thật sự là quên, cho đến khi bị Hạ Hầu Tà Nguyệt ôm
chặt lấy phía sau, nàng mới hậu tri hậu giác phát hiện trong lời nói
mình có nhiểu điểm mập mờ.
"Ta mới vừa những lời đó . . . . ." Cả khuôn mặt Lam Như Nhật đỏ bừng thử giải thích gì đó, lại bị Hạ Hầu Tà
Nguyệt trước một bước chặn đứng.
Hạ Hầu Tà Nguyệt buông nàng ra,
hơi cúi người xuống, nắm tay nàng đưa tới bên môi, giương mắt nhìn về
phía nàng, trong thái độ không có nửa điểm mang theo ý tứ vui đùa.
"Ta đem tất cả của ta cho nàng, bất kỳ thứ gì thuộc về ta, bao gồm người
của ta, lòng của ta, toàn bộ cho nàng, ta chỉ vì một mình nàng mà tồn
tại."
Trái tim bởi vì lời của hắn mà kịch liệt nhảy lên, rất muốn nói gì đó nhưng ngược lại làm Lam Như Nhật trong phút chốc không nói ra lời nào được, chỉ có thể ngây ngốc nhìn hắn.
"Như vậy có phải
hay không có thể để cho nàng tiếp tục yêu ta?" Hạ Hầu Tà Nguyệt nghiêm
túc hỏi, từng câu từng chữ tất cả tràn đầy tình yêu vô tận đối với nàng.
Nàng hốc mắt khẽ hiện ướt, lời nói kia cảm động đến không cách nào hình
dung, bước một bước dài tiến lên dùng sức ôm lấy hắn."Mới không cần hết
thảy tất cả, chỉ cần chàng ở đây bên cạnh ta, ta nhất định sẽ càng ngày
càng yêu chàng hơn!"
"Trên đời này chỉ có ta tuyệt đối không
buông tay nàng, ta thích nhất Nhật nhi." Hạ Hầu Tà Nguyệt trở về ôm lấy
nàng, kiên định nói.
Nữ nhân này là ý nghĩa duy nhất hắn sinh
tồn, là mặt trời dành riêng cho hắn, ai cũng không có quyền lợi đem nàng từ bên cạnh hắn cướp đi, ai cũng không được!
"Thật ồn ào."
Hạ Hầu Tà Nguyệt cùng Lam Như Nhật nhận được tin hạ nhân truyền tới, còn
chưa tới kịp bước vào đại sảnh, tiếng ồn ào trước tiên đã truyền vào
trong tai, làm Lam Như Nhật không khỏi nhăn mày lại, trực giác không
thích người phát ra tiếng kia.
Không nên suy nghĩ, khi thanh âm
khàn khàn chói tai truyền vào trong tai thì Hạ Hầu Tà Nguyệt liền đã
biết được vì sao người kia đến; giống như hắn đoán, vừa bước vào bên
trong đại sảnh, mắt thấy người kia đang không khách khí chiếm đoạt chủ
vị (chỗ ngồi của gia chủ), giống như mình là chủ nhân vênh mặt chỉ tay
đối với người bên cạnh ra lệnh.
"Trang chủ." Nhìn thấy Hạ Hầu Tà
Nguyệt, Lôi Thiếu Quân cùng Lãnh Thư Uyên không khỏi thở phào nhẹ nhỏm,
cuối cùng có thể không hề bị thanh mâ ầm ĩ của ngươi kia độc chết.
Hai người ngại vì thân phận người tới, không cách nào làm ra hành động thất lễ, chỉ đành phải lá mặt lá trái* ứng phó, chờ Hạ Hầu Tà Nguyệt xuất
hiện, rồi quyết định kế tiếp nên lấy loại thái độ nào đối đãi người này.
Lá mặt lá trái* để đối phó với ai đó lịch sự nhưng không có sự chân thành, giả vờ tử tế.
"Ai nha, đây không phải là đứa cháu thân yêu của ta sao! Một thời gian ngắn không gặp, ngươi càng lúc càng giống cha ngươi ." Vừa thấy được Hạ Hầu
Tà Nguyệt, trung niên nam tử ban đầu ngồi ở trên ghế vội vàng đứng lên,
vừa nói vừa đi đến Hạ Hầu Tà Nguyệt, khuôn mặt vừa lòng cười, thái độ
thân thiện mà muốn nắm tay hắn.
Hạ Hầu Tà Nguyệt không khách khí
chút nào hất tay của hắn ra, thái độ lạnh nhạt; mà cử động không chút
nào nể tình lập tức để cho trung niên nam tử trên mặt trướng hồng thành
một mảnh.
"Vũ thúc ở bên ngoài vừa nghe nói ngươi muốn thành hôn
thì vội vàng chạy trở về, không phải là vì cái khác chỉ là muốn tới chúc mừng ngươi a! Ta nghĩ ở trên trời có linh thiêng——" Hạ Hầu Võ lại lần
nữa cười, phảng phất khó chịu mới vừa rồi không có phát sinh qua.
"Không cần." Hạ Hầu Tà Nguyệt không cho hắn nói hết lời liền trực tiếp cắt
đứt. Đối với Lam Như Nhật hắn bày ra thái độ ôn nhu còn về phần những
khác khác thì chờ đó đi, hắn từ trước đến giờ đều keo kiệt dành sự chú ý cho bất cứ cái gì, cho dù người nọ là trưởng bối trên danh nghĩa hắn
nên gọi là thúc thúc trưởng bối.
"Ngươi!" Một lần hai lượt nếm
mùi thất bại, để cho Hạ Hầu Võ nhất thời giận đến nói không ra lời, rồi
sau đó thẹn quá thành giận nên bày ra dáng vẻ trưởng bối chỉ trích.
"Mặc kệ nói như thế nào ta cũng là thúc thúc ngươi, ngươi đây là thái độ gì!"
Làm người ta bất ngờ, Hầu Tà Nguyệt đối với việc Hạ hầu Võ quở trách trên
khuôn mặt không hề vui mừng chút nào, ngược lại lộ ra cười một tiếng,
lại không khỏi làm cho người ta phát lạnh.
"Vũ thúc, ngươi thật cho rằng ngươi còn có tư cách đứng ở chỗ này lấy thân phận trưởng bối kia nói chuyện sao?"
"Ngươi nói cái gì? !" Lần nữa Hạ Hầu Võ bị lời nói của Hạ Hầu Tà Nguyệt chọc giận, mà rống to (lớn tiếng nói).
"Nghe nói lão đầu ngài ở bên ngoài lại nợ không ít nợ nần, không biết được
lúc này ngài trở lại là coi trọng cái gì, nghĩ khi rời đi thuận tiện một khối mang đi?" Trong lời nói Hạ Hầu Tà Nguyệt cho dù ai cũng nghe được
tồn tại vẻ đùa cợt.
"Ngươi, tiểu tử thúi ngươi ở đây nói hưu nói
vượn (nói bậy bạ) cái gì!" Sắc mặt Hạ Hầu Võ chuyển sang trắng, cố giữ
vững bình tĩnhbác bỏ, nhưng giọng nói rõ ràng bất ổn.
Không,
không thể nào. . . . . . Tiểu tử này tuyệt đối chỉ là thuận miệng nói
một chút, tuyệt đối không thể nào biết sự kiện kia là hắn làm, hắn sẽ
không có lưu lại bất kỳ chứng cớ bất lợi, năm đó ngay cả đại ca đại