háo giày ra.
Tô Ngu nghĩ thầm: Định nói dối ai chứ, rõ ràng là mưa bắt đầu từ tối qua, nhìn thấy trời mưa như vậy, có ai lại không mang theo ô? Nhưng vì cô vốn là người từ trước đến nay chưa bao giờ làm cho người khác phải khó xử, nên mặc dù biết rõ người kia nói dối, song vẫn coi như không biết.
Sau khi anh ta tháo giày xong, bèn đi chân trần đến trước bảng, treo đôi
giày lên phía trên, rồi đưa mắt nhìn xung quanh, nói:
- Đúng là thiết kế theo kiểu chỉ được cái hào nhoáng bên ngoài, bàn tròn, là để gần với giáo viên hơn chăng? Đến chỗ treo giày cũng không có, rõ là phong cách mà chi có S.S mới có.
Tô Ngu ngạc nhiên, người này là ai? Sao lại dám phê phán S.S ngay tại đây
vậy?
Anh ta lại đi về phía lọ hoa ở phía cuối lớp học, ngắm nghía một lúc, rồi
quay người về phía Tô Ngu, lè lưỡi:
- Hì, đúng là đồ cổ thật! Quả không hổ là S.S với tài lực hùng hậu.
Nói rồi, anh ta bước tới trước bức tranh sơn dầu bên cạnh cửa, nhìn một
lúc, tiếp tục nói vớí Tô Ngu:
- Chắc chắn đây là tranh do Ôn Nhan Khanh chọn, chỉ có con người biến
thái ấy mới đem bức Vườn nho đỏ treo ở đây. Chắc rằng anh ta muốn nói với [1'>
mọi người rằng: Bạn trẻ, cho dù các cô các cậu có tài năng đến đâu, cho dù có sánh được với Vincent Willem Van Gogh đi nữa, nhưng chỉ khi nào có thể bán được tác phẩm của mình khi còn sống thì mới gọi là thành công.
[1'> Bức Vườn nho đỏ: Là bức tranh duy nhất của Von Gogh được bán khi ông vẫn còn sống.
Chàng trai ấy có khuôn mặt tròn, trông rất trẻ con, nhưng lại bắt chước
được rất giống vẻ mặt và giọng điệu của Ôn Nhan Khanh. Mặc dù Tô Ngu không nhìn được hết những lời anh ta nói, nhưng chừng ấy cũng đủ khiến cô phải bật cười.
Đúng lúc đó thì cánh cửa lớp học mở ra, Tạ Thanh Hoan ôm chiếc laptop xuất hiện trước, phía sau là Quan Tiểu Đông. Hai người thấy chàng trai lạ và đôi chân trần của anh ta, thì đều lộ vẻ ngạc nhiên.
- Anh là ai? - Tạ Thanh Hoan hỏi trước.
Người lạ cũng nhìn cô ngạc nhiên:
- Cô... cũng là học sinh ở đây à?
Tạ Thanh Hoan chau mày lại, vẻ không vui:
- Tôi hỏi trước cơ mà?
- À, tôi sẽ tự giới thiệu! - Chàng trai lập tức đứng thẳng dậy, vỗ ngực nói
với vẻ trịnh trọng - Tôi tên là Chung Bài Bài, năm nay hai mươi sáu tuổi, chưa kết hôn, chưa có bạn gái, thích những cô gái đẹp tóc dài, chân dài, thắt đáy lưng ong...
Quan Tiểu Đông không nén được phì cười, Tạ Thanh Hoan trừng mắt lên nhìn cậu ta, cậu ta bèn vội đưa tay bịt miệng.
Tạ Thanh Hoan sầm mặt, tiếp tục hỏi:
- Vậy rốt cuộc anh là ai? Sao lại tùy tiện xông vào lớp học của chúng tôi?
Chung Bài Bài giơ ngón trỏ ra lắc lắc:
- No! No! No! Không phải là xông vào. Thực ra, tôi đến để lên lớp cho các
cô cậu theo lời mời của Ôn Nhan Khanh.
- Cái gì? Anh là thầy giáo á? - Quan Tiểu Đông và Tạ Thanh Hoan đồng thanh kêu lên.
- Này, này, các bạn trẻ... - Chung Bài Bài chớp mắt - Đừng thấy tôi đẹp trai thế này mà nghĩ rằng tôi không có năng lực nhé. Tôi đến để dạy các bạn cách phân biệt trọng lượng, màu sắc, độ trong của ngọc và tiêu chuẩn hình dạng khi cắt, hay nói một cách nôm na thì cũng có nghĩa là cách giám định ngọc đấy.
Tô Ngu thầm kêu lên trong lòng: Anh chàng trông nhố nhăng thế này mà lại là giáo viên của S.S sao? Hơn nữa còn là người do Ôn Nhan Khanh mời đến
n ữa c h ứ?
Tạ Thanh Hoan tỏ ra nghiêm túc hẳn, nhướn mày hỏi:
- Thầy dạy chúng tôi môn Giám định ngọc ư? Thầy có bằng FGA, DGA, hay
là GG ? [2'>
[2'> FGA: Giấy chứng nhận tư cách hội viên do Hiệp hội Đá quý của Anh cấp; DGA là giấy chững nhận tư cách hội viên Kim cương. GG là bằng giám định đá quý do trường đá quý của Mĩ cấp, bao gồm hai loại là bằng giám định kim cương và bằng giám định đá quý
có màu GIA
- Sao cơ? - Lần này thì đến lượt Chung Bài Bài ngây người ra.
- Đừng có nói với tôi là thầy không có bất cứ một giấy chứng nhận nào đấy.
Chẳng phải là thầy là giáo viên dạy giám định ngọc sao?".
Chung Bài Bài gãi đầu:
- Người không có giấy chứng nhận thì không được coi là giáo viên giám
định ngọc sao?
Tạ Thanh Hoan mở chiếc máy tính, gõ lách cách một hồi, rồi xoay màn hình
lại:
- Đây là tất cả giấy chứng nhận FGA mà tôi có, ngay cả loại này mà anh
cũng không có, thế thì dựa vào đâu để làm giáo viên của tôi?
Tô Ngu dồn mắt nhìn, trên chiếc máy tính đó là hình ảnh của một tờ giấy
chứng nhận. Chung Bài Bài cũng nhìn, nhưng mắt nheo lại, nhận xét:
- Đến cả ảnh của giấy chứng nhận ấy mà cũng đẹp thế này...
- Anh! - Tạ Thanh Hoan tức giận đóng máy lại.
Đúng lúc đó thì một người đủng đỉnh đi vào. Tô Ngu nhìn, thì ra là Diệp
Nhất - người luôn luôn đến sau cùng - đã xuất hiện.
- Ồ, vui vẻ quá nhỉ. Thưa quý vị, cuối tuần có gì mới không?
Quan Tiểu Đông vội chấm dứt câu chuyện bằng một vẻ dĩ hòa vi quý:
- Tốt quá rồi, mọi người đều đã đến đủ, thế thì đừng mất thời gian nữa, bắt
đầu vào giờ học được chưa?
Tạ Thanh Hoan vẫn đang định nói một câu gì đó thì Quan Tiểu Đông đã nói:
- Đã là người do thầy Ôn mời thì chắc chắn phải có đủ tư cách
Câu nói ấy rất có hiệu quả. Tuy Tạ Thanh Hoa
