u thần tướng không hiểu hỏi: “Vì sao?”
Nàng cười yếu ớt phân tích thế cục cho ông: “Hôm nay hoàng thượng bệnh tình
nguy kịch, Dạ Quân rục rịch ngóc đầu dậy, thế cục rung chuyển. Chính là
lúc triều đình dùng người, Thái hậu tuyệt sẽ không cho phép phụ thân cáo lão về quê, kế sách hiện giờ, chỉ có chờ Dạ Quân bị bình định, đến lúc
đó ca ca bình loạn có công, triều đình chắc chắn thăng quan tiến tước,
thế lực của chúng ta ở triều càng thêm không thể khinh thường, lúc đó
phụ thân bảo từ quan, Thái hậu chắc chắn cực kỳ mừng rỡ, thuận nước đẩy
thuyền đáp ứng thỉnh cầu của phụ thân, mình cũng giải trừ họa lớn trong
lòng. Cha, cha nói đúng không?”
“Có đạo lý, vậy cha liền chờ một chút!” Ông thật mừng rỡ, nhìn nữ nhi, lâm vào trầm tư, tài hoa của nữ
nhi không thua nam tử. Nếu là nam tử, nhất định là trụ cột nước nhà.
Nhưng sinh ra là nữ tử, nhất định bị đẩy ngã trên vết đao đầu sóng, cuộc đời nhấp nhô!
Nàng ngó ra ngoài cửa sổ, nói với phụ thân: “Cha, thời gian không còn sớm, nữ nhi phải đi!”
“Trời sáng đã!” Cô đơn một mình, ông thật muốn giữ lại nữ nhi thêm một lát.
“Cha, chúng ta phải rời đi trước hừng đông sáng, nếu không sẽ tăng thêm rất
nhiều phiền toái!” Nàng cũng rất không nỡ. Chỉ là trách nhiệm khiến cho
nàng không cách nào dừng lại.
Nàng nhào vào lồng ngực ấm áp của
phụ thân, dùng đầu cọ xát không ngừng. Giọng nói lộ ra chua xót và quan
tâm nồng đậm: “Cha, chăm sóc mình thật tốt, nữ nhi còn có thể trở lại
thăm ngài.”
Không đành lòng nhìn bóng dáng cô độc của phụ thân,
nàng bức bách đầu mình không thể quay lại. Bóng dáng biến mất ở trong
đêm tối đã lâu, thần tướng vẫn đứng ở bên cửa sổ, tựa hồ có thể cảm thấy hơi thở lưu chuyển trong không khí của nữ nhi.
Ba người ngựa
không ngừng vó lên đường, dọc theo đường đi phong trần mệt mỏi, thật vất vả về đến Nguyệt quốc, vừa mới dừng ngựa nghỉ một lát ở trên bờ sông,
liền nghe được động tĩnh rất lớn đến gần bọn họ.
Lục Nhi và Tật
Phong nhanh chóng rút kiếm ra. Cảnh giác nhìn trong rừng cây. Lưu Quân
Dao lại nhàn nhã chơi đùa với cá, giọng nói nhẹ nhàng: “Nghỉ ngơi một
hồi! Nên tới vẫn phải tới!”
Tật Phong và Lục Nhi nhìn nàng một
cái, nàng không chút để ý, nhưng cả người lộ ra tự tin. Mới thả kiếm
trong tay xuống, ngồi ở trên cỏ nghỉ ngơi.
Quả nhiên, mới một
lát, Dạ Quân mang theo đại đội nhân mã chặn đường đi của bọn họ. Nàng
chậm rãi đứng dậy, ném nhánh cây vào sông tạo nên tầng tầng sóng gợn.
Mỉm cười nhìn Dạ Quân trên lưng ngựa, trên mặt không hề có vẻ sợ hãi.
Dạ Quân cười tà: “Hoàng hậu chúng ta lại gặp nhau rồi, Bổn vương đợi ở chỗ này một lúc rồi.”
“Vua một nước, không nghĩ tới rãnh rỗi như vậy. Không biết ngươi chận đường
ta có gì muốn làm?” Nàng yếu ớt hỏi ngược lại. Trong tươi cười nhàn nhạt ẩn giấu sát ý.
“Để đồ lại, Bổn vương tuyệt không tổn thương
ngươi!” Cao thủ so chiêu không cần đao kiếm, nụ cười cũng có thể giết
người vô hình. Nhìn bộ dáng nắm chắc của hắn, chắc chắn đã rõ ràng
chuyến đi Minh quốc của họ.
Chợt, một cơn gió lạnh thổi qua, áo trắng của nàng bay theo gió. Như nữ tử tuyệt diệu tuyệt luân trongt ranh.
Ánh mắt nàng đột nhiên lạnh lẽo. Mặt như sương lạnh, lạnh lùng nói: “Vậy
thì xem ngươi có bản lãnh hay không!”, lời còn chưa dứt, nàng đã bay đến trước mặt Dạ Quân. Hai nhóm người liền đánh nhau.
Bụi đất tung bay, chiến đấu kịch liệt. Nhưng bọn họ ba người, yếu không địch lại mạnh. Dần dần rơi hạ phong.
Thời gian trôi qua từng chút, tay trái của Tật Phong bị đao chém bị thương.
Thể lực của Lục Nhi không chống đỡ nổi. Chỉ có nàng miễn cưỡng kiên trì. Trận đánh này không biết ai thắng ai thua!
Bọn họ bị kẻ địch bao vây. Dạ Quân chỉ kiếm bén về phía bọn họ, phách
lối cười to, cười nhạo vô tình mà tuyệt tình: “Như thế nào? Khiến hoàng
hậu thất vọng sao?”
Nàng khép lại hai mắt, lúc mở ra, đáy mắt
không có một tia sợ hãi, nàng khẽ mỉm cười, nói: “lấy ít thắng nhiều,
thắng cũng không vẻ vang!”
“Ám muội thì như thế nào? Người đâu,
soát người cho Bổn vương!” Người thắng cao cao tại thượng, mắt nhìn
xuống bọn họ. Lãnh khốc phân phó thuộc hạ làm việc.
“Dạ, Đại
vương!” Tiểu lâu la đắc ý đến gần bọn họ, “Ai dám?” Lục Nhi hết lòng hộ
chủ, giang hai cánh tay ngăn ở trước người Lưu Quân Dao, không cho bất
luận kẻ nào đến gần.
Lưu Quân Dao rất cảm động, thời gian Lục
Nhi đi theo nàng không dài, nhưng không nghĩ tới thời khắc mấu chốt lại
vươn mình mà ra. Thật là một nha đầu trung thành! Lưu Quân Dao đẩy tay
nàng ra, đứng dậy. Tay vắt chéo sau lưng, ngón giữa cầm một cây ngân
châm, vận sức chờ phát động.
“Ai dám đến gần ta khiến hắn bị mất mạng!” Lời ác của nàng tựa hồ không làm kẻ địch xem trọng, hắn vẫn
không có sợ hãi đi về phía trước. Khi hắn đến gần Lưu Quân Dao, ý đồ đưa tay bắt lấy nàng. Thân hình Lưu Quân Dao lóe lên, một cây ngân châm đâm xuyên qua cổ họng của hắn, hắn đột nhiên ngã xuống đất, hai chân duỗi
một cái, đi vào diêm vương điện.
Dạ Quân và tùy tùng cả kinh thất sắc, mới một nháy mắt hắn đã ngã xuống đất bỏ mình, quá nhanh, quá độc ác.
Dạ Quân giận dữ, gầm nhẹ: “Toàn