có thể
thấy được nơi xa, một tiếng thở dài bi thương từ trong miệng phát ra.
Tưởng niệm và lo lắng quanh quẩn ở trái tim nàng, làm cho người ta phiền muộn bất an!
Lan nhi cúi đầu nói nhỏ: “Không biết tiểu thư như thế nào? Hoàng thượng đến tột cùng muốn làm gì đây?”
Ngày trước là Vương gia, hắn luôn khiến tiểu thư không hiểu, hôm nay vinh
đăng cửu ngũ chí tôn, tâm cơ càng thêm thâm trầm, làm cho người ta khó
có thể suy đoán!
Thở dài, một đôi bàn tay từ phía sau ôm lấy Lan nhi, Lan nhi chưa kịp ứng phó đã rơi vào một lồng ngực ấm áp. Lan nhi
kêu lên, từ phản xạ có điều kiện, nàng bổ một chưởng về phía sau, nhưng
rất dễ dàng bị cản lại, lúc nghe tới thanh âm quen thuộc mà xa lạ, Lan
nhi ứa nước mắt ướt hốc mắt: “Nha đầu chết tiệt này, mới ít lâu không
gặp, tính khí lại tăng!”
Lan nhi ngây người như phỗng, sau đó
lập tức nhào vào trong ngực hắn, chảy hết nước mắt khổ sở lên người hắn: “Ô ô ô. . . . Tiêu đại ca. . . . Huynh rốt cuộc đến rồi!”
Thép cứng không bằng ngón tay mềm!
Nghe nàng khóc lóc thương tâm, dù hắn tâm địa sắt đá cũng bị hòa tan, ôm
nàng càng chặt hơn, vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của nàng an ủi: “Đừng khóc, ta không có ở đây, nàng không phải cũng ăn ngon mặc đẹp! Cao cao tại
thượng sao!”
Tiêu Phong cũng khó chịu trong lòng, vẫn nhịn không được chế nhạo Lan nhi, để an ủi khổ sở tương tư, hàng đêm khó ngủ mấy
ngày nay .
“Ta. . . . Khốn kiếp!” Lan nhi uất ức mắng, quả đấm
nhỏ đánh vào trên người hắn, nhưng Tiêu Phong tuyệt không cảm thấy đau,
ngược lại cảm thấy rất ngọt ngào!
Tiêu Phong khẽ đẩy Lan nhi từ
trong lồng ngực ra, lau khô nước mắt của nàng, nhìn lên nhìn xuống đánh
giá nàng một phen, giọng điệu trầm thấp: “Ốm nhiều! Sống trong hoàng
cung không tốt sao?”
“Không tốt không tốt! Chỗ không có chàng dù hoa lệ hơn cũng là nhà tù!” Lan nhi không ngừng lắc đầu nhỏ, bóng dáng
tiều tụy, tiếng nức nở nghẹn ngào làm đau nhói trái tim của Tiêu Phong.
“Ta dẫn nàng đi có được hay không! Chúng ta lưu lạc chân trời, như hình với bóng!” Tiêu Phong ôm đầu Lan nhi, thâm tình nhìn chăm chú vào đôi mắt
đẫm lệ của nàng, môi mỏng khêu gợi khẽ đóng khẽ mở, nói ra lời rất hấp
dẫn!
Lan nhi nhìn chằm chằm vào hai mắt thành khẩn của hắn, trầm tư một hồi, cuối cùng hai cánh tay vô lực rũ xuống, lắc đầu một cái cự
tuyệt.
Tiêu Phong không hiểu, hơn nữa có chút tức giận, gầm nhẹ
hỏi: “Tại sao? Chẳng lẽ ngươi không bỏ được hoàng cung phồn hoa rực rỡ
này? Bỏ không được địa vị quyền thế của Lan phi cao cao tại thượng?”
Nhiều tiếng chất vấn của hắn đều làm cho Lan nhi thương tâm muốn chết, tránh
ra cánh tay của hắn, căm tức nhìn hắn, cười lạnh hỏi ngược lại: “Trong
mắt ngươi ta chính là loại người tham lam hư vinh?”
“Không phải! Lan nhi đừng hiểu lầm, ta chỉ là quá kích động!” Tiêu Phong lắc đầu lập tức phủ nhận, nụ cười lạnh như băng trên gương mặt Lan nhi giống như
độc dược, khiến hắn đau đến không muốn sống, Tiêu Phong nói nhỏ: “Vậy
nàng nói cho ta biết, tại sao không muốn rời đi?”
Gầm thét xong, Lan nhi tỉnh táo lại, giải thích: “Ta không thể bỏ một mình tiểu thư ở
lại hoàng cung, nàng mang thai năm tháng rồi ! Một thân một mình đối mặt hoàng thượng và Thái hậu như sói như hổ, khẳng định đấu không lại bọn
họ!”
Nghe giải thích của Lan nhi, Tiêu Phong thoải mái cười một
tiếng, nói: “Việc này nàng không cần lo lắng!” ngay sau đó quay mặt đi,
cười thần bí, một nam tử áo trắng từ trong đêm tối đi ra.
Lan nhi trợn to hai mắt, kinh ngạc nói: “Cô gia?”
“Mấy người. . . .” Lan nhi nhìn Hoàng Phủ Hiên một cái, lại chuyển ánh mắt sang Tiêu Phong, mặt nghi ngờ.
Tiêu Phong nói: “A Hiên không kịp chờ đợi muốn mang thê tử về, cho nên mới
tới!” Tiêu Phong mỉm cười, mặt cợt nhã không đứng đắn.
Bị hắn
trực tiếp nói ra, Hoàng Phủ Hiên quẫn bách! Lúc này Lan nhi chợt cất cao giọng, nói lời phản đối: “Không được! Trong hoàng cung quá nguy hiểm,
cô gia nên tranh thủ thời gian rời đi!”
“Muốn đi cũng phải mang
Dao nhi cùng rời khỏi!” dưới bề ngoài lịch sự nho nhã của Hoàng Phủ Hiên cất dấu một trái tim quật cường, lần này hắn ẩn vào hoàng cung chỉ mướn mang Dao nhi rời đi. Vô luận như thế nào hắn cũng không đi một mình.
Lan nhi nhíu chặt đôi mày thanh tú, một lòng bất ổn, cảm thấy bất an, Lan
nhi nói: “người người trong hoàng cung nhìn chằm chằm, hơn nữa hoàng
thượng tựa hồ đang mưu đồ đối phó Nguyệt quốc, ý định của tiểu thư Lan
nhi đoán được mấy phần, ban đầu binh của cô gia đến dưới thành nàng
không muốn rời đi, nói rõ có người uy hiếp nàng, hoặc là nàng đang mưu
tính kế lớn! Nếu như cô gia có việc không hay xảy ra. Sao Lan nhi giao
phó với tiểu thư!”
Lời của Lan nhi đều thật lòng, cũng nhìn ra
được nàng là người trung thành, hiểu rõ tính tình Dao nhi. Chính là bởi
vì Hoàng Phủ Hiên đoán ra Dao nhi nhất định là có kế hoạch, hắn mới
không thể bỏ một mình nàng cô quân chiến đấu hăng hái!
Ánh mắt
chắc chắn của Hoàng Phủ Hiên nhìn Lan nhi và Tiêu Phong, không thể thay
đổi nói: “không thành công thì thành nhân, vô luận như thế nào ta sẽ
không bỏ lại mình Dao nhi!”
Tình này trời đ