ị có ý kiến gì không?”.
Nữ chuyên gia : “Cũng giống như việc đi giày, dù có là giày mới nhưng đi
vào chân cũng không thoải mái, đi nhiều lần thì quen hơn. Nhưng nói thế
nào cũng là không hợp chân, chỉ có bỏ đi thôi”.
Người chủ trì : “Nhưng dù sao hôn nhân cũng không phải là giày, ly hôn cũng không phải việc cần thận trọng làm mới tốt được”.
Nữ chuyên gia : “Cũng tương tự như thế, nếu lúc mua bạn cẩn thận lựa chọn thì lúc mua về sẽ yêu quý sử dụng nó”.
Người chủ trì : “Cũng có nghĩ là trước khi kết hôn muốn mở to mắt, sau khi kết hôn lại muốn nhắm mặt lại”.
Nữ chuyên gia : “Anh nói rất đúng. Kết duyên vợ chồng, chính là sự lựa
chọn thiêng liêng của thần thánh, nếu lựa chọn đúng sẽ không phải dễ
dàng dẫn đến chia tay”.
Người chủ trì : “Một số cặp vợ chồng không hợp nhau, thì phải làm sao?”.
Nữ chuyên gia : “Sở dĩ nói là hợp nhau, điều quan trọng nhất là vợ chồng
phải có cách sống chung. Qua từng ngày, nước chảy đá mòn, nhường nhịn
nhau, chăm sóc nhau. Lúc đấy mọi chuyện đều êm đẹp.
Có một người
đàn ông rất bận rộn công việc, thường xuyên phải ăn cơm ở bên ngoài. Anh ta rõ ràng ăn đủ hai bát cơm, nhưng mỗi bữa chỉ ăn một bát. Bạn tốt hỏi thăm anh ta, sao lại ăn ít như vậy. Anh ta nói, mỗi lần về nhà vợ đều
muốn anh ăn thêm, anh để bụng về nhà ăn với vợ. Hoặc như người đàn ông
khác, rõ ràng thời tiết thế này nên mặc hai áo, nhưng anh ta cố tình mặc một áo, thì ra là mỗi lần ra cửa, vợ anh ta đều nhắc anh mặc thêm áo
nữa, vì thế anh ta luôn cố ý mặc thiếu áo. Hai cặp vợ chồng đó sau này
trở thành mô hình vợ chồng mẫu mực trong mắt mọi người.
Thử nghĩ xem, nếu anh ta và vợ không hiểu cách sống như vậy, có khả năng kết quả sẽ đi ngược lại.
Vợ chồng sống chung, phải chú ý phương pháp”.
Cho đến khi chương trình kết thúc, Tiếu Dương mới tắt đi.
Châm một điếu thuốc, anh nhớ lại kết quả vì sao anh và Hiểu Nhiên dẫn đến ly hôn.
Gần như giữa hai người không có mâu thuẫn lớn nào, chỉ là chút nhỏ nhặt vụn vặn mà thôi.
Đơn giản chỉ là ai làm nhiều việc nhà hơn, về nhà muộn, hoặc là nói qua lại vài câu.
Nếu anh có được một nửa sáng suốt như người đàn ông trong câu chuyện kia, hẳn sẽ không đi đến bước này.
Hiện tại lúc này, anh rất muốn cải thiện quan hệ với Khương Hiểu Nhiên, nhưng làm mọi cách lại đi vào ngõ cụt.
Cuộc sống Khương Hiểu Nhiên gần đây rất bình ổn, cửa hàng kinh doanh cũng không tệ, trừ hết chi tiêu cũng còn dư lại một ít.
Cô chuẩn bị từ nhiều năm để mua một căn hộ ba phòng, đợi mẹ về từ lễ mừng
năm mới, cũng có nơi ở rộng rãi, dành cho Dương Dương một phòng cho đỡ
chật chội.
Thành phố B ở giữa hai tuyến thành thị lớn, vài năm
gần đây giá cả nhà đất tăng nhanh như tên lửa phóng lên trời. Năm nay
bất động sản so với năm trước tăng 50%.
Khương Hiểu Nhiên đọc một vài danh mục nhà đất, ở vùng ngoại ô thành phố, nhưng may mắn có tàu
điện ngầm, xe hơi dễ dàng đi lại. Nhưng vừa thấy giá, cả một trăm căn hộ nếu không phải bảy tám mươi vạn mét vuông thì không được, trong lòng
thầm rút lui có trật tự.
Vừa xem xong, cô chậm dãi đi bộ dọc vỉa hè đến trạm xe buýt.
Một chiếc Mercedes màu đen sang trọng đỗ lại bên đường, mở cửa xe nói vọng ra, " Hiểu Nhiên, lên xe đi ".
Cô gặp lại Cố Thiên Nhân, trong lòng có chút xấu hổ.
Cố Thiên Nhân ấn còi xe, cô chạy nhanh lên, ngồi ở phía trước.
“Sao lại đến đây?”. Cố Thiên Nhân lái xe hỏi cô.
“Em định mua một căn hộ”.
“Chọn được chưa?”.
“Vài chỗ rất ưng ý, nhưng giá quá cao, chờ một thời gian nữa vậy”.
“Công ty chúng ta cũng phát triển bất động sản, em muốn có thể xem giá cả nội bộ”.
“Còn có giá cả nội bộ?”.
“Là đơn vị liên quan chiếu cố một chút”.
“Có thể rẻ hơn bao nhiêu?”.
“Chắc tính khoảng 70%”.
Khương Hiểu Nhiên nhanh chóng tính toán, 70%, không phải rẻ hơn hai mươi vạn
sao, làm gì có chuyện tốt như vậy được? Cô cảnh giác liếc nhìn Cố Thiên
Nhân.
“Anh không cần làm vậy, em không muốn nhận sự giúp đỡ của anh nữa”.
Nội tâm Khương Hiểu Nhiên rất mâu thuẫn, mua nhà là ý nghĩ đã nung nấu
nhiều năm trong cô, nhưng có thể không công hưởng lộc, tiếp nhận ý tốt
của anh ấy, dường như cảm thấy mình đã quá lợi dụng anh.
“Nếu em cảm thấy mắc nợ thì có thể giúp anh làm vài chuyện tốt”.
“Anh còn cần em giúp đỡ sao, đừng đùa nữa”.
“Chẳng lẽ anh là siêu nhân không lúc nào cảm thấy khó khăn à”.
“Nói cũng đúng, nhưng việc trái pháp luật em không làm đâu”.
“Anh cũng không yêu cầu vậy”.
“Nói số lượng đi, rốt cuộc vài chuyện là bao nhiêu?”.
“Là hai chuyện, không quá khó khăn”.
“Hợp tác”.
Vài ngày sau, Khương Hiểu Nhiên rút hết tiền tiết kiệm ở ngân hàng, thanh
toán tiền mặt. Sau đó mời đội trang hoàng về trang trí lại, vốn định
giao cho công ty, nhưng vì muốn tiết kiệm nên tìm đội du kích ven đường.
Vì thế, cô tự mình mua nguyên liệu. Thiết kế cũng không cần tiêu nhiều tiền, dù sao cũng chỉ cần đơn giản hào phóng là được.
Một lúc chạy ra cửa hàng, một lúc chạy đi trang trí, khiến cô rất mệt mỏi.
Hôm nay, cô đến siêu thị.
Em gái làm ở cửa hàng từ xa đã chạy đến, nháy mắt ra hiệu cho cô.
Sao thế, trong lòng cô đang buồn bực.
Chỉ thấ