Rượu qua ba vòng, Hoàng Phủ Hiên say đến bét nhè, nhưng rất an tĩnh, không có nói xằng nói bậy.
Dao nhi mỉm cười bất đắc dĩ lắc đầu, lao lực dời hắn đến trên giường, giúp
hắn cởi giầy xuống, vốn định buông tay không quan tâm, nhưng hắn mặc
nhiều y phục thế kia cũng không thoải mái! Vì vậy Dao nhi xoay đầu, cởi
áo khoác hắn ra, vốn tưởng rằng rất thuận lợi, nhưng bàn tay không an
phận của Hoàng Phủ Hiênchụp tới, khóa nàng vào trong ngực.
“Hiên, đừng làm rộn. . .” Nàng giùng giằng đứng dậy, nhưng vẫn không nhúc
nhích, khóe môi Hoàng Phủ Hiên nhếch lên nụ cười hạnh phúc, người say
rượu thân thể hồ đồ, tâm không hồ đồ. Hình như hắn ôm Dao nhi vào trong
ngực rồi, cảm giác giống nằm mộng.
Hắn hạnh phúc tự lẩm bẩm: “Hôm nay thật cao hứng. . . Đánh thắng trận. . . Dao nhi còn chủ động ôm ta. . . . Ha ha. . . . “
Hắn khẽ nghiêng đầu, ngủ mất, Dao nhi chống thân thể, kinh ngạc nhìn mặt
ngủ hạnh phúc của hắn, thật lâu không hồi hồn. Đêm vẫn đẹp như thế! Ta từng lấy hết dũng khí buông tha người chỉ biết tổn thương ta, nhưng
lúc ta dây dưa không dứt giữa tình cũ tình mới, ngươi đánh đòn cảnh cáo
khiến cho ta hiểu, cái gì là cuộc sống, cái gì là yêu.
Đánh một
trận Vu Sơn, Lạc Thành mất mà được lại. Bộ lạc Xích Luyện bị thương
nặng, Dạ Quân mặc dù căm tức, nhưng hắn bị bắt vào trong chiến tranh
cùng Minh quốc khó có thể thoát thân.
Thanh thành Minh quốc, khó tránh khỏi một cuộc đại chiến, tướng lãnh thủ thành là con của Lưu thần tướng – Lưu Lạc Thiên, mấy tháng trước, bên cạnh hắn có một quân sư
thông minh tuyệt đỉnh tới, cũng không ai biết lai lịch của nàng, quân sư và Lưu Lạc Thiên song kiếm hợp bích, vì vậy Dạ Quân ở trong cuộc chiến
tấn công Thanh thành cũng không chiếm được chút tiện nghi.
Vì đả kích Dạ Quân, khiến hắn không gượng dậy nổi, Hiên Viên Triệt tự mình
dẫn hai mươi vạn đại quân chạy tới Thanh thành, hai nước Minh Nguyệt
liên thủ, nhất định có thể hoàn toàn đánh sụp Dạ Quân, đập vỡ mơ ước
xưng bá thiên hạ đồ hại sinh linh của hắn.
Bọn Hoàng Phủ Hiên
nghỉ ngơi lấy lại sức mấy ngày ở Vu thành, Hàn Tuấn ở lại giữ Vu thành,
Trương Lập trở về Dương thành, Hoàng Phủ Hiên, Dao nhi, đoàn người Hàn
lão tướng quân mang binh chạy tới Lạc Thành, Lạc thành và Thanh thành
chỉ cách một rừng cây nhỏ, bọn họ chuẩn bị tập trung binh lực đồng loạt
phát động công kích Dạ Quân, sau đó tiến thẳng Xích Luyện.
Ngày kế, đại quân của Hiên Viên Triệt đến Thanh thành, Lạc Thiên tự mình chào đón: “Thần cung nghênh Vương gia!”
Ngày đêm lên đường, sắc mặt Hiên Viên Triệt không tốt lắm, gió thổi loạn sợi tóc, nhìn rất mệt mỏi, Hiên Viên Triệt miễn cưỡng nhếch miệng kéo ra
một nụ cười, nói: “Không cần phải khách khí, nghe nói Thanh Thành có
quân sư, không biết hôm nay có tới không?” vừa nói hắn còn nhìn chung
quanh, tìm kiếm người thông minh tuyệt đỉnh trong truyền thuyết.
Lạc Thiên mỉm cười, khẽ nghiêng người, kêu: “Còn không ra gặp Vương gia!”
Lúc này, một nữ tử áo tím đi ra từ trong đám người, thanh tú, nhưng lại
lạnh lùng băng sương, làm cho người ta trông mà e sợ bước. Nữ tử không
được tự nhiên chắp tay hành lễ: ” tham kiến Vương gia!”
“Là
ngươi?” Nhìn gương mặt quen thuộc của nàng, Hiên Viên Triệt rất kinh
ngạc, cho tới không thể tin, kể từ sau khi nàng ấy tái giá, hai tỳ nữ
cũng biến mất, vốn tưởng rằng họ sẽ cùng theo nàng đi Nguyệt quốc, nhưng không nghĩ tới gặp nàng ta ở chỗ này.
Mặt nữ tử không chút thay đổi, đứng ở bên người Lạc Thiên, ánh mắt thâm thúy, Lạc Thiên nhìn Hiên Viên Triệt xin lỗi cười một tiếng, hơi có vẻ xấu hổ.
Chợt, một
phu nhân hoa lệ phục sức từ trên xe ngựa sau lưng Hiên Viên Triệt chậm
rãi xuống, nàng không phải là người khác, thật là Liễu Nhu, hôm nay đã
vinh dự trở thành Cảnh vương phi rồi, Liễu Nhu nhìn mặt nữ tử, đáy mắt
xẹt qua ác độc, nhưng mà trên mặt lại hiện nụ cười ngọt ngào thỏa đáng,
giọng nói vừa châm chích vừa trào phúng: “Ơ, quân sư trong truyền
thuyết? Ta tưởng là ai chứ! Nguyên lai là hầu gái bị chủ tử vứt! Ha ha. . . . . . “
Nói xong, nàng còn làm bộ che miệng mà cười nhạo, ghê tởm nhất chính là, nàng cư nhiên dùng ánh mắt đồng tình nhìn Mai nhi,
sắc mặt Lạc Thiên lúng túng, giận mà không dám nói gì. Mặt của Hiên Viên Triệt cũng xanh mét rồi, ẩn nhẫn tức giận vận sức chờ phát động.
Nhưng cố tình Liễu Nhu không có nhận thấy được không khí không tầm thường lưu động trong không khí, vẫn đắc ý cười, Mai nhi thật lòng đối với chủ tử, không choc phép người khác vũ nhục tiểu thư, tiểu thư từng dạy họ, đối
phó người không nhất định dùng vũ lực, có lúc cần dùng ngôn ngữ đánh
trúng chỗ yếu mới là một kích trí mạng.
Mai nhi bị cười nhạo
giận quá hóa cười, mắt lạnh nhìn Liễu Nhu, châm chọc nói: “Thứ nữ phất
lên thành Phượng Hoàng, nhưng cởi xuống lông vũ liền thay đổi thành quạ
đen.”
“Ngươi. . . .” Liễu Nhu phẫn hận khẽ cắn răng, vung tay
lên, ý đồ phá hủy mặt cười âm hiểm của Mai nhi. Nàng thống hận nhất
người khác xem thường nàng là thứ nữ, là nữ nhi của tiểu thiếp không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Nhưng Mai nhi cố tình đạp chân đau của