Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327395

Bình chọn: 8.00/10/739 lượt.

n cho bà Trương, mới biết được nhà cô có việc nên về

thành phố A vài ngày.

Lòng cảm thấy bất an, nhất định đã xảy ra

chuyện gì, nếu không cô không bỏ khoảng thời gian cuối năm cửa hàng kinh doanh tốt nhất mà rời khỏi thành phố B.

Nghĩ vậy, anh nhanh chóng mua vé, ngồi bốn tiếng xe lửa đuổi đến thành phố A.

Lúc về nhà, ba mẹ rất kinh ngạc. Không phải là ngày nghỉ mà trở về nhà, đúng là chuyện lạ lần đầu tiên xảy ra.

Ba bảo anh vào thư phòng nói chuyện.

“Tiếu Dương này, con không phải có chuyện gì chứ? Vội vội vàng vàng về nhà, đến điện thoại cũng không gọi về báo một câu”.

“Ba đừng quan tâm, không có chuyện lớn gì đâu”.

“Vài ngày trước, Quách Doanh đến nhà chơi, nó nói hai đứa đã chia tay. Mẹ

con rất tức giận, bác Quách cũng luôn hỏi ba đã có chuyện gì, dù sao con cũng nên báo cho gia đình một câu chứ”.

“Chỉ thấy không hợp thôi, bây giờ chia tay còn tốt hơn sau này lại ly hôn”.

“Tiểu Doanh nói không giống con, nó nói con có người khác, nói con và Hiểu Nhiên đã về với nhau”.

“Ba, con gặp Hiểu Nhiên, con cũng muốn bắt đầu lại với cô ấy”.

“Lẽ ra con lớn vậy, ba cũng không quản con. Nhưng con và Hiểu Nhiên có thể

được không? Lúc trước không phải mẹ khuyên con đừng lấy nó, rồi sau hai

năm đã ly hôn. Năm nay, con cũng đã ba mươi lăm tuổi, ổn định gia đình

đi, không nên tự động làm theo ý mình nữa”.

“Hiểu Nhiên đã sinh cho con một đứa con gái, ba được lên chức ông rồi”.

“Thật sự à?!”. Ông Tiếu kích động đứng lên, “Sao con không nói sớm, đứa nhỏ đã bao nhiêu tuổi rồi?”.

“Đến năm nay là chín tuổi rồi”.

“Hiểu Nhiên lúc trước mang thai, sao vẫn cứng đầu ly hôn, sinh con cũng không nói cho chúng ta biết?”.

“Sau chuyện đó cô ấy mới phát hiện”.

“Vậy con định khi nào thì tái hôn?”.

“Con rất muốn, nhưng tâm tư cô ấy đang cân nhắc”.

Ông Tiếu ngồi trở lại ghế dựa, nhìn thẳng vào mắt anh nói, “Từ nhỏ con đã

là con trai độc nhất trong nhà, năng lực mạnh mẽ, tính khí cũng rất mạnh mẽ. Sự nghiệp của con ba không cần lo lắng. Nhưng chuyện tình cảm lại

khác, đối với phụ nữ, lúc nào nên mềm mỏng phải mềm mỏng, lúc nào nên

bao bọc mới được bao bọc.

Mẹ con và ba đã kết hôn ba mươi sáu

năm, tính tình bà ấy thế nào, người bình thường có lẽ khó mà chịu được.

Nhưng ba đã phải lấy nhu thắng cương, nên qua nhiều năm như vậy, mưa gió cũng không quật đổ được. Con muốn ở bên Hiểu Nhiên, thì phải biết

nhường nhịn lẫn nhau. Con bé tính khí rất mạnh mẽ cứng đầu, con mà cũng

vậy thì hai đứa trở mặt rất nhanh”.

Tiếu Dương cúi đầu không nói.

“Con đừng nghĩ nhượng bộ thì sẽ mất mặt. Kỳ thực ở nhà, người ngoài thấy vậy thôi. Ở bên ngoài, con bé sẽ nhớ những cái tốt đẹp của con, không để

cho con phải mất mặt đâu”.

“Con đã nhường cô ấy, nhưng không có hiệu quả”.

“Con phải chú ý phương pháp, hầu như phụ nữ đều sợ bị bao bọc quá mức, con

muốn ghi điểm thành tích trước mặt con bé thì da mặt phải dày hơn, miệng phải ngọt hơn, tay chân linh hoạt lên, ba không tin con bé không quay

đầu lại”.

Vẻ mặt Tiếu Dương kính nể nhìn ba, mỗi câu như một kiến thức cần học hỏi. Đúng là gừng càng già càng cay.

Ba đứng dậy vỗ vai anh, “Cân nhắc cho kĩ lưỡng vào”.

Tiếu Dương thuộc phái hành động, nên ngay lập tức gọi điện thoại đến nhà dì

cô, biết được cô đi bệnh viên liền đến ngay bệnh viện gặp cô, ai ngờ cô

mới rời đi.

Sau đó ở dưới nhà đợi hai tiếng mới thấy cô trở về.

Lúc ấy anh ở phía sau ôm cô, như tìm lại được cảm giác năm xưa.

Không thể kiểm soát nổi, anh hôn cô.

Nhưng cô vẫn kháng cự anh.

Anh cúi đầu thở dài, tất cả mọi chuyện lại bắt đầu từ đầu.

Khương Hiểu Nhiên về nhà, trong phòng tối đen, mẹ và dì đều đã ngủ.

Cô mệt mỏi không muốn rửa mặt, gục đầu lên giường.

Mất hai tiếng đi đường, cả người sớm đã tan tác, lại còn bị Tiếu Dương cố

tình càn quấy. Ngón tay cô áp lên môi, mải mê nghĩ, thật sự là người dã

man, lúc bắt đầu đều chẳng hề quan tâm.

Ở trên đường lại dám làm

những chuyện như vậy, còn giở trò ăn đậu hũ cô nữa. Làm khi người đi bộ

đi sát qua cô căng thẳng không dám thở.

Trong lòng cô hừ một tiếng, lần sau nhất định không để anh ta làm vậy.

Sáng sớm hôm sau, Khương Hiểu Nhiên mua gà, nấu nồi cháo trắng thơm ngon đưa đến bệnh viện.

Cô bước vào phòng bệnh thấy ba và mẹ kế ngồi đó.

“Hiển Nhiên, con đã đến rồi”. Ánh mắt ba sáng ngời hiện lên nụ cười.

“Con vừa hầm cháo gà, ba chịu khó ăn một chút”.

“A, đến đúng lúc lắm, tối nay dì muốn đến căn tin gọi cháo loãng”. Mẹ kế cũng mỉm cười.

Lúc ba ăn cháo, cô kéo mẹ kế ra ngoài hành lang.

“Kết quả bệnh của ông thế nào?”.

“Haiz, bác sĩ nói phải mổ. Nhưng tỉ lệ thành công chỉ có 30% thôi”.

“Còn bao lâu?”.

“Nhiều nhất là nửa tháng”.

Tay Khương Hiểu Nhiên nắm chặt, “Con đi hỏi bác sĩ một chút”.

Đi vào phòng vừa lúc gặp bác sĩ Vương.

“Bác sĩ, tôi là con gái của Khương Xuân Dương, tôi muốn hỏi xem kết quả bệnh tình của ông ấy thế nào rồi?”.

“Ông ấy đã đến giai đoạn cuối. Tôi đã đề nghị nếu kinh tế gia đình không tốt thì cứ để như vậy một thời gian …. nhưng tôi buộc phải thừa nhận, lúc

chịu làm phẩu thuật tỷ lệ thành công cũng chỉ đạt 20%”.

“Cần bao nh


The Soda Pop