nên?
- Cô nói đúng, tôi nên ở lại. Tôi đi tắm đây.
Nói rồi nam chủ nhân tự nhấn vào chiếc nút phía sau Tô Hòa, chiếc giá sách
từ từ dịch chuyển, để lộ căn phòng ở bên trong. Ôn Nhan Khanh sải bước đi
vào, trong khoảng khắc đi qua Tô Hòa, anh nhìn thấy rất rõ - vị khách,
con cừu non rơi vào miệng hổ - đang đứng ngây ra như hóa đá.
Nước xối ào ào.
Nước mắt cũng chảy thầm trong lòng Tô Hòa. Cô thấy hối hận tới cả trăm
ngàn lần vì vừa rồi không hiểu sao mình lại nói nhiều như thế, vì sao lại
không từ chối kiên quyết, mà lại để cho đối phương có cơ hội.
Bây giờ phải làm sao đây? Nhanh chóng bỏ đi tìm một nơi trú thân khác, hay
là? Sau khi sờ vào chiếc ví tiền trong túi, thì lựa chọn đầu tiên của cô cũng vụt tan biến.
Lẽ nào chỉ còn cách ở lại chung trong một
căn phòng với anh chàng đại biến thái này? Ký ức không nên nhớ lại của
buổi chiều lại hiện lên trong đầu cô, Tô Hòa rùng mình. Đúng lúc đó, cô
nhìn thấy trên giá sách đối diện cũng có một nút nhấn chạm trổ hình trái đào.
Trước cơ may đến bất chợt, con người cũng trở nên linh
hoạt hẳn lên. Tô Hòa bước nhanh đến và nhấn nút, sau hai tiếng "soạt,
soạt", chiếc giá sách ấy
cũng từ từ dịch chuyển, để lộ ra căn phòng bên trong, cũng là một phòng ngủ
khép kín!
Cũng có nghĩa là, căn nhà này có hai phòng ngủ!
Đúng lúc đó thì tiếng nước chảy dừng lại, có lẽ Ôn Nhan Khanh đã tắm
xong và sắp ra, Tô Hòa quyết định bước vào căn phòng ngủ thứ hai và tìm thấy nút nhấn có thể khóa trái cửa, rồi đóng chặt cửa lại. Trên màn hình
tinh thể lỏng của chiếc khóa điện hiện lên chữ "OFF", và chiếc chìa khóa thẻ từ đang ở trong tay cô.
Bây giờ thì an toàn tuyệt đối rồi!
Khi người được thả lỏng thì sẽ thực sự cảm thấy rất mệt. Sau một buổi
chiều rồi đến một buổi tối với nhiều biến cố, Tô Hòa không thể nào chống chọi lại được với cơn buồn ngủ, cô lập tức buông mình xuống chiếc giường êm
ái.
Chiếc giường thật sự rất êm ái, chăn gối thơm tho, nhiệt độ trong phòng cũng ở 260 - một nhiệt độ rất phù hợp.
Tiếng mưa rơi miêm man, cơn buồn ngủ cứ bám riết. Tô Hòa nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cô ngủ rất mê mệt.
Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy có tiếng lạch cạch rất khẽ. Cô sực tỉnh,
tiếng động này hình như là tiếng của cánh cửa bằng giá sách được mở! Cô định
mở mắt ra xem đó là chuyện gì, nhưng người cứ nhũn xuống không chút sức
lực, mí mắt nặng trĩu như có cả ngàn cân kéo xuống, không sao mở ra
được.
Chuyện gì thế nhỉ?
Rồi loáng thoáng có một bóng người đi đến bên giường.
Cô vô cùng sợ hãi và cất tiếng kêu to.
Nhưng người kia cười hà hà, rồi vươn bàn tay rất dài, ấn cô xuống.
Ôn Nhan Khanh, anh định làm gì thế?!
Cô cố gắng giãy giụa, nhưng người kia chẳng thèm để ý gì đến phản ứng
của cô, vẫn dùng cánh tay đầy sức mạnh giữ chặt lấy cô, còn tay kia thì bắt đầu cởi áo của cô ra.
Cứu với! Cứu với! Đừng! Đừng mà!
Cô vừa tức giận vừa xấu hổ, chân tay cô mềm nhũn như bún, rõ ràng là rất
muốn đẩy người kia ra, nhưng không hiểu sao, cuối cùng lại biến thành hai dải mì trắng, ngượng ngùng quấn lấy người ấy.
Những nụ hôn, những cái bám riết, cảm giác rối ren trong trạng thái ý thức không rõ ràng.
Bậy bạ.
Bừa bãi.
Cuối cùng cô cũng đã mở được mắt ra.
Bức rèm cửa sổ đã ngăn hết ánh sáng bên ngoài, mọi thứ trong phòng vẫn
mờ mờ, ảo ảo, rất không rõ ràng. Chỉ có thể thấy, trong phòng ngủ, chỉ có một mình cô.
Tô Hòa lập tức tỉnh hẳn.
Việc đầu tiên là cô ngồi dậy, kiểm tra mình, tối hôm qua cô đã thiếp đi trong
trạng thái vô cùng mệt mỏi, đến áo ngoài cũng không kịp cởi, lúc này, chiếc
áo ấy đã trở nên rất nhàu nhĩ. Cũng có nghĩa là, tất cả quần áo vẫn ở
nguyên trên người cô, vậy thì tất cả những chuyện vừa rồi là sao nhỉ?
Không lẽ là
trong mơ?
- Ôi trời! - Tô Hòa kêu lên một
tiếng, lấy chăn trùm lên mặt. Đúng là xấu hổ quá! Mơ thì cũng là chuyện
bình thường, nhưng mà đối tượng mơ đến lại là
Ôn Nhan Khanh! Không biết rốt cuộc mình đang nghĩ linh tinh những gì thế
này?
Căn phòng này chắc chắn đã bị yểm bùa, hoặc là mùi thơm trên chăn gối được
tẩm chất kích dục, vì thế mới hại cô trở nên như thế này chứ! Phải rồi,
chắc chắn là như vậy! Phải nhanh chóng ra khỏi đây thôi.
Nghĩ
vậy, Tô Hòa nhanh chóng xuống khỏi giường. Cô định kéo rèm cửa để nhìn
thời tiết bên ngoài, nhưng chiếc rèm được điều khiển tự động, vì thế
không thể kéo được. Sau một lúc không tìm thấy công tắc, Tô Hòa đành vén một góc lên nhìn, quả nhiên trời đã sáng tỏ, nhưng mặt trời vẫn chưa
lên. Bên ngoài không có những tòa nhà cao ngang bằng, vì vậy mà chỉ cần
phóng tầm mắt ra là đã có thể nhìn thấy cả nửa thành phố. Những tòa nhà
cao thấp nhấp nhô và những con đường chạy ngang dọc, trong ánh sáng mơ
màng của buổi sớm mai, mang một vẻ đẹp rất trầm tĩnh, yên bình. Nghĩ lại những cú điện
thoại đáng sợ tối hôm qua, tưởng chừng như chuyện đã xảy ra lâu lắn rồi.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Tô Hòa mở cánh cửa điện tử, bước ra phòng
khách, và rồi cô lập tức nhìn thấy Ôn Nhan Khanh đang nằm trên sa lông!
Tô Hòa khẽ giật mình