Snack's 1967
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327405

Bình chọn: 7.5.00/10/740 lượt.

y một người phụ nữ quen thuộc đi đến trước mặt cô, giơ tay lên tát vào mặt cô, một tiếp bốp thanh thúy vang dội.

Khương Hiểu Nhiên bị đánh đến choáng váng.

Các nhân viên siêu thị và khách hàng ào ào vây xung quanh.

“Khương Hiểu Nhiên, con mụ đàn bà xấu xa kia, sao mày dám quyến rũ chồng tao”.

Cô nhìn gương mặt hung ác của Phan Yến Ny, ngược lại rất bình tĩnh, “Cô bị điên à, sao lại vu khống tôi?”.

“Vu khống ư, không phải là mày thì sao hắn ta lại đưa đơn ly hôn cho tao?

Chúng tao đã kết hôn tám năm nay, bình thường hắn ta vui chơi ở bên

ngoài thế nào, vẫn nhớ còn có gia đình. Bây giờ vì mày, lại muốn ly hôn. Tao tặng mày cái tát này là để giáo huấn mày, việc này chưa xong đâu”.

Cố Thiên Nhân muốn ly hôn, lòng Khương Hiểu Nhiên cảm thấy kinh ngạc, có

tức giận đi nữa cũng là việc nhà bọn họ, tự đóng cửa giải quyết với

nhau, làm sao lại liên quan đến người khác.

Cô cười lạnh, “Chồng

cô thì tự cô phải quản thúc cho tốt, không quản được lại đổ lỗi cho

người khác. Nếu cô có sức quyến rũ, chồng cô sẽ không thể rời bỏ cô,

muốn trách thì tự trách bản thân mình đấy”.

“Đúng là đồ tiện

nhân, xem ra tao phải khâu miệng mày lại. Lúc trước, mày cướp đi Tiếu

Dương rồi, bây giờ lại còn muốn cướp đi Thiên Nhân”. Phan Yến Nt giơ tay lên.

Nhưng chưa kịp hạ xuống đã bị nắm chặt trên không trung.

“Phan Yến Ny, cô về nhà ngay cho tôi. Nếu không, cô tự rõ đấy”. Cố Thiên Nhân hung dữ cảnh cáo cô ta.

Trong lòng Phan Yến Ny run lên, người hoàn toàn mất đi sức lực, gần như bị Cố Thiên Nhân lôi đi.

Đứng ở xa xa, quản lý Hoàng nhẹ nhàng thở ra, may mắn anh kịp thời báo cho

tổng giám đốc, bằng không tình thế phát triển đến kinh ngạc. Đã sớm nghe đồn, Khương Hiểu Nhiên và Cố đổng có quan hệ không bình thương, nhưng

xem ra chắc chắn là không bình thường. Nói đúng hơn, cô ta chính là phu

nhân tổng giám đốc tương lai.

Về nhà, Cố Thiên Nhân ngồi trên sô fa, vắt chân, “Nói đi, ai cho phép cô đến siêu thị làm loạn?”.

Phan Yến Ny ngồi ở bên kia, “Em đã là người lớn rồi, còn cần người khác quản sao”.

“Có chủ ý, không sai”. Cố Thiên Nhân nắm chặt tay, “Vậy cô có tính toán gì, nói đi”.

“Em không muốn ly hôn”.

Cố Thiên Nhân nhạo báng nhìn cô ta, “Không phải cô nói không muốn là được. Luật pháp có quy định, ly thân ít nhất hai năm là có thể ly hôn”.

“Anh”. Phan Yến Ny chỉ ngón tay vào anh.

Quá nham hiểm, khó trách hai năm qua anh ta không về nhà. Cô cho rằng anh

ta không yêu cô, ghét sống cùng cô. Không sao, cô đã quen rồi. Chỉ cần

chi tiêu mỗi tháng không ít là đủ rồi.

“Tôi nể mặt ba cô, mới mời luật sư soạn thảo đơn ly hôn, hàng năm trả cô phí sinh hoạt hai mươi

vạn, chu cấp cho đến khi già. Cô lại còn thấy không đủ sao?”.

“Hai mươi vạn, không phải pháp luật đã có quy định, ly hôn tài sản được chia đôi, tôi phải được một nửa”.

Cố Thiên Nhân xoay bật lửa, “Không được, vậy hàng năm mười vạn. Nếu không được thì cô về tự nuôi bản thân”.

“Anh không phải là người”.

Cố Thiên Nhân cười lạnh, lấy ra một xấp ảnh chụp, để ở trên bàn.

Phan Yến Ny nhìn thấy ảnh chụp mình lõa lồ không mảnh vải, sắc mặt trắng bệch.

“Cô như ưỡn hết lên kia, xem ra kĩ thuật của tên trai bao này thật tốt, cô thật sự biết cách hưởng thụ”.

“Anh thật khốn nạn, là anh, là anh cho người đưa tôi đi hộp đêm”.

“Cô đừng tự kể chuyện cho bản thân mình, tôi đâu có nhàn rỗi làm việc đó.

Nói thật cho cô biết, ảnh chụp này là người khác gửi cho tôi, đúng là có giá trị, mất những một trăm vạn”.

Phan Yến Ny suy sụp ngồi trên ghế sô fa, chỉ duy nhất một lần bên ngoài, nhưng lại thành chứng cứ trong tay anh ta.

“Cô chắc cũng không muốn ba cô nhìn thấy ảnh chụp này đúng không, ông ấy bị cao huyết áp, có lẽ không chịu nổi kích thích này đâu”.

“Được rồi, anh muốn làm gì thì cứ làm đi”. Toàn bộ cơ thể Phan Yến Ny hoàn toàn mất đi sức lực.

“Ngày mai tôi gọi luật sự đến đây”.

Cố Thiên Nhân lái xe không mục đích trên đường, ba mươi sáu tuổi anh vừa mới khôi phục được thân phận độc thân.

Nên thấy may mắn hay là bất hạnh đây?

Có ai biết được, anh rất muốn có một gia đình.

Khi bảy tuổi, mẹ mất vì bệnh. Một mình anh giãy giụa sống trong đại gia

đình này. Tuy nói có chị gái, nhưng từ nhỏ chị đã sống bên bà ngoại, rất hiếm khi ở nhà.

Chuyện gì cũng đều tự mình làm.

Mẹ vừa

mất, ba đã cưới vợ mới, là thư kí của ông ta, sau đó còn sinh hai đứa

em. Ba vốn không quan tâm đến anh, càng về sau càng không thèm để ý.

Mẹ kế tuy không công khai đối phó với anh, nhưng sau lưng vẫn tác động không ít.

Có một lần, em trai vấp ngã, lúc ấy anh đang ở bên cạnh, mẹ kế và ba đ

đến, mẹ kế liền hỏi em trai có phải bị anh đẩy ngã hay không, em trai

gật đầu.

Ba đã phạt nhốt anh trong phòng bỏ đói một ngày, khi đó

anh mới mười hai mười ba tuổi, đúng lúc cơ thể phát triển, bị đói đến

mức hận không thể nuốt cả sợi bông vào bụng.

Từ đó về sau, anh

nhẫn nhịn chịu đựng, mọi lúc đều cẩn trọng dè dặt, trong lòng đã lập lời thề, một ngày nào đó anh muốn hoàn trả lại gấp bội cho bọn họ.

Mười lăm tuổi, anh gặp ánh mặt trời của cuộc đời mình, Tiểu Ngạn. Mỗi một nụ cười, mỗi một cái