Old school Easter eggs.
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327235

Bình chọn: 7.00/10/723 lượt.

ủy bỏ hôn ước sao”.

Hai cô gái kia đi ra khỏi cửa hàng, trước khi đi, Hương Hương còn quay đầu xem xét cô.

Lưu Sảng nhìn kỹ cô ta, " Tiếu Dương đúng là không có mắt, nhìn một cái là biết dạng hồ ly tinh ".

Mang theo quần áo mới mua, hai người nhàn nhã ngồi ở phòng khách.

“Hiểu Nhiên, cuối cùng là thế nào, cậu vì người phụ nữ kia mà không vui”.

“May mắn đó chỉ là chuyện tuần trước, hiện giờ tớ tốt hơn nhiều”.

“Tớ đi tìm Tiếu Dương, người nào đấy, luôn miệng nói muốn ở bên cậu. Vậy mà nháy mắt đã thay lòng đổi dạ rồi”.

“Xin cậu đấy, đừng đi tìm anh ta, cho tớ chút thể diện đi, được không?”.

“Cứ như vậy tha cho anh ta sao?”.

“Còn biết làm sao đây, tử triều lạn đánh [2'>, tớ không làm được, cũng không muốn làm.

“Cậu nói cũng đúng, mà Tiếu Dương sao lại thay đổi chủ ý thế. Lần trước cậu

nằm viện, anh ta không phải chạy trước chạy sau sao?”.

“Khoảng

thời gian đó anh ấy rất tốt, tớ cũng từng nghĩ đến chúng tớ có thể bắt

đầu lại. Sau đó, anh ấy đề xuất hợp lại, nhưng tim tớ lại thấy không

thực sự an tâm, nên đã không đồng ý”.

“Cậu không tin tưởng anh ta?”.

“Cũng không hẳn về anh ấy, là tớ lo lắng bản thân mình. Đã nhiều năm như vậy, có ai ngờ lại quay về với nhau, vạn nhất lại chia tay, không phải khiến người ta chê cười sao”.

“Anh ta xoay người đi tìm tiểu hồ ly tinh kia?”.

“Phải”.

“Tớ còn nghĩ cậu sẽ được tốt hơn, sao lại xảy ra việc này, không biết anh ta tính làm chuyện gì nữa”.

“Không nói chuyện về anh ấy nữa, phiền lòng ra”.

“Hôm nay lại xảy ra chuyện gì?”.

“Lại nói mà tức giận. Hôm nay Phan Yến Ny chạy đến cửa hàng tớ, trách móc tớ, không những thế còn cho tớ một cái tát”.

“Cô ta có bị bệnh không đấy, vì sao lại làm vậy?”.

“Nói là tại tớ làm hại hai vợ chồng họ ly hôn”.

“Cậu và Cố Thiên Nhân, làm sao có thể”.

“Tớ không dưng nhận một cái tát, không biết ai làm mà phải chịu tội thay thế này”.

“Hồi đi học, bất cứ lúc nào, cô ta cũng ghen tỵ với cậu. Khi đó, nếu không

có cậu, cô ta và Tiếu Dương không chừng đã đến với nhau”.

“Chuyện đã lâu lắm rồi cô ta còn nhớ rõ thế à?”.

“Người đàn bà này lòng dạ hẹp hòi, thấy Cố Thiên Nhân đối với cậu vài phần kính trọng, trong lòng nảy sinh ghen tức”.

“Làm sao tớ làm chuyện đó, hai vợ chồng anh ấy mâu thuẫn cũng không phải ngày một ngày hai”.

“Không được, tìm cô ta nói lý lẽ đi”.

“Quên đi, cô ta cũng chỉ tát tớ một cái”.

“Cậu đúng là quá tốt, bị người khác bắt nạt mà không chống lại”.

“Tớ rất muốn chống lại, nhưng lại không kịp, sau đó Cố Thiên Nhân lại lôi cô ta đi”.

“Cứ để cô ta đi như thế à?”.

“Vừa rồi ở trên đường, tớ rất muốn đi tìm cô ta, muốn trách móc cô ta vài

câu cho hả giận. Sau quay đầu ngẫm lại, cô ta cũng thật đáng thương, hơn ba mươi tuổi rồi còn ly hôn, cũng không có con, sau này tìm đâu được

người như Cố Thiên Nhân”.

“Cậu còn lo lắng cho cô ta à, cô ta nhất định biết tự lo cho mình, ăn mặc không lo, so với cậu chắc còn tốt hơn nhiều”.

“Thôi quên đi, không nói đến chuyện đó nữa. Mà gần đây cậu bận cái gì thế, sao không tới tìm tớ?”.

“Hợp tác với bạn bè mở công ty thiết bị y tế, thường xuyên bận bịu”.

“Cậu ấy à, lấy nhiều tiền ở đâu đầu tư?”.

“Tô Tuấn cấp, cũng đến một trăm vạn. Tớ bỏ tiền, người bạn đó chạy nghiệp vụ, lợi nhuận chia đôi”.

“Kiếm nhiều tiền làm gì thế, không phải có kế hoạch khác sao?”.

“Chưa nói tới kế hoạch, chỉ là để cho bản thân một phần bảo đảm”.

“Được, chúc doanh nghiệp cậu làm ăn phát đạt”.

“Cậu cũng vậy”.

Hai người nắm chặt tay nhau.

Qua vài ngày, Khương Hiểu Nhiên nhận được một cuộc điện thoại.

“Xin hỏi cô có phải là Khương tiểu thư không?”.

“Phải, cô là?”.

“Tôi là cố san”.

“À, chào chị. Tìm tôi có việc gì không?”.

“Gặp mặt nói đi!”.

Hai người hẹn gặp ở một quán cà phê.

Khương Hiểu Nhiên vừa ngồi xuống, Cố San đã đến.

Cô ấy mặc một chiếc áo khoác nhung đỏ, phong cách đơn giản tao nhã, vừa nhìn đã biết không hề rẻ.

“Tôi không đến muộn chứ?”.

“Là tôi đến sớm”.

“Uống tách cà phê chứ”. Cô ấy vẫy tay gọi bồi bàn, “Cho một tách cà phê nguyên vị, còn cô?”.

“Tôi một tách cà phê sữa ". Khương Hiểu Nhiên nhìn cô ấy, “Cố tiểu thư, chị tìm tôi có chuyện gì vậy”.

“Đừng vội, tôi sẽ nói ngay đây”. Cố San cười mỉm, “Tôi chỉ tò mò, muốn đến để biết thêm về cô”.

“Tôi không biết bản thân mình có gì đặc biệt, đáng để cô đến tìm hiểu”.

Bồi bàn bưng cà phê đến.

Cố San cúi đầu, dùng thìa nhỏ trong tách quấy.

“Thiên Nhân đã ly hôn”.

“Không liên quan gì đến tôi”.

Cố San ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô, “Khương tiểu thư, cô rất xem nhẹ sức ảnh hưởng bản thân mình”.

“Nếu chị muốn nói chuyện này, tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói”. Khương Hiểu Nhiên đứng dậy chuẩn bị đi.

“Khương tiểu thư, cô có thể cho tôi vài phút, hãy nghe tôi nói hết được

không?”. Cố San mời cô ngồi xuống, “Cố Thiên Nhân là em trai tôi, tôi

lớn hơn nó những mười tuổi, ở trong lòng tôi luôn coi nó là đứa trẻ. Tôi biết, hôn nhân của nó không hạnh phúc, nó ly hôn, tôi ủng hộ nó. Nó là

người hướng nội, tâm tư thế nào cũng không lộ ra ngoài. Nhưng tôi biết,

nó rất thích cô. Hôm kia, nó về nhà cũ, uống nhiều rượu, lúc tôi đưa