cho cô.
Dì rót cốc nước cho cô, “Mệt không, nghỉ ngơi một chút rồi đi ngủ”.
Khương Hiểu Nhiên cười, lấy phong bì đỏ từ túi đưa cho bà, “Dì à, tặng dì quà gặp mặt”.
“Đứa trẻ này, còn khách khí với dì nữa”.
“Có gì đâu mà, chúng ta đã bao năm không gặp rồi”. Cô nhét vào túi dì.
Rửa sạch sẽ xong, cô đi vào phòng, mẹ cô ngồi bên giường chờ.
“Ngồi đi, Hiểu Nhiên”. Mẹ giữ chặt tay cô,
“Mẹ, mẹ còn chưa ngủ sao?”.
“Mẹ con ta nói chuyện một chút. Lần trước lúc mẹ đi, con nói để Lưu Sảng giới thiệu bạn cho, kết quả thế nào?”.
Khương Hiểu Nhiên không dám nói tình hình thực tế, lần đó Đặng Phổ gặp Tiếu
Dương, sau đó có tìm cô vài lần, cô đều từ chối, về sau không thấy liên
lạc nữa.
“Việc này không vội, từ từ rồi chuyện gì đến sẽ đến”.
“Con đừng giấu mẹ, lần trước mẹ gọi điện về nhà, Dương Dương nói nó có ba, có phải Tiếu Dương đã về rồi không?”.
” Vâng”.
“Nó muốn hợp lại sao?”.
“Không hẳn là vậy”.
“Đó là chuyện tốt, con không cần phải nhớ đến nó nữa, thanh thản mà ổn định cuộc sống cho mình đi. Ban đầu mẹ đã nghĩ, nếu nó thành tâm muốn hợp
lại, kỳ thực có thể xem xét”.
“Mẹ, mẹ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, chuyện của con con sẽ tính”.
Bà Khương lắc đầu, “Ba con đang ở bệnh viện tỉnh, ngày mai con đến thăm ông ấy đi”.
Nói xong, bà bước ra khỏi phòng.
Khương Hiểu Nhiên nằm trên giường, nghĩ đến ngày mai gặp ba, có chút bất an.
Trong kí ức của cô, gương mặt của ba đã rất mơ hồ, còn lại trong tâm trí chỉ là hình bóng lần cuối cùng ông đến thăm cô.
Đó là năm cô học cấp ba, ba đến năm cô, trong tay vẫn như năm nào cầm chiếc kẹo đường.
“Ba, con đã mười bảy tuổi rồi, sao ba cứ mua mấy thứ trẻ con đấy cho con”.
“À, em trai con cũng thích ăn, mua rồi thành quen ". Ba ngượng ngùng nói.
Khương Hiểu Nhiên cố kiềm chế sống mũi đang cay cay, “Lần sau đừng mua nữa”.
“Học hành sao rồi, còn một tháng nữa là kỳ tuyển sinh đại học rồi”.
“Vẫn bình thường”.
“Ba cũng không có nhiều nhặn gì, đây có một quyển sổ tiết kiệm, đứng tên
con, bên trong có hai ngàn tệ, con cầm lấy”. Nói xong, đưa cho cô.
“Ba, ba vội gì vậy, con đã thi cử đâu”.
“Con cứ cầm trước, đừng để mẹ con biết”.
Đó là buổi trưa giữa tháng sáu, nắng mặt trời chiếu gay gắt khiến trán ông chảy đầy mồ hôi.
Khương Hiểu Nhiên đưa cho ông tờ giấy lau, “Không có việc gì thì ba về đi”.
Ngày đó ông liên miên nói rất nhiều, lúc quay người đi, bước đi còn tập tễnh, hình bóng già cô đơn ấy cứ thế đi xa dần.
Khương Hiểu Nhiên vẫn nhớ rõ hình ảnh ngày hôm đó.
Hôm sau, cô đi bộ đến bệnh viên, đi đến phòng bệnh theo lời của y tá, cô lặng lẽ đẩy cửa vào.
Bên trong có hai giường bệnh, đều là nam, tuổi cũng xấp xỉ nhưng cô liếc mắt một cái đã nhận ra ba.
Cô đi vào, đặt giỏ hoa quả lên trên tủ đầu giường.
Người đàn ông già vừa nhìn thấy cô, gương mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên, “Là Hiểu Nhiên phải không?”.
Khương Hiểu Nhiên đứng ở bên giường nhìn, khí sắc ông vàng vọt, tóc hoa râm, môi tím thâm.
Trong mắt ông lộ vẻ bất ngờ, cố gắng mãi để đứng lên, nửa nằm trên giường.
Khương Hiểu Nhiên thấy dáng vẻ khó khăn của ông, cúi xuống tựa cái đệm sau lưng ông.
“Ngồi đi”. Giọng nói ông rất yếu.
“Sao bên cạnh không có người nào?”.
“Mẹ kế con về nhà hầm canh, ba cũng không ăn vào được cái gì”.
Khương Hiểu Nhiên thấy môi ông khô nứt, đứng dậy rót cho ông cốc nước.
“Cảm ơn”.
Tay cô hơi hơi run nhưng vẫn đưa kề bên miệng ông.
“Để ba tự làm”.
“Uống đi”.
Ông Khương uống hết, thỏa mãn lau miệng.
“Hiểu Nhiên, con đến làm ba rất vui, lúc ra đi cũng không còn điều gì tiếc nuối”.
“Đừng nói mấy lời không đâu nữa, ba phải nghe lời bác sĩ, an tâm dưỡng bệnh là được”.
“Bệnh của ba thế nào ba tự biết, sống được gần hết cuộc đời, cũng chưa làm
chuyện gì trái lương tâm, chỉ có một điều duy nhất có lỗi, đó là mẹ con
con”.
“Chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa”.
“Không nói sẽ
khiến lòng ba hoảng sợ. Mẹ con, ba xin lỗi. Cuộc hôn nhân đó ba đã không trung thành với bà. Có một số việc đã làm, không có cách nào cứu vãn.
Đối với con, ba càng áy náy. Ba muốn đối xử tối với con, nhưng lại lực
bất tòng tâm. Tính tình mẹ kế con, chắc con cũng biết. Năm đó đưa cho
con quyển sổ tiết kiệm, sau đó bà ấy phát hiện đã làm náo loạn một hồi.
Ba cũng không dám đến tìm con. Chờ sau muốn đi tìm, mẹ con lại chuyển
chỗ ở. Thấm thoắt đã nhiều năm trôi qua. Ba cũng không cầu xin con tha
thứ, nhưng con có thể đến thăm ba thế này, ba cảm thấy rất mĩ mãn”.
Lòng Khương Hiểu Nhiên chua xót đau đớn, đứng ngồi không yên.
Im lặng một lúc, cô cũng đứng dậy đi.
Đi bộ trên con đường dài, đèn bên đường chiếu sáng, ngọn đèn chiếu xuống kéo dài bóng dáng cô, run rẩy, lảo đảo.
Tâm tình của cô cũng vậy, lảo đảo.
Dường như các động mạch máu bị cắt ra từng đoạn.
Mặc cho lòng cô có bao nhiêu oán trách, cái thời khắc nhìn thấy ba già nua chống lại bệnh tật, mọi thứ đã hóa thành hư ảo.
Nghĩ đến ông không còn nhiều này, trong lòng cô như mất đi một thứ gì đó rất quan trọng, mãi đi không trở về.
Cảm giác thế này gọi là đau lòng.
Dọc đường đi, cô về nhà, ước chừng khoảng hai tiếng. Thể xác và tinh thần đã mỏi mệ