uốn bại lộ mục tiêu. Ngựa không ngừng vó lên đường, chỉ vì nhanh chóng chạy về. Đường mưa làm ướt y phục của ba
người, băng hàn thấu xương. Mặt trời dần dần nhô lên, ánh mặt trời ấm áp chiếu trên người họ, hơ y phục ướt của họ thành khô. Thân thể cũng cảm
thấy ấm áp. Thời gian cứ trôi qua, mặt trời cứ chiếu.
Chợt, Tật
Phong trông thấy một khách điếm ở xa xa. Vui mừng cao giọng nói: “Chủ
tử, phía trước có khách điếm, chúng ta nghỉ ngơi một đêm lại lên đường!”
Trời dần dần đen, đường ban đêm càng khó đi hơn, vì vậy nàng đồng ý: “Được, vậy nghỉ ngơi một đêm!”
“Vù. . .” Bụi đất tung bay, tuấn mã dừng bước. Tiểu nhị từ xa xa trông thấy
khách tới, nhiệt tình nghênh đón, dắt dây cương, cười hỏi: “Mấy vị khách quan, ở trọ?”
“Tiểu nhị, cho hai gian phòng hảo hạng! Thêm chút thức ăn!” Nàng cười nói. Giờ phút này nàng dịch dung thành nữ tử bình
thường, xác thực không thể quá lộ liễu, trở về phòng ăn cơm không làm
người khác chú ý.
“Được rồi, mời khách quan đi theo ta!” Buộc
dây cương xong, tiểu nhị dẫn bọn họ vào phòng, Lưu Quân Dao và Lục Nhi
một phòng, ở bên phải lầu hai, Tật Phong ở bên cạnh các nàng. Dễ chăm
sóc cho nhau.
Ban đêm, bọn họ ngủ rất say, cả đêm bình an vô sự. Lại không biết chỗ tối có vài đôi mắt nhìn chòng chọc một đêm.
Ngã ba đường, “hu. . . . .” Mấy người bịt mặt dừng lại.
“Lão Đại, chúng ta đi đuổi theo đờng nào?” Nhìn ba chỗ rẽ phía trước mặt, bọn họ bỗng không thể quyết định.
“Phân ba đường đuổi theo, nhất định phải làm cho bọn họ có đi không về!” Lão
đại dẫn đầu bỏ lại lời ác,” Dạ!” Trả lời một tiếng xong, liền giục ngựa
đuổi theo.
Kế này vì phân tán lực chú ý của kẻ địch, nàng giao
phó Tật Phong tìm ba chiếc xe ngựa, người ở bên trong ăn mặc tương tự
Lưu Quân Dao, chủ yếu để tê dại kẻ địch. Mà bọn họ thì cởi ngựa lên
đường, kẻ địch vạn vạn không nghĩ tới, một nữ tử nuôi ở khuê phòng sẽ là cao thủ cởi ngựa! Điều này khiến bọn Lưu Quân Dao có cơ hội có thể
dùng, chui chỗ trống.
Năm ngày cưỡi ngựa không ngừng vó lên
đường, bọn họ bình an tới Minh quốc, vốn nên về nhà thăm phụ thân lớn
tuổi, chỉ là chuyện này không phải chuyện đùa, bọn họ dẫn đầu đi tới
Mộng Thinh lâu, Tật Phong canh chừng ở cửa ra vào, nàng và Lục Nhi tiến
vào từ cửa sau, cẩn thận đẩy cửa ra, che ngay miệng Hồng Y, nhỏ giọng
nói: “Hồng Y, là ta!”
“Tiểu thư?” Hồng Y vốn muốn hô to cứu
mạng, nhưng lúc nàng nghe được thanh âm quen thuộc, đột nhiên an tĩnh
lại, nhìn tiểu thư đã lâu không gặp nàng vừa mừng vừa sợ.
“Tiểu thư, thời gian qua người đi đâu vậy?” Hồng Y kéo nàng ngồi xuống, liền gấp gáp hỏi hỏi tình trạng gần đây của nàng.
“Chuyện này nói rất dài dòng, ta đến Nguyệt quốc trở thành hoàng hậu, lần này
tới thật là vì chuyện lớn biên quan báo nguy!” Nàng lời ít mà ý nhiều
nói lên việc trải qua của mình, bởi vì nhiệm vụ thiết yếu là giải quyết
nguy cơ Nguyệt quốc gặp phải.
Chuyện tiểu thư trải qua thật lạ,
Hồng Y nghẹn họng nhìn trân trối, đột nhiên một bức tranh chợt lóe ở
trong đầu, giọng nói của nàng nặng nề, nói: “Trước đó vài ngày nghe nói
Dao công chúa xuất giá, Hồng Y đã từng hoài nghi tới, nhưng chuyện này
phong tỏa nghiêm mật, Hồng Y không thể dò thăm tình huống thật, vì thế
Lan nhi bôn ba tìm kiếm tung tích tiểu thư chung quanh, đến nay không
về!”
“Vậy Mai nhi đâu?” Nàng vội vàng hỏi thăm. Hồng Y cười yếu ớt nói: “Tiểu thư yên tâm, Mai nhi đang ở biên quan với công tử!”
Không nghĩ tới nơi này xảy ra nhiều biến cố như vậy, chỉ mong người người bình an!
“Như vậy ta liền yên tâm, Hồng Y, ta không nói nhiều chuyện vớ vẩn, những
năm này Mộng Thinh lâu có bao nhiêu tiền dành dụm?” Trong lòng nàng rất
gấp, lên đường mỗi đêm ngày mặc dù rất mệt mỏi, nhưng nàng một khắc cũng không dám trì hoãn, nhất định phải mau sớm làm xong chuyện.
Hồng Y cảm nhận được trên người tiểu thư tản ra khẩn trương và gấp gáp,
nhưng thấy bộ dạng phong trần mệt mỏi nhếch nhác của tiểu thư, nàng chỉ
muốn tiểu thư nghỉ ngơi, nhưng lúc chạm đến ánh mắt chắc chắn của tiểu
thư, khiến nàng nuốt xuống lời khuyên, tiến vào chánh đề: “Những năm này Mộng Thinh lâu làm ăn không tệ, có thể di động khoảng hai ba trăm vạn
để dành! Cụ thể phải tra xét sổ sách mới có thể xác định.”
“Hồng Y, nhanh lấy sổ sách ra!” Nàng nhìn Hồng Y nói, nhưng vẻ lo lắng trùng
trùng không hết, hai ba trăm vạn đoán chừng chưa đủ!
Mặc dù
không hiểu vì sao tiểu thư gấp gáp! Nhưng Hồng Y cũng lo lắng, đau lòng
thay tiểu thư, rót ly nước cho nàng, nói: “Tiểu thư, nghỉ một lát trước, Hồng Y đi lấy!”
Hồng Y xoay người biến mất ở trong phòng, nàng
mới miễn cưỡng nghỉ một hơi, đau lòng nhìn Lục Nhi một cái, dịu dàng
nói: “Lục Nhi, ngồi xuống nghỉ ngơi hồi.”
“Dạ!” Lục Nhi thật là mệt mỏi, ngồi xuống thì thân thể căng thẳng mới thư giãn trút.
Hồng Y lấy sổ sách ra, nàng lập tức tiến vào trạng thái vùi đầu trong sổ, tỉ mỉ tính toán! Hồng Y và Lục Nhi an tĩnh ngồi ở bên cạnh không dám quấy
rầy. Bên trong phòng khói bếp lượn lờ, hương bên trong lư hương cháy
hết, Hồng Y đứng dậy thay lần nữa. Nước trà cũng uống cạn từng chút từng ch