Võ ở bên
ngoài, ánh mắt chuyển lạnh."Vừa vặn ngươi cũng nghe thấy trang chủ nói
rồi?"
"Dĩ nhiên." Lôi Thiếu Quân hiểu hắn ám chỉ cái gì.
"Như vậy, ngươi cho là trang chủ trong lời nói có ý gì sao?" Cùng Lôi Thiếu
Quân liếc mắt nhìn nhau, hai người trong đầu không hẹn mà cùng hiện lên
một chuyện kia —— nhiều năm trước cái văn kiện kia từng ngoài ý muốn
suýt nữa phá hủy Ngạo Đằng Sơn Trang.
Hai người không cần nhiều
lời nữa, trao đổi ánh mặt, đồng thời đề cao cảnh giới, bắt đầu suy tư
đối sách, đối vớiviệc nên xử lý chuyện này như thế nào bước đầu đã có ý
tưởng.
Từ Tâm đình được xây dựng ở giữa hồ, đá tạo khúc hành lang liên tiếp hai đầu, trên mặt hồ tô điểm bởi hoa sen lá xanh nở rộ, hương thơm thanh nhã theo gió mát trong xanh từ từ thổi tới, tự bên trong
đình nhìn ra ngoài, cảnh sắc đẹp không sao tả xiết, đáng tiếc chính là
giờ phút này bên trong đình hai người đều không có tâm trạng ngắm.
"Nhật nhi." Lam Như Nhậtcúi đầu nhìn ôm thật chặt hắn, nhưng vẫn không nói
lời nào, Trong thanh âm Hạ Hầu Tà Nguyệt tràn đầy lo lắng, phản ứng của
nàng làm hắn không thể không lo lắng.
Tất nhiên Lam Như Nhật nghe được Hạ Hầu Tà Nguyệt gọi, nhưng nàng chỉ là ôm hắn càng chặt hơn, chôn ở trước ngực hắn mặt của thủy chung không ngẩng lên, vẫn là không nói
lời nào.
Hạ Hầu Tà Nguyệt nhẹ nhàng thở dài, không để ý nàng
kháng cự, đơn giản chỉ cần nâng cằm của nàng lên, để cho mình có thể rõ
ràng nhìn thấy mặt của nàng, mà giờ phút nàycặp mắt ửng đỏ của nàng làm
hắn trong lòng nổi lên hơi đau .
"Không có ai có thể nói ngươi là quái vật! Ai cũng không thể!" Lam Như Nhật tức giận nói to, thanh âm nhẹn ngào.
"Không sao cả, ta tuyệt không để ý. Cho nên, đừng khóc được không?" Hạ Hầu Tà
Nguyệt động tác ôn nhu thay nàng lau đi nước mắt ở khóe mắt, vẻ mặt rất
là không đành lòng.
Hắn cũng không phải là vì vỗ về nàng mới nói
như vậy, đối với những lời nói này đã từng vô cùng làm hắn chán ghét,
hôm nay đã không còn quan trọng nữa, mà lời nói này đã không đã thương
hắn chút nào. Đối với hắn hiện tại mà nói, duy nhất sẽ làm hắn để ý chỉ
có nàng mà nàng giờ phút này nước mắt làm hắn tràn đầy đau lòng.
"Có thật không? Thật sẽ không để ý?" Tay nhỏ bé bắt lấy ống tay áo của hắn, Lam Như Nhật nhìn trong mắt của hắn vẫn có không yên lòng.
"Thật." Hạ Hầu Tà Nguyệt vuốt ve gò má nàng, cúi người ở trên trán nàng hạ
xuống một hôn nhẹ."Cho nên nàng cũng đừng nữa để ý, ta không thích nhìn
thấy bộ dạng đau lòng này của nàng."
Cho dù đây vì hắn mà cảm
thấy giận dữ bất bình, hắn cũng không chút nào nguyện nhìn thấy trên mặt nàng biểu tình nào ngoài nụ cười, một chút xíu cũng không thích hợp với nàng.
"Nhưng mà. . . . . ." Nàng tức giận a! Đối với nàng mà
nói, hắn là người quan trọng nhất của nàng, là ai đều không thể thay thế được sự hiện diện của hắn, cũng vì vậy, nàng càng không cách nào tiếp
nhận có bất kỳ người ta nói ra hoặc làm ra chuyện tổn thương hắn!
“Đem nàng nhẹ ôm vào lòng, thanh âm của hắn trầm nhẹ mị người: "Ta thích
nhìn thấy bộ dáng vui vẻ của nàng, chỉ cần nàng vui vẻ ta liền sẽ vui
vẻ, nàng là tất cả của ta."
"Chỉ cần ta vui vẻ thì có thể làm cho chàng vui vẻ sao?" Lam Như Nhậtnhìn hắn, hỏi một cách nghiêm túc.
"Đúng vậy." Ôm nàng vào lòng, trong lời của hắn không có bất cứ chút do dự
nào, đây như thế hết thảy là chỉ vì sự tồn tại đặc biệt của nàng.
Lam Như Nhật thẳng tắp nhìn Hạ Hầu Tà Nguyệt, đưa tay hắn kéo hắn xuống, chủ động hôn vào môi hắn.
"Tà Nguyệt, ta thích nhất chính là chàng." nàng không có buông tay kéo hắn
ra, vừa kết thúc hôn, nhìn chăm chú vào hắn nói: "Cho nên ta nhất định
sẽ làm cho chàng vui vẻ, mang lại cho chàng rất nhiều rất nhiều hạnh
phúc."
Trong lòng Hạ Hầu Tà Nguyệt cảm động không cách nào nói
rõ, ôm lấy nàng."Chỉ cần nàng ở đây bên cạnh ta, chính là hạnh phúc lớn
nhất của ta."
Hắn cái gì cũng có thể buông tha cho, chỉ cần bên cạnh có nàng, hết thảy đã đầy đủ.
Đại thụ che mát, chỉ thấy Lam Như Nhật nằm ở trên bàn đá; hết sức hiếm
thấy, chung quy bạn ở bên người nàng Hạ Hầu Tà Nguyệt giờ phút này vẫn
chưa ở bên như thường, mà tạm thời đảm nhiệm chức trách hộ vệ không ai
khác chính là hai người Lãnh Thư Uyên cùng Lôi Thiếu Quân.
"Tà
Nguyệt phải tới lúc nào mới có thể trở lại?" Trên mặt có không chút nào
che giấu nhàm chán, Lam Như Nhật chơi đùa một chút tóc mình, nghiêng đầu nhìn về phía hai người, không nhịn được hỏi. Mặc dù mới tách ra không
bao lâu, nhưng nàng sớm quen Tà Nguyệt ở bên người, bởi vậy trò chuyện
cùng Tiểu Ba chỉ là thời gian ngắn, cũng sẽ cảm thấy có chút cô đơn.
"Phu nhân, trang chủ sắp lặp tức quay lại."
"Tại sao các ngươi đối với Tà Nguyệt thái độ tôn kính như vậy?" Lam Như
Nhậtnhìn hướng ánh mắt của hai người mang theo chút nghi hoặc, nhớ lại
mình vẫn không có hiểu rõ chuyện. Giống như không đơn thuần chỉ là bởi
vì thân phận trang chủ củaHạ Hầu Tà Nguyệt, nàng cảm giác tựa hồ còn có
cái nguyên nhân đặc biệt nào đó.
"Bởi vì trang chủ là một người
đáng để tôn kính." Hai người giọng nói nghiêm túc trả lời câu hỏi của
Lam Nh