nàng, giống như củ khoai lang phỏng tay, nhận cũng
không được, mà không nhận cũng không được!
Dao nhi đối mặt cửa
sổ, đang suy nghĩ làm sao thoát đi, sau lưng lại truyền đến âm thanh tựa như tiếng ma: “Sức một người không đủ, vì sao không suy nghĩ nhờ giúp
đỡ?”
Nghe vậy Dao nhi cả kinh thất sắc, âm thầm tự trách mình sơ suất quá, kẻ địch vào cửa khi nào nàng cũng không biết! Nàng chợt xoay
người, liếc thấy gương mặt quen thuộc, chỉ là có chỗ gì khác thường.
“Là ngươi! Làm sao ngươi vào được?” Dao nhi cười tà, gương mặt không sợ
hãi! Nhưng trong lòng không khỏi kinh ngạc, Hiên Viên Triệt phái nhiều
binh lính canh chừng thế thì làm sao hắn vào!
“Ha ha ha. . . .
Quả nhiên không phải vật trong ao (chỉ người nhỏ bé, tầm thường, không
làm được gì), người đối mặt là địch hay bạn còn chưa rõ ràng vẫn có thể
bình tĩnh như thế, nếu như không hợp tác với loại người như ngươi chẳng
phải đáng tiếc sao?” Dạ Quân có vẻ quái dị, không biết là tán dương hay
là chê bai châm chọc.
Tròng mắt đen của Dao nhi vẫn khóa ở trên
người nam nhân, đặc biệt là đôi mắt kia, đen nhánh thâm thúy, hung ác
lãnh khốc, giống như có thể nhìn thấu lòng của mọi người, cũng có bản
lãnh làm cho người ta không rét mà run.
Dao nhi cười nhạt một
tiếng, khẽ xoay người, lập tức lãnh nhược băng sương, đầu ngón tay trong tay áo đã kẹp ngân châm vận sức chờ phát động, cáu kỉnh hỏi: “Ngươi
không phải Dạ Quân, ngươi đến tột cùng là người phương nào? Có mục đích
gì?”
“Ha ha. . . . Tại sao ngươi nhận định Bổn vương không phải
Dạ Quân?” Dạ Quân tà mị cười một tiếng, nhếch miệng qua một đường cong
hơi nhỏ, tròng mắt đen sâu như biển chiếu lấp lánh, tĩnh mịch!
Thân thể căng thẳng của Dao nhi không buông lỏng, ngân châm ở đầu ngón tay
đã rục rịch ngóc đầu dậy, một câu của Dao nhi đã nói toạc ra mặt mũi
ngụy trang của hắn: “Mặc dù Dạ Quân ngang ngược càn rỡ, nhưng không lộ
khí phách ra ngoài giống như ngươi!”
“Dạ Quân cũng tốt, bổn tôn
cũng được! Chỉ cần có thể giúp ngươi trốn về nước thì có gì khác biệt?”
tròng mắt đen của nam nhân giống như muốn hút Dao nhi vào, một dòng khí
khổng lồ khiến Dao nhi khẩn trương sợ hãi.
“Ngươi là. . . .” Dao nhi sợ hãi lui về phía sau một bước, lời nói cuối cùng bị ánh mắt lạnh
như băng của hắn bức vào trong bụng, nàng đã từng bị xích sắt lạnh như
băng khóa ba ngày đều là lạy hắn ban tặng! Hôm nay nếu hắn xuất hiện ở
trước mặt nàng như âm hồn, có phải tỏ rõ nàng đã đại họa lâm đầu rồi hay không.
Ha ha ha. . . . Nam nhân phách lối ngửa mặt lên trời
cười to, hai mắt như nước hồ băng lạnh, muốn bao phủ Dao nhi, lạnh lùng
nói: “Ngươi đoán không sai, bổn tôn chính là chúa tể thế giới!”
Hắn dã tâm bừng bừng nhìn như điên cuồng, người biết thời vụ là tuấn kiệt,
Dao nhi cũng không có ý định cứng đối cứng với hắn, nhàn nhạt cười một
tiếng, hỏi: “Không biết tôn tính đại danh của đại hiệp? Đêm khuya tới
chơi có gì muốn làm?”
Nam tử cũng không thương hương tiếc ngọc,
nắm tay phải của nàng, nhẹ nhàng dùng sức liền khiến cho nàng đau đớn
không dứt, “A. . . . Đau!” Nhe răng nhếch miệng. Ngân châm trên đầu ngón tay rơi xuống đất, nói năng có khí phách.
Nam tử lạnh lùng tiến tới trước mặt nàng, nam tử thấy nàng hoa dung thất sắc thì tâm tình cực kỳ vui mừng, nhưng đáy mắt không có một chút nhiệt độ, nam tử uy hiếp
nói: “Chớ không biết tự lượng sức mình, hiện tại bổn tôn muốn dùng ngươi nên sẽ không giết ngươi, nhưng cũng không bày tỏ bổn tôn có thể nhẫn
nhịn ngươi làm xằng làm bậy!”
Đau thấu xương truyền tới trên cổ
tay nhắc nhở nàng đừng lấy trứng chọi đá, nàng không muốn tự chịu diệt
vong, cầu xin tha thứ: “Ngươi buông ta ra trước, có chuyện gì thì thương lượng!”
“Biết thời vụ mới đáng yêu!” Nam tử vừa buông tay, Dao
nhi không ngừng xoa cổ tay hi vọng giảm bớt đau đớn, nhưng lời kế tiếp
của nam nhân đánh nàng vào đáy cốc, còn lợi hại gấp trăm ngàn lần so với nỗi đau ở cổ tay: “Bổn tôn muốn ngươi giúp ta đoạt được ngôi vị hoàng
đế! Sau khi chuyện thành công nhất định không nuốt lời tiễn ngươi về
nước.”
“A. . . . .” Dao nhi kêu lên, ngây người như phỗng nhìn
chằm chằm mặt nghiêm túc của nam nhân, tạm thời quên đau tay, khó có thể tin hỏi: “Ngươi muốn cướp ngôi vị hoàng đế?”
“Không phải cướp,
ta chỉ lấy về thứ vốn thuộc về ta!” Nhắc tới chữ cướp, trong mắt nam
nhân phát ra hận ý và không cam lòng nồng đậm, Dao nhi sợ tới mức không
dám tiếp tục hỏi nữa, nhưng âm thầm phỏng đoán, nam nhân này đến tột
cùng có thân phận gì? Hắn nói ngôi vị hoàng đế vốn thuộc về hắn, chẳng
lẽ cũng là một thành viên trong hoàng gia?
Hơn nữa nam nhân này quá kinh khủng, nàng cũng không phải là đối thủ của hắn, ông trời….! Làm sao thoát khỏi bàn tay hắn?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Dao nhi khổ sở, thận trọng nói: “Ta là một nữ tử, làm sao có thể giúp ngươi đoạt lại ngôi vị hoàng đế?”
Sau khi nói xong, Dao nhi hối hận, thời điểm này còn làm anh hùng cái gì,
vui vui vẻ vẻ đáp ứng hắn không phải tốt sao! Nàng hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình, len lén quan sát sắc mặt nam nhân, ngộ nhỡ hắn giết
nàng dưới c