Quân Thần Phân Tranh

Quân Thần Phân Tranh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325665

Bình chọn: 7.00/10/566 lượt.

ất chứng giám! Tiêu

Phong và Lan nhi ngơ ngác nhìn Hoàng Phủ Hiên, mặt sùng bái ngưỡng mộ.

Cảm động vì tình yêu của họ! Bọn họ đột nhiên cảm thấy tình yêu của tiểu thư và hắn có thể thiên trường địa cửu, bởi vì bọn họ đều rất hiền

lành, đều đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ vì đối phương, vinh nhục cùng chung.

Tiêu Phong thu lại nụ cười, có bộ mặt phớt

tỉnh nói: “Đừng lo, nếu chúng ta dám xông vào hoàng cung, thì đã hoàn

toàn chuẩn bị, hơn nữa tuyệt sẽ không tay không mà về!”

Việc đã

đến nước này, Lan nhi cũng không thể phản đối, chỉ đành phải đứng ở cùng một chiến tuyến, phấn đấu đến cùng. Ba người nhàn nhạt cười một tiếng,

tựa hồ có không khí thắng lợi đang chuyển động giữa họ.

Chợt, một đề nghị của Hoàng Phủ Hiên lập tức khiến hai người phản đối: “Ta muốn đến Lê Hoa uyển thăm Dao nhi!”

“Không được!” Hai người trăm miệng một lời phản đối, Tiêu Phong nhíu mày, khẩn trương nói: “Quá nguy hiểm, lần trước là ngươi vận khí tốt, nhưng lần

này không có nghĩa là còn có vận may! Chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn!”

Lan nhi cũng phụ họa nói: “Đúng! Hoàng thượng phái trọng binh canh giữ,

đừng nói là người, dù là con ruồi cũng khó chạy! Thời gian dài thế trừ

Thái hậu và hoàng thượng vẫn chưa ai có thể dến gần Lê Hoa uyển!”

Ai! Một tiếng thở dài từ trong miệng Hoàng Phủ Hiên tràn ra. Hoàng Phủ Hiên rốt cuộc thỏa hiệp.

Lúc này, Lan nhi chợt có sáng kiến, trong đầu toát ra một bóng người, nàng

vui mừng hô to: “ta nhớ, Lục Nhi có thể ra ngoài! Mặc dù trong quá trình có người giám thị nhất cử nhất động của Lục Nhi nhưng chắc chắn sẽ có

biện pháp hỏi thăm được tình huống bên trong Lê Hoa uyển!”

“Thật tốt quá! Như vậy mọi chuyện dễ làm hơn nhiều.” Hoàng Phủ Hiên vui vẻ

cười nói, nghĩ đến bóng dáng của Dao nhi, ánh mắt của hắn trở nên nhu

hòa. Rất muốn ôm Dao nhi tâm sự!

Một cây làm chẳng nên non, ba người mưu đồ bí mật, nghĩ ra kế có thể phá tan canh giữ của Hiên Viên Triệt, cứu Dao nhi ra.

Không khí không an phận xuyên qua từng góc trong cung, duy chỉ có Lê Hoa uyển bình tĩnh nhất! An tường nhất! Nhưng ở dưới khăn che mặt yên tĩnh đến

tột cùng bao phủ quỷ kế kinh tâm động phách thế nào?

Dao nhi ăn

cơm tối xong liền đuổi Lục Nhi, không kịp chờ đợi nằm ở trên giường,

nhưng Lục Nhi chưa từng phát hiện nàng vẫn mặc nguyên quần áo đi ngủ,

đợi tiếng bước chân của Lục Nhi xa dần, Dao nhi chợt mở mắt, vén chăn

lên, mang giày xong, rón rén mở cửa, vòng qua một hành lang, bóng dáng

màu lam lập tứcbao phủ ở trong hậu hoa viên.

Một cơn gió không

tầm thường ào ào thổi, đèn trong hành lang nháy mắt dập tắt, một ánh

sáng lóe lên kinh động Lục Nhi vừa muốn ngủ, nàng phủ thêm áo khoác, đẩy cửa ra, ngắm nhìn chung quanh, ghé đầu dò đuôi, Lê Hoa uyển ở đêm tối

bao phủ càng quỷ dị, nàng run run, nổi hết cả da gà .

Tình cảnh

này khiến nàng lạnh cả người, nàng không yên lòng sự an toàn của Dao

nhi, lấy can đảm, từng bước từng bước đến gần phòng Dao nhi của, khe khẽ đẩy cửa, ánh sáng cây nến trên bàn trong phòng như có như không, gió

thổi bay cái màn trên giường, Lục Nhi hoảng hốt nhìn bóng dáng đùn lên

trên giường, nàng thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại, yên tâm trở về phòng.

Dao nhi đến tột cùng đi đâu? Thời gian này nàng luôn thần thần bí bí! Không biết làm cái gì?

Hồi lâu sau, Lục Nhi thiu thiu ngủ bị một hồi tiếng vang làm thức tỉnh,

nàng chợt ngồi dậy, áo khoác cũng chưa kịp mặc vào, lập tức chạy ra

ngoài, trong nháy mắt đẩy cửa ra, nàng sợ ngây người, bởi vì Dao nhi té ở trong viện, cong chân, ôm bụng, vẻ mặt thống khổ!

Lục Nhi chạy tới, nâng nàng dậy, nóng nảy hỏi: “phu nhân, người làm sao vậy? Phu nhân. . . . “

Dao nhi ngẩng đầu nhìn Lục Nhi, sắc mặt xanh lét, đôi môi trắng bệch, nàng

gian nan mở to miệng, nhưng một chữ cũng phun không ra!

Mồ hôi

lạnh toát ra trên trán, Lục Nhi cưỡng bách mình trấn định lại, trong

lòng nàng sáng tỏ, vội vội vàng vàng lấy ra một chai thuốc từ ngực, móc

ra một viên cho Dao nhi uống vào: “phu nhân, nuốt thuốc xuống!”

Dao nhi không kịp nghĩ nhiều, từng trận thống khổ trong bụng truyền khắp toàn thân, nàng không chút do dự nuốt mất thuốc.

Vừa nuốt thuốc xong, thống khổ giảm bớt chút, nhưng vẫn rất đau, nàng ôm

bụng, lo lắng đứa bé không chịu được! Nắm tay Lục Nhi, yếu đuối van xin: “Giữ đứa bé của ta. . . . “

Chỉ một câu nói, nàng vô lực rũ tay xuống, mặc cho Lục Nhi gấp la lên thế nào cũng không nghe thấy: “Phu

nhân, người cố chịu! Phu nhân. . . . “

Lục Nhi gấp đến độ nước

mắt cũng chảy xuống, lưu lạc trong giang hồ nhiều năm, Lục Nhi không màn sống chết, hơn nữa đã sớm tê liệt! Nhưng hôm nay thấy Dao nhi thoi thóp một hơi, nàng nhất thời đau buồn, nước mắt không tự chủ chảy xuống.

Lục Nhi ôm Dao nhi lên, xông thẳng về gian phòng của nàng, cẩn thận đặt Dao nhi lên giường, đắp chăn! Thần tình nghiêm túc nhìn chằm chằm mặt tím

bầm của Dao nhi, xoay người đi tới bên cửa sổ, từ trong tay áo móc ra

một thứ đen thui, ném lên trời, nở rộ một đóa hoa đẹp đẽ.

Lục

Nhi xoay người đi lấy một chậu nước, lau sạch mồ hôi trên người Dao nhi, mặt nghiêm túc, gi


80s toys - Atari. I still have