu Dương lên, phát hiện thấy chỗ áo ở cánh tay đã bị axit sunfuric ăn mòn, mục nát, khi ngẩng đầu lại thấy
chỗ cổ có vùng da bị loét, máu đỏ chảy ròng xuống.
” A, Tiểu Dương nhanh đến bệnh viện”. Trong mắt Khương Hiểu Nhiên lộ ra vẻ sợ hãi.
Tiếu Dương lấy tay che đôi mắt cô lại, “Đừng nhìn nữa, chuyện bé xé ra to “.
Lúc này, trên sân thượng xuất hiện một đống người, trong đó có vài viên cảnh sát.
“Phan Yến Ny, cô là người bị tình nghi có hành vi bất hợp pháp gây thương
tích cho người khác, bây giờ tạm thời bắt giữ cô”. Cảnh sát còng tay vào cổ tay cô ta.
Sắc mặt Phan Yến Ny xám xịt, lúc gần đi còn hung hăng trừng mắt nhìn Khương Hiểu Nhiên.
Cố Thiên Nhân nhìn theo Khương Hiểu Nhiên đỡ Tiếu Dương rời đi cho đến khi hình bóng của bọ đã biến mất mới cười khổ đi xuống sân thượng.
Vừa rồi, chẳng qua anh chỉ chậm một bước.
Từ đây, khoảng cách giữa anh và Khương Hiểu Nhiên càng xa ngàn dặm.
Khương Hiểu Nhiên muốn gọi xe đưa Tiếu Dương đi bệnh viện.
“Không cần, anh đi lấy xe, em về trước đi”.
“Không được, em đưa anh đi”.
“Đừng lề mề nữa, em về sớm nấu cơm đi, chờ anh về nhà có cơm nóng hổi ăn
ngay, như vậy không hơn sao”. Ngữ khí Tiếu Dương quả quyết.
Nói xong, một mình anh lái xe đi đến bệnh viên.
Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra miệng vết thương cho anh, cau mày.
Tiếu Dương biết dáng vẻ bản thân mình giờ rất chật vật, áo khoác phía sau
gần như bị tàn phá, ở gáy có một chỗ